Logo
Chương 133: “Ngươi biết 125 vạn đơn vị quặng sắt là khái niệm gì sao?”

"Trương Đại Mỹ.”

Lão Trư vừa đi, Bưu Tử cũng không nén được tò mò, vội vã đi về phía Trương Đại Mỹ: "Chỉ số tổng hợp tố chất thân thể của ngươi là bao nhiêu?"

"Gọi tôi à?"

Trương Đại Mỹ quay lại nhìn Bưu Tử, có chút ngượng ngùng: "Tôi vừa đổi tên nên anh chưa quen, lần đầu được gọi Đại Mỹ, ngại quá."

"Chỉ số tổng hợp tố chất của tôi là 18.2."

"Còn Bưu ca là bao nhiêu ạ?"

"..."

Bưu Tử im lặng, nhìn con số 12.1 về chỉ số tổng hợp tố chất thân thể của mình, bình tĩnh nói: "Cũng xấp xỉ thôi, cô về toa tàu đi, đến giờ đội mình tuần tra cảnh giới rồi."

"Tôi muốn vào không gian huấn luyện chiến đấu ảo luyện thêm một lát."

"Chuẩn bị ổn thỏa rồi thì một thời gian ngắn nữa sẽ cho người đi thi đấu xếp hạng, cố gắng đạt thứ hạng cao, để Hằng Tinh hào tăng thêm điểm Danh vọng."

"Không vấn đề!"

Vẻ ngượng ngùng trên mặt Trương Đại Mỹ biến mất ngay lập tức, mắt ánh lên vẻ hung hăng: "Tôi nhất định đánh cho chúng nó vỡ sọ!"

Nói xong, cô nhanh chân chạy về phía toa tàu.

May mà khoang không gian huấn luyện chiến đấu ảo đủ lớn, nếu không Trương Đại Mỹ thật sự có thể không vào được. Bưu Tử nhìn bóng lưng Trương Đại Mỹ rời đi, khẽ thở dài, đúng là thiên phú dị bẩm.

Theo sự phát triển của đoàn tàu, những kẻ có thiên phú dị bẩm càng ngày càng nhiều.

Trương Đại Mỹ, Lý Thì Cơ...

Còn hắn, người mà không có phương diện nào đặc biệt xuất sắc, chỉ vì đi theo Mãng gia từ sớm mà chiếm được vị trí cao. Nếu không cố gắng mạnh lên, theo sự phát triển của đoàn tàu, những lão nhân như bọn hắn chắc chắn sẽ bị những người có tiềm năng hơn thay thế.

Nhất định phải cố gắng tăng lên.

Cuộc thi xếp hạng.

Là một hình thức thi đấu trực tuyến giữa các đoàn tàu trong linh kiện [Không gian huấn luyện chiến đấu ảo]. Chỉ khi linh kiện này được nâng cấp lên cấp 5 mới có thể mở khóa Siêu mẫu hiệu ứng cho phép tham gia cuộc thi xếp hạng.

Đây không phải là cuộc thi giữa các đoàn tàu trong cùng một khu vực.

Mà là cuộc thi giữa những người chơi của các đoàn tàu đồng cấp trên toàn thế giới, phạm vi thi đấu có thể nói là toàn cầu, cao thủ vô số.

Như Trương Đại Mỹ trời sinh khỏe như trâu cũng chưa chắc đã chiếm ưu thế, vì cuộc thi xếp hạng trên lôi đài là đấu tay không, rất có thể sẽ gặp phải những kẻ trước tận thế sống bằng nghề quyền anh đường phố, những người mà tố chất thân thể được rèn luyện qua nhiều năm cũng không hề thua kém Trương Đại Mỹ.

Độ khó của thử thách là rất lớn.

Toa tàu số 5, nơi ở của những nhân tài nữ cao cấp.

"Thật kỳ diệu."

Nhan Dao ngồi trước vị trí của mình, nhìn tấm bảng trong suốt trước mặt, mắt đầy vẻ kinh ngạc, sau đó hơi nghi hoặc nhìn Quý Sở Sở: "Sở Sở, sao tôi vẫn chỉ được đãi ngộ của cư dân cấp 3?"

"Tất cả những nhân tài cao cấp từ cấp 3 trở lên trong đoàn tàu đều do Mãng gia đích thân ra lệnh. Hiện tại Mãng gia vẫn chưa chính thức nâng cô lên thành nhân tài cao cấp cấp 3. Cô lại vừa mới gia nhập đoàn tàu, việc được đãi ngộ của cư dân cấp 3 đã là quá tốt rồi."

"Nhưng chẳng phải tôi đã chuẩn bị phục thị Mãng gia rồi sao?"

"Thì vẫn chưa 'lên' đó thôi."

Quý Sở Sở khinh bỉ nhìn Nhan Dao: "Chờ đến lần đầu cô được 'chấm', khi kết thúc, Mãng gia sẽ cho cô thăng cấp. Bây giờ cô có thể ở trong toa này chỉ là do Trư xa trưởng và những người khác ngầm thừa nhận việc cô sẽ được thăng cấp mà thôi."

"Vậy khi nào Mãng gia mới 'chấm' tôi đây?" Nhan Dao lo lắng nói: "Đãi ngộ cư dân cấp 3 một tháng còn chẳng có nổi một tờ Hằng Tinh khoán, bao giờ tôi mới tích đủ 50 tờ đây?"

"Cứ chờ xem."

Quý Sở Sở uể oải nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Lâu lắm rồi ngài ấy không 'chấm' tôi nữa."

"Đồ chó má chỉ biết nghĩ đến đàn ông."

"Mà Sở Sở, sao lúc nãy cô lại cố tình dùng một tờ Hằng Tỉnh khoán để may hai bộ quần áo mới? Loại quần áo bình thường này đâu phải là hàng cao cấp, may làm gì?"

"Không nói cho cô biết, vũ khí bí mật."

Quý Sở Sở liếc nhìn Nhan Dao, ánh mắt lóe lên một nụ cười rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai bộ quần áo này là kiểu dáng cô mặc khi tham gia show giải trí lúc trước. Nếu Mãng gia lần sau lại "chấm" cô, cô sẽ mặc bộ này vào, chắc chắn Mãng gia sẽ rất thích.

"Bệnh xơ cứng cột bên teo cơ?"

Hằng Tinh hào, trong phòng của đoàn tàu.

Trần Mãng sau khi nhận được tin nhắn từ Bưu Tử do AI chuyển tiếp, mới nhíu mày. Lúc trước cơ thể hắn không có vấn đề gì quá lớn mà đã tốn đến 45 nghìn đơn vị quặng sắt để điều trị trong [Khoang trị liệu]. Một ca bệnh xơ cứng cột bên teo cơ muốn chữa trị thì ít nhất phải tốn hơn 100 nghìn đơn vị.

Một người thủ vệ vì bạn gái.

"..."

Hắn im lặng một lúc rồi nhìn Tiểu Ngải đang chơi đùa: "Bảo Sơn Miêu Tử và bạn gái đến phòng của ta."

"Vâng."

Tiểu Ngải gật đầu, ngay lập tức tin nhắn này xuất hiện trước mắt Sơn Miêu Tử và bạn gái hắn.

Tốc độ truyền tin này nhanh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.

Rất nhanh --

Cửa phòng của đoàn tàu bị đẩy ra.

"Mãng... Mãng gia..."

Sơn Miêu Tử có chút lo lắng bước vào, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Mãng gia đang ngồi trên ghế. Hắn gia nhập Hằng Tình hào đã lâu, là một trong những người đầu tiên, từ thời Khôn gia đã gia nhập.

Nhưng hắn chưa bao giờ nói chuyện riêng với Mãng gia, càng chưa từng ở chung trong một không gian như thế này.

Lúc này không kìm được mà run rẩy.

Phía sau hắn, một người phụ nữ với khuôn mặt có những vết tàn nhang mờ, cũng có chút sợ hãi, nắm lấy vạt áo Sơn Miêu Tử đứng nép sang một bên.

"Ừm."

Trần Mãng gật đầu, quan sát hai người rồi cười nhẹ: "Thả lỏng đi, ta dễ tính lắm.”

"Hai người cầm lấy một cái, xem có phản ứng gì không."

Hắn không nói gì thêm, lấy từ trong ngăn kéo ra đạo cụ đặc biệt đã phủ bụi từ lâu, [Giấy chứng nhận kết hôn tận thế] ném tới. Ngay khi Sơn Miêu Tử vội vàng bắt lấy hai tấm giấy chứng nhận kết hôn, một tấm mình cầm, một tấm đưa cho bạn gái.

Bề mặt của [Giấy chứng nhận kết hôn tận thế] vốn dĩ bình thường bỗng nhiên chậm rãi phát sáng màu đỏ tươi.

"Mãng gia... Cái này...?"

"Tốt lắm."

Trần Mãng mỉm cười, sau đó nhận lấy [Giấy chứng nhận kết hôn tận thế] từ Sơn Miêu Tử, mở ra, ba dòng chữ hiện lên trong giấy chứng nhận.

[Xin mời lựa chọn cấp độ hôn lễ của bạn.]

1: Đám cưới vàng.

Cần tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của 1000 người, cần ba đoàn tàu cùng cấp bậc tham gia tiệc tối, chuẩn bị đồ ăn và rượu cho tất cả những người tham gia hôn lễ, đồng thời phân phối áo cưới, thảm đỏ, hoa mô phỏng chân thật, pháo hoa và các vật phẩm cơ bản khác.

Sau khi tổ chức thành công đám cưới vàng, có thể giúp đoàn tàu tăng 500 điểm Truyền Thừa và 20 điểm Danh vọng.

2: Đám cưới bạc.

Cần tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của 500 người, chuẩn bị đồ ăn và rượu cho tất cả những người tham gia hôn lễ, đồng thời cần có áo cưới.

Sau khi tổ chức thành công đám cưới bạc, có thể giúp đoàn tàu tăng 200 điểm Truyền Thừa.

3: Đám cưới đồng.

Cần tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của 100 người.

Sau khi tổ chức thành công đám cưới đồng, có thể giúp đoàn tàu tăng 100 điểm Truyền Thừa.

500 điểm Truyền Thừa và 20 điểm Danh vọng.

Trần Mãng vuốt ve [Giấy chứng nhận kết hôn tận thế] trong tay, trầm mặc một lát rồi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ sau lưng Sơn Miêu Tử, cười nói: "Đến Hằng Tinh hào được một thời gian rồi nhỉ, cảm thấy thế nào? Có ai ức hiếp cô không?"

"Không có, không có ạ."

Người phụ nữ đứng sau lưng Sơn Miêu Tử dù có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh lại, trong mắt mang theo một tỉa cảm kích, vội vàng nói: "Trong tận thế mà gặp được Mãng gia, đó là phúc khí của Mỹ Giai. Nếu không có Mãng gia, Mỹ Giai có lẽ phải ở trong phòng an toàn chờ chết.”

"Hơn nữa, còn có thể gặp lại Miêu Tử trước khi chết, tôi không còn gì hối tiếc."

"Mãng gia cứ yên tâm, tôi đã quen với cái cuốc rồi, sau này tôi có thể đi đào mỏ, sẽ không để Mãng gia nuôi không tôi."

"..."

Trần Mãng hơi nhíu mày, dừng lại một chút rồi khẽ nói: "Hằng Tinh hào chưa đến mức nuôi không nổi một người phụ nữ."

"Tiểu Ngải, đưa cô ấy đi kiểm tra xem cần bao nhiêu tài nguyên để chữa trị."

"Vâng."

Tiểu Ngải đang chơi dở chừng, bỏ công cụ trong tay xuống, nhét những đường dây lộn xộn về đầu mình, đứng dậy nhìn người phụ nữ, giọng máy móc và vô cảm: "Đi theo tôi."

"Mãng... Mãng gia..."

Lúc này Sơn Miêu Tử kịp phản ứng, hốc mắt đỏ hoe quỳ xuống đất dập đầu liên tục, giọng run rẩy: "Chỉ cần có thể chữa khỏi Mỹ Giai, cái mạng này sau này sẽ là của Mãng gia, chỉ cần đoàn tàu cần người thực hiện nhiệm vụ chắc chắn phải chết, tôi sẽ đi đầu tiên!"

"Nếu tôi mềm yếu một chút, ngài cứ bắn tôi chết luôn."

"Sau này ngài bảo tôi đi đâu, tôi sẽ đi đó."

Ngồi trên ghế, Trần Mãng liếc nhìn Sơn Miêu Tử rồi tùy ý nói: "Ý là nếu ta không chữa được, ngươi sẽ không nghe ta?"

"Không phải, không phải, tôi không có ý đó."

Sơn Miêu Tử lo lắng quỳ thẳng người lên, nhìn Mãng gia: "Tôi nói sai, ý tôi là..."

"Được rồi, không cần nói nữa."

"Xem cần bao nhiêu tài nguyên đã."

"12.5 vạn đơn vị quặng sắt."

Tiểu Ngải rất nhanh dẫn người phụ nữ trở lại, báo cáo số tài nguyên cần thiết để điều trị.

"..."

Trần Mãng nhìn lên bảng điều khiển của Đoàn Tàu. Hằng Tỉnh hào còn 32.7 vạn đơn vị quặng sắt, đủ thì đủ, chỉ là... Hắn trầm mặc một lát rồi nhìn Sơn Miêu Tử đang mất hết hy vọng, bình tĩnh nói.

"Ngươi biết 12.5 vạn đơn vị quặng sắt là cái gì không?"

"Tôi biết."

Sơn Miêu Tử cúi đầu, hốc mắt ửng đỏ, chỉ trong nháy mắt, vẻ hy vọng vừa rồi đã biến mất. Dừng lại một chút, hắn bỗng nhiên cười, giọng khàn khàn: "12.5 vạn đơn vị quặng sắt, đủ cung cấp đồ ăn cho toàn bộ thành viên của Hằng Tinh hào trong 60 ngày."

"Mỹ Giai... Cô ấy không xứng tiêu hao nhiều tài nguyên đến vậy."

"Cô ấy không đáng giá như thế

"Mãng gia không sao đâu, Mỹ Giai còn có thể sống hai ba năm, thật ra không chữa cũng không sao. Trong tận thế mà còn có thể sống hai ba năm là quá đủ rồi. Hãy giữ lại những tài nguyên này để phát triển đoàn tàu, để Hằng Tinh hào tốt hơn. Dù sao trên xe còn rất nhiều người."

"Mãng gia..."

Mỹ Giai cũng vội vàng quỳ xuống đất, trong mắt có chút sợ hãi: "Miêu Tử nói đúng."

Cô đã gia nhập đoàn tàu được một thời gian, đương nhiên biết vật tư quan trọng nhất để duy trì sự phát triển của đoàn tàu là quặng sắt. 12.5 vạn đơn vị quặng sắt, mạng của cô trước tận thế còn không đáng giá như thế, sau tận thế làm sao có thể đáng giá như thế được.

Trần Mãng ngồi trên ghế trầm mặc một hồi rồi đứng dậy đi đến chỗ Sơn Miêu Tử, đỡ hắn đứng lên, vỗ nhẹ lên vai hắn, cười khẽ.

"Cô ấy không đáng giá như thế."

"Nhưng ngươi đáng giá như thế."

"Tiểu Ngải, đưa cô ấy xuống dưới điều trị đi. Thật vui, vài ngày nữa ta sẽ đích thân tổ chức hôn lễ cho hai người, có lẽ đây sẽ là hôn lễ thịnh đại nhất trong tận thế."

"Trong tận thế mọi người đều rất thất vọng, đến lúc đó mượn hôn lễ của các ngươi để hâm nóng bầu không khí.”

"Đi thôi."

Sơn Miêu Tử vừa được đỡ đứng lên chuẩn bị mở miệng, mới nhận ra Mãng gia vừa nói có thể... có thể chữa trị? Lúc này cơ thể hắn cứng đờ tại chỗ, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được trào ra, quỳ sụp xuống lần nữa, hốc mắt đỏ bừng gào lên.

"Mãng gia!"

"Ngài cứ yên tâm, sau này đoàn tàu cần tôi đến những nơi phải chết, chỉ cần tôi mềm yếu một chút, tôi chính là súc sinh."

"Cái mạng này sau này sẽ là của Mãng gia."

"Ngài bảo tôi chết thế nào, tôi sẽ chết thế đó."

"Tốt, tốt."

Trần Mãng bất đắc dĩ vỗ vai Sơn Miêu Tử lần nữa: "Hằng Tinh hào đâu có nhiều nhiệm vụ phải chết người đến vậy. Chờ đến ngày đó, Hằng Tinh hào e là cũng cách hủy diệt không xa."

"Mau đi đi."

Rất nhanh -

Tiểu Ngải một mình trở lại phòng của đoàn tàu, vừa ngồi xuống mở đầu mình ra tiếp tục cải tạo, vừa mở miệng nói: "Mãng gia, có lẽ đây là người phụ nữ ngài mua đắt nhất."

"12.5 vạn đơn vị quặng sắt."

"Tương đương với hai người rưỡi Quý Sở Sở."

"Cũng được."

Trần Mãng tựa lưng vào ghế, gác chân lên bảng điều khiển, tùy ý nói: "Chỉ cần tìm được quặng sắt cấp 2, thì cũng chỉ cần khoảng một ngày công là có thể đào về.”"

12.5 vạn đơn vị quặng sắt, đổi lấy 500 điểm Truyền Thừa, 20 điểm Danh vọng và sự trung thành của Sơn Miêu Tử, không lỗ vốn. Hắn đã quan sát Sơn Miêu Tử, hắn là người cực kỳ trọng tình nghĩa, hơn nữa cũng rất biết ơn.

Về phần hôn lễ, hắn chắc chắn sẽ chọn đám cưới vàng.

Những điều kiện của đám cưới vàng đối với hắn mà nói, cũng không quá khó, điều duy nhất khó khăn là tìm ba đoàn tàu ngang cấp đến tham gia hôn lễ, nhưng vấn đề này... cũng không quá khó.

Vừa nãy.

[Đoàn Tàu Tử Vân] đã gửi tin nhắn cho hắn, nói rằng đã thành công tiến vào Sa Hà bình nguyên và thăng lên cấp 4 đoàn tàu.

Muốn bái hắn làm bến tàu.

Mặc dù hắn cảm thấy việc bái mã đầu này rất sến súa. Ngươi coi như không bái mã đầu, hắn còn có thể chuyên môn đi tìm ngươi gây sự sao? Nhưng ít ra đã gom đủ một đoàn tàu cấp 4 tham gia hôn lễ.

Thương Long hào không được, Thương Long hào là đoàn tàu cấp 5, vẫn cần hai đoàn tàu cấp 4 nữa.

Đến lúc đó nghĩ cách sau, tạm thời không vội.

"Đúng rồi --"

Đúng lúc này, Tiểu Ngải đang chơi đùa trong góc bỗng nhiên lên tiếng: "Trưởng tàu, có thể làm cho tôi thêm một cái Cơ Giới chi nhãn được không? Mặc dù một cái là đủ, nhưng trông cứ như Độc Nhãn Long ấy, xấu xí."

"..."

Trần Mãng khinh bỉ nhìn Tiểu Ngải, tiện tay tạo thêm một cái Cơ Giới chi nhãn rồi tức giận nói: "Có muốn lát nữa ta làm cho ngươi một bộ quần áo cao cấp không?"

"Ai, ý kiến hay."

Trần Mãng lười phản ứng Tiểu Ngải, chỉ thở phào nhẹ nhõm, nhìn vào bảng điều khiển của Đoàn Tàu trầm tư. Hôm nay đoàn tàu sẽ tu sửa tại chỗ, buổi chiều đi dò xét quặng sắt, rồi ngày mai bắt đầu đào mỏ.

Đến lúc đó sẽ chế tạo [Không gian huấn luyện chiến đấu ảo] và [Khung xương đơn binh trang giáp].

Lại nâng cấp những linh kiện còn lại cần thiết.

Còn bây giờ...

"Gọi Quý Sở Sở đến đây."

"Khoan đã, ùm... Để Nhan Dao đến đi."

"Thôi --"

Trần Mãng dừng lại một lát rồi ném tàn thuốc ra ngoài cửa sổ: "Gọi cả hai người đến đây đi."

"Hỏa khí hơi lớn."