Logo
Chương 160: “Người anh em này lời kia mới vừa rồi là đang giễu cợt ta sao?”

"Lời này...”

[Chỉ Thích Một Người] đoàn tàu Trưởng tàu ngơ ngác nghiêng đầu nhìn Nhị Đản: "Hôn lễ càng đông người càng vui chứ sao? Trong mạt thế còn mấy khi có dịp tổ chức hôn lễ? Coi như cho đám nô lệ nghỉ ngơi một ngày, để chúng xả hơi chút cũng có sao?"

"Đúng vậy."

[Mười Bước Giết Một Người] đoàn tàu Trưởng tàu cũng đồng tình: "Nhị Đản này, nô lệ cũng là người mà. Bọn họ được đoàn tàu che chở, nhưng cũng đào không ít mỏ cho đoàn tàu đấy chứ. Cùng nhau xả hơi một chút cũng tốt."

Ngay sau đó.

Hai người kia vẫy tay bảo thuộc hạ về đoàn tàu mình. Rất nhanh, đám nô lệ của hai đoàn tàu bị xua xuống. Trong mắt chúng mang theo chút sợ hãi và sự chết lặng, nhảy khỏi đoàn tàu và nhìn cảnh tượng ồn ào trước mắt.

"..."

Nhị Đản mặt không đổi sắc, im lặng không nói gì. Hắn không định giải thích gì cả, đợi hôn lễ kết thúc rồi các ngươi sẽ biết.

"Đi thôi."

Trần Mãng cười, không nói thêm gì về chuyện này, chỉ tay về phía một chiếc bàn đã được dọn sẵn: "Hôn lễ lát nữa mới chính thức bắt đầu, chúng ta ra đó ngồi tạm nhé?"

"Đương nhiên rồi, khách tùy chủ nhà.”

Nhị Đản nghiêm nghị gật đầu.

Sau đó hắn đi theo Trần Mãng đến chiếc bàn đã được dọn dẹp xong. Trên đường đi, hắn vẫn không nhịn được ngó nghiêng xung quanh, nhìn cảnh trang trí hôn lễ. Có lẽ đây là hôn lễ đầu tiên trên thế giới này kể từ khi mạt thế ập đến.

Không khí cũng không tệ.

"[Chỉ Thích Một Người] đoàn tàu Trưởng tàu lấy ra từ trong ngực một bản thiết kế linh kiện phẩm cấp lục sắc đặt lên bàn, có chút ngượng ngùng đẩy tới: "Một chút quà mọn thôi, không có gì đáng giá cả. Cái này... coi như là quà mừng cho cặp đôi mới cưới."

"[Mười Bước Giết Một Người] đoàn tàu Trưởng tàu cũng vội vàng móc từ trong ngực ra một tấm thẻ nhỏ đưa tới: "Một món đồ chơi nhỏ."

"Hả?"

Nhị Đản có chút ngơ ngác nhìn hai người. Tình hình gì đây? Trên đường đến đâu thấy ai nói chuẩn bị quà mừng đâu? Hai người này chuẩn bị từ lúc nào vậy? Hắn đã quên béng mất chuyện này rồi.

Nhưng lúc này hiển nhiên không thể về đoàn tàu lấy được. Anh ta cắn răng, tháo huy hiệu trên áo xuống, đẩy tới: "Đây là quà của tôi, một đạo cụ đặc biệt. Huynh đệ nhất định phải nhận lấy, không nhận không được đâu."

"Lão Trư."

Trần Mãng khoát tay ra hiệu Lão Trư đến lấy đồ, rồi cười nhìn mọi người: "Để mấy vị tốn kém rồi, làm Trần Mãng tôi có chút ngại.”.

"Nào, ăn hạt đi."

"Một chút đồ ăn vặt thôi, không đáng tiền, nhưng hương vị cũng không tệ."

Trên bàn bày biện một chút quả hạch, bia ướp lạnh, còn có một số món rau trộn.

Trong mạt thế, thế này đã là cực kỳ phong phú và xa xỉ rồi.

Mấy món rau trộn kia đều là đồ ăn nhanh mang ra từ phòng thuê của Nhan Dao khi giải cứu cô, đóng gói bên trong có rau cống, đậu nành lông, bông cải xanh, gà xé phay, lòng vịt... Mở ra rồi trộn với tương ớt là ăn được ngay.

Khá đơn giản và nhanh gọn.

Chỉ có bốn Trưởng tàu ngồi vào bàn, hai Trưởng tàu còn lại dẫn đám tâm phúc và thuộc hạ đến một góc khuất, tò mò nhìn ngó xung quanh.

Dù sao bữa tiệc này khá thoải mái. Trong mạt thế, hiếm khi có được bầu không khí ấm áp như vậy, mọi người đều trân trọng, sẽ không để thuộc hạ đứng phía sau mình làm ra vẻ.

Uống được vài ly.

Mọi người cũng trở nên thân mật hơn.

[Chỉ Thích Một Người] đoàn tàu Trưởng tàu, đầy vẻ khâm phục, nâng chén rượu nhìn Trần Mãng: "Đại ca, trước khi gặp anh, tôi thật không ngờ một Trưởng tàu cỡ như anh lại hiền hòa đến vậy."

"Ly này tôi kính anh."

"À mà đại ca, có chuyện này tôi muốn hỏi thăm chút. Người của Thiên Bình có tìm anh không?"

"...."

Trần Mãng gắp một đũa lạc rang đưa vào miệng, hơi nhíu mày, ánh mắt thoáng lộ vẻ không vui: "Ba người các anh đến đây để lôi kéo người cho Thiên Bình đấy à?"

"Ách..."

Thấy bầu không khí có chút không ổn, Nhị Đản vội vàng giải thích: "Đâu có đâu. Thiên Bình cũng tìm đến tôi rồi, nhưng tôi không phản hồi. Hai người họ cũng bị Thiên Bình tìm, nhưng còn hơi do dự, không biết có nên gia nhập hay không, nên mới hỏi anh, muốn xem anh chọn thế nào, để học theo thôi."

"Ra vậy." Trần Mãng lắc đầu: "Tôi không gia nhập. Tôn chỉ của tổ chức Thiên Bình thì tôi thấy rất hay, theo đường liên kết đó, ai cũng có thể lấy được thứ mình cần, còn có thể giúp đỡ những đoàn tàu yếu hơn, để văn minh nhân loại được truyền thừa tốt hơn."

"Nhưng thứ nhất, tôi không muốn bị người khác ước thúc."

"Thứ hai, những tài nguyên đó không có ý nghĩa lớn với tôi, còn lãng phí thời gian của tôi.”

"Thứ ba, tôi không thích cái người Thiên Bình phái đến nói chuyện với tôi."

"Cái đó thì đúng." Nhị Đản rất tán thành gật đầu: "Tôi nghĩ kỹ rồi, cái đường liên kết đó sẽ khiến người ở tầng cao nhất luôn bị lỗ vốn, không ai có thể trả lại cho họ. Tôi luôn cảm thấy có chút không thực tế."

Các Trưởng tàu tụ tập một chỗ trò chuyện, kể những chuyện mình gặp phải trên đường đi, than thở những cay đắng trước khi lên làm Trưởng tàu, kể những chuyện thú vị gặp được trong kỳ ngộ, kể về sự bi tráng khi mạt thế vừa giáng lâm.

Nói rất nhiều.

Nhưng không ai hỏi câu: "Trần Mãng, anh lấy đâu ra nhiều Mặc Phỉ thạch thế?".

Lời gì nên hỏi, lời gì không nên hỏi.

Đến vị trí của họ rồi, sẽ rất rõ ràng. Đó là đồ vật bảo mệnh, đến vợ cũng không được tiết lộ, sao có thể nói cho mấy người này.

Trong khi đó, tại hiện trường hôn lễ đang bận rộn.

Mấy thuộc hạ của [Chỉ Thích Một Người] đoàn tàu ngồi xổm trong một góc, vẻ mặt phức tạp nhìn về phía lễ đài.

"Cùng là đoàn tàu cấp 6, sao khác biệt nhiều vậy?"

Một thuộc hạ ngồi xổm trên đất, nhìn hai khung cơ giáp đang tuần tra ở đằng xa, mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Haizz, không biết khi nào đoàn tàu mình mới có cơ giáp nhỉ? Đoàn tàu cấp 6 có chế tạo được cơ giáp không vậy?"

"Tôi cũng không rõ." Thuộc hạ ngồi bên cạnh lắc đầu rồi nhỏ giọng nói: "Chắc tốn nhiều tài nguyên lắm. Anh nhìn pháo tận thế kia kìa, đoàn tàu mình chỉ có 5 khẩu, đoàn tàu này có tận 10 khẩu. Hơn nữa cái lớp sơn của pháo tận thế bên này nhìn đã thấy nặng trịch rồi, đẳng cấp chắc chắn cao hơn của đoàn tàu mình."

"Còn có tên lửa, đạn đạo nữa, đáng sợ thật."

"Thảo nào nô lệ của đoàn tàu này vui vẻ thế. Nếu tôi trong mạt thế mà được ở trong một đoàn tàu hỏa lực mạnh như vậy, tôi cũng vui vẻ. Ai mà không muốn sống."

Đúng lúc này——

Bưu Tử dẫn theo hai đội viên đến, phát mấy điếu thuốc rồi chào hỏi: "Ăn gì chưa?"

"Ách..."

Thuộc hạ vừa ngồi xổm trên đất vội vàng đứng dậy, có chút ngượng ngùng nói: "Cái này... đang đợi ăn cơm mà."

Mặc dù họ cùng là thuộc hạ, cùng là đoàn tàu cấp 6, nhưng không hiểu sao anh ta vẫn cảm thấy mình thấp hơn đối phương một bậc. Khi cường độ đoàn tàu chênh lệch quá lớn, dù cùng chức vụ cũng sẽ có vẻ hơi câu nệ.

"Con dao này không tệ nhỉ.”

Bưu Tử nhìn con dao găm trong ngực người đàn ông, cười ha hả nói: "Thái thịt, thái rau gì đó nhìn đều rất dễ dùng."

"Đi thôi, tôi đi tuần tra tiếp đây. Có gì cần cứ đến tìm tôi, có thể đáp ứng đều sẽ cố gắng đáp ứng."

"...."

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn bóng lưng Bưu Tử rời đi, rồi cúi đầu nhìn con dao găm trong ngực, một lúc sau mới nghiêng đầu nhìn đồng đội lẩm bẩm: "Người anh em này vừa rồi có ý giễu cợt tôi sao?"

"Hình như là vậy.".

Trong khi đó, trong toa xe của Hằng Tinh hào.

Một nữ giáo viên đang ở trong phòng học, nhìn đồng hồ treo trên tường rồi cười nhìn đám trẻ con đang ngồi phía dưới: "Vậy hôm nay chúng ta học đến đây thôi. Các em chuẩn bị tham gia hôn lễ của Sơn Miễu Tử và Tốt Tốt nhé."

"Hôm nay chúng ta đã kể xong chuyện Trưởng tàu thành công nâng cấp đoàn tàu lên cấp 2, bảo vệ an toàn cho mọi người."

"Ngày mai chúng ta bắt đầu giảng, Trưởng tàu đã dùng đoàn tàu cấp 2, thuấn sát quái vật Boss Thực Nhân Chu cấp 3 như thế nào!"

Vừa dứt lời.

Phía dưới lập tức xôn xao.

Một nữ sinh không nhịn được giơ tay lên tiếng hỏi: "Cô Thu ơi, hôm nay cô không phải nói là từ khi mạt thế đến, thế giới phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, công kích cấp hai tuyệt đối không phá được phòng ngự cấp ba sao? Vậy Trưởng tàu đã làm thế nào?"

"Cái này à..."

Nữ giáo viên trên bục giảng cười dừng lại một chút rồi mới úp úp mở mở: "Ngày mai lại nói!"

"Vâng ạ, mọi người thu đọn chuẩn bị đi nhé. Các bạn được chọn làm hoa đồng ở lại ký túc xá đợi cô một chút, lát nữa cùng cô vào sân."

Tất cả bọn trẻ dù vẫn rất muốn biết diễn biến tiếp theo, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy ra khỏi phòng học, đi về ký túc xá của mình, chuẩn bị thay quần áo mới để tham gia hôn lễ.

Hoàn toàn không có vẻ nghịch ngợm như những đứa trẻ bình thường.

Những đứa trẻ ở đây.

Về cơ bản, đứa nào cũng tận mắt chứng kiến người thân của mình chết thảm. Trong tất cả những cách khiến người ta trưởng thành, cách này khó chịu nhất, nhưng cũng nhanh nhất.

"Cô Thu."

Một cậu bé nán lại, hít sâu một hơi rồi đỏ mắt nói: "Hôm nay cô không phải nói là tương lai của tất cả chúng ta đều sẽ có ba phương hướng sao? Quản lý, chiến đấu và chuyên môn."

"Em có thể theo hướng chiến đấu không?"

"Em muốn giết thật nhiều quái vật để báo thù cho bố em."

"Bây giờ nói những điều này còn quá sớm." Cô Thu nhìn cậu bé cao gần bằng mình, mới mười một mười hai tuổi mà đã lớn nhanh như vậy. Cô dịu dàng xoa đầu cậu bé, cười nói: "Các em còn nhỏ, các em cần học hành thật tốt, sau khi tốt nghiệp mới có thể đi theo con đường phù hợp với mình."

"Hơn nữa không nhất thiết là cứ phải giết quái vật mới báo thù được cho bố em.”

"Mỗi người trên đoàn tàu đều có cống hiến riêng. Ví dụ như những chú đào mỏ kia, mỗi khi họ đào được một mỏ, đều sẽ biến thành đạn bắn vào quái vật, cũng coi như là báo thù."

"Nhưng hiện tại em không có bất kỳ cống hiến nào cho đoàn tàu, em cảm thấy mình vô dụng."

"...."

Người phụ nữ im lặng một hồi rồi nhỏ giọng nói: "Đi tham gia hôn lễ trước đã. Đoàn tàu đang bồi dưỡng các em, chính là để sau này các em có thể trả lại cho đoàn tàu, báo đáp Trưởng tàu. Bây giờ các em chưa có năng lực báo đáp Trưởng tàu, sau này hãy chăm chỉ học tập, như vậy mới có thể báo đáp đoàn tàu tốt hơn."

"Đi thôi."

Người phụ nữ nhìn bóng lưng cậu bé đi xa, rồi cúi xuống thu dọn tài liệu giảng dạy trên bàn, dày tới hơn bảy mươi trang.

Do Trư Xa Trưởng viết tay biên soạn và hiệu đính, bên trong giảng giải chi tiết những nguy cơ mà đoàn tàu đã gặp phải từ khi phát triển đến nay, và cách Mãng Gia đưa ra lựa chọn trong tuyệt cảnh để giúp đoàn tàu hồi sinh.

Chữ viết rất nắn nót.

Cô được kết nối trực tiếp với Trư Xa Trưởng, hưởng đãi ngộ cư dân cấp một.

Trước mạt thế, cô có chồng, có con. Nhưng khi mạt thế giáng lâm, cô đã mất tất cả. Chồng và con đều đã chết. Một thời gian dài, cô sống trong trạng thái ngơ ngác, không biết mình đã sống sót bằng cách nào.

Một lát sau.

Cô mới lắc đầu, ôm tài liệu giảng dạy vào ngực, đi về ký túc xá. Cô ở trong ký túc xá nữ sinh, đãi ngộ tốt hơn trước rất nhiều.

Khi một bản tình ca du dương vang lên bên ngoài xe.

Tất cả cư dân đoàn tàu đã quây quần ngồi trên mặt đất quanh những chiếc bàn, trên bàn bày quả hạch, bánh mì, Cocacola, màn thầu và một đĩa bún xào thịt băm lớn.

Thịt bãm là lấy thịt muối trong màn thầu còn lại từ lần trước ăn đồ ăn quái dị ra, xào chung với bún, tỏa ra hơi ấm gia đình.

"Thưa quý vị."

Lão Trư mặc bộ vest trắng, hôm nay trông có vẻ nghiêm túc, cầm micro và cất giọng nói qua hệ thống âm thanh của đoàn tàu, đứng trên lễ đài và nhìn đám đông bên dưới, cười nói:

"Hôm nay là một bước ngoặt đủ để được ghi vào sử sách của văn minh nhân loại."

"Nó không chỉ đơn thuần là một đám cưới."

"Mà còn là sự va chạm giữa văn minh và dã man."

"Bây giờ, xin mời hai nhân vật chính của chúng ta lên sân khấu!"

Tiếng vỗ tay như sấm dậy đột nhiên vang lên, một vài cư dân đoàn tàu bạo gan thậm chí còn bắt đầu hò hét.

Dưới lễ đài, tấm thảm đỏ trải dài trên bình nguyên, hai bên thảm đỏ là những bông hoa mô phỏng chân thật, được chế tạo từ Cơ Giới Chi Tâm, trông càng có chiều sâu. Xung quanh lễ đài là bốn khung chịu lực chắc chắn.

Trên đỉnh khung chịu lực cũng được trang trí đầy hoa mô phỏng chân thật. Khung chịu lực này là đồ cổ mang ra từ di tích máy móc [Băng Tuyết Thiên Địa], được lắp ráp lại với nhau.

Nếu cuộc hôn lễ này diễn ra vào thời bình, chắc chắn là đơn sơ. Kể cả người chủ trì đọc lời chào mừng cũng quá ngắn gọn, có vẻ không chuyên nghiệp. Nhưng nếu bối cảnh là mạt thế, thì cuộc hôn lễ này không nghỉ ngờ gì đã đạt tiêu chuẩn cao nhất.

Tiếng vỗ tay như thủy triều không ngừng vang lên.

Tất cả mọi người nhìn về phía toa xe số 11 của đoàn tàu Hằng Tinh ở cuối thảm đỏ.

Dưới sự điều khiển của Tiểu Ngải, âm lượng của bản nhạc được khuếch đại thêm một lần nữa.

Cuối cùng——

Chỉ thấy cô dâu Sơn Miễu Tử mặc váy cưới trắng muốt, đội khăn voan, hốc mắt hơi đỏ hoe, khoác tay chú rể Tốt Tốt mặc vest, từ toa xe số 11 bước ra, bước lên thảm đỏ, hướng về lễ đài chậm rãi tiến bước.

Ở phía sau cô.

Là bốn đứa trẻ mặc lễ phục, cẩn thận nâng đuôi váy cưới đi theo sau cô dâu.

Lại phía sau nữa.

Là bốn hoa đồng tay xách giỏ hoa, không ngừng rải những cánh hoa trong giỏ lên không trung.

"Oa a l

Một đám cư dân đoàn tàu lại ồn ào reo hò.