Logo
Chương 186: Thái Dương ngu nhạc thành.

Trần Mãng dẫn đầu Bưu Tử cùng những người khác đã đến được "Ngu Nhạc Thành" đầu tiên. Nơi này rộng lớn đến mức trông như một tòa thành, những tòa nhà cao tầng xung quanh hắt ánh đèn lên bề mặt, khiến nó thêm phần lộng lấy.

Từ xa nhìn, tòa thành này toát lên vẻ xa hoa.

Bên ngoài thành có một con sông nhân tạo lớn bao quanh.

Phong cách trang trí không phải kiểu thành trì thời Trung Cổ mà mang hơi hướng tương lai. Những biển quảng cáo lớn chiếu đầy ảnh thiếu nữ khỏa thân. Bên ngoài thành, rất nhiều nhân viên làm việc, đều là robot nữ với khuôn mặt xinh đẹp và trang phục hở hang. Cử chỉ của họ cũng rất khêu gợi.

"Vào xem."

Không có bảo vệ.

Trần Mãng vặn ga, lái xe về phía Ngu Nhạc Thành. Ngay trước cửa chính đã thấy bày la liệt máy đánh bạc.

"Có ai biết chơi không?"

"Không."

Trần Mãng không dừng lại lâu, lái xe máy thẳng vào cửa. Anh cũng không rành mấy trò máy đánh bạc này, chỉ biết sơ qua luật chơi đơn giản: kéo cần gạt, trúng ba hình giống nhau là được.

Ngu Nhạc Thành này có sáu tầng.

Tầng một là hàng trăm bàn đánh bạc, mỗi bàn có một cô gái chia bài mặc bikini đỏ. Gần như tất cả đều mỉm cười nhìn họ.

"Mẹ kiếp."

Bưu Tử lùi lại một bước, ngượng ngùng nói: "Có gợi cảm không vậy? Sao tôi thấy hơi ghê ghê?"

"Nếu cái bản đồ kỳ ngộ này không đánh dấu là khu giải trí,"

"Tôi còn tưởng nó lẫn cả yếu tố kinh dị ấy chứ."

"Mà khách ở đâu ra vậy?"

Vừa bước vào sảnh, cả loạt mỹ nữ chia bài đồng loạt quay sang mỉm cười, cảnh này hơi quái dị. May mà là ban ngày, sảnh cũng đủ sáng. Chứ nếu là ban đêm, đèn nhấp nháy, thêm nhạc rợn người nữa thì chắc họ đã bỏ chạy từ lâu.

Mấy trăm bàn bạc, hơn nửa số đó trống không. Số còn lại thì có khách ngồi, mắt đỏ ngầu, hưng phấn đập bài xuống bàn, gào thét om sòm.

"Ông đây không tin, bảy ván toàn xỉu, tất tay đánh tài!"

"Ha ha ha ha, tài rồi, tài rồi, lần này kiếm đậm!"

"Biết thế lúc nãy mình cũng theo."

""

Trần Mãng lướt nhìn đám con bạc rồi kết luận: "Chắc chắn là người của sòng bạc cả, làm màu thôi.

"Thành phố này giờ không có ai, khởi động lại thì bọn này cũng bắt đầu làm việc theo lập trình sẵn."

"Mà bản đồ có ghỉ là luật thành phố này cấm robot mô phỏng hoàn toàn cảm xúc của người mà, phải để lộ bộ phận máy móc chứ?"

"ầy."

Trần Mãng nghiêng đầu nhìn lên tường sòng bạc: "Nhìn xem kia viết gì?"

"Cấm hút thuốc, cấm làm... làm chia bài?"

"Ừ."

Trần Mãng gật đầu, lấy điếu thuốc châm lửa, nhả ra làn khói xanh nhạt rồi chỉ tay về phía bàn bạc đang ồn ào: "Nhìn bàn kia làm gì thế?"

"Làm chút chia bài?"

Bàn đó có bốn năm người, ba con bạc đang hưng phấn gào thét. Một người thì quá khích, ôm chặt lấy người chia bài, ép sát vào bàn.

Tay hắn không ngừng nhét bài vào quần áo cô ta.

Cô chia bài cũng có vẻ hợp tác.

Nếu Ngu Nhạc Thành đông nghẹt khách thì cảnh này không có gì lạ, thậm chí còn kích thích thêm cảm xúc của khách. Trong môi trường phấn khích, người ta dễ hào hứng và chịu chỉ hơn.

Nhưng...

Lúc này Ngu Nhạc Thành chỉ có mấy người này, nên cảnh tượng có phần kỳ quái.

"Để tôi thử xem."

Bưu Tử tò mò đi đến chỗ một cô chia bài gần nhất, vừa định kéo cô ta ra khỏi bàn thì nghe thấy tiếng cô ta: "Anh muốn chơi không? Một trăm ngàn điểm."

"Đúng vậy, ông già phải đứng vững, tay đừng run, chân đừng run."

Bưu Tử đỡ cô chia bài đứng thẳng lại rồi trở về chỗ Trần Mãng: "Xa xỉ thật, một ván trăm ngàn, còn đắt hơn cả gái làng chơi."

"Ở đây bán cảm xúc là chính."

Trần Mãng xoa xoa thái dương rồi đi về phía lầu hai: "Đi thôi, xem lầu hai có chỗ nào kiếm tiền không. Cái nền văn minh cơ giới này đúng là tư bản chủ nghĩa, cái gì cũng cần tiền."

Đúng lúc này, một gã lực lưỡng mặc đồ hồng bưng ly Champagne, mặt mũi hớn hở đi về phía nhóm Trần Mãng.

"Ô?

Trần Mãng ngạc nhiên. Mấy con robot này cũng thông minh đấy chứ. Không biết có phải do lập trình sẵn không mà còn biết giao tiếp với khách nữa. Mấy robot anh gặp trong thành phố này, trí tuệ kém xa Tiểu Ngải, cũng không bằng robot trong bản đồ kỳ ngộ "Thông Thiên Tháp".

Chúng cơ bản chỉ được lập trình sẵn, làm việc cứng nhắc, ai nấy đều ở đúng vị trí, chờ khách đến rồi mới bắt đầu phục vụ.

Đây là lần đầu anh gặp robot chủ động giao tiếp với khách.

Gã lực lưỡng này nhìn không khác gì người thật, nhưng ở thành phố này thì chỉ có thể là robot thôi, vì thành phố này đã hoang phế từ lâu.

Gã mặc đồ hồng đi đến chỗ Trần Mãng, làm điệu bộ yểu điệu rồi khoác tay lên vai Bưu Tử, cắn môi đưa ly rượu đến gần.

"Một trăm ngàn điểm, lên bàn kia nhé."

"Hả?"

Bưu Tử không thể tin vào mắt mình, theo phản xạ muốn đấm cho một phát, nhưng nghĩ đến một trăm ngàn điểm có thể mua được hai cái chip bản đồ "Zombie Vây Thành" ở cửa hàng linh kiện máy móc (một cái chỉ có 50 ngàn) thì khựng lại.

Mắt anh hơi đỏ lên, nghiến răng định quay sang hỏi ý kiến Mãng gia thì thấy Mãng gia đã đạp cho một cước.

"Bành."

Gã lực lưỡng trúng cước, lùi mấy bước rồi ngã xuống đất. Hắn lẩm bẩm vài câu rồi đứng dậy, tiếp tục lang thang trong sòng bạc.

"Mãng... Mãng gia."

"Tôi thấy đầu óc mình cũng có vấn đề."

Trần Mãng mệt mỏi thở dài, vỗ vai Bưu Tử: "Lần sau gặp chuyện này thì đừng do dự, một trăm ngàn điểm có đáng gì. Tôi không muốn tâm phúc của tôi bị một thằng mặc đồ hồng chà đạp."

"Như thế sau này tôi khó nhìn mặt cậu lắm."

"Đi thôi, lên lầu hai xem."

"Ít ra cũng chứng minh suy đoán của mình đúng, bản đồ kỳ ngộ này đúng là có cơ hội kiếm tiền, chỉ là phải đào bới."

"Biết thế lúc nãy mình mang theo một thằng lực lưỡng đẹp trai từ chỗ người sống sót đến, mà..."

Anh nhìn Bưu Tử một cách kỳ lạ.

"Cậu đâu có ẻo lả, rõ ràng là một thằng cha bê tha, sao lại để ý đến cậu nhỉ?"

"Chắc tại râu ria thôi, về tôi cạo râu vậy."

Bưu Tử tỏ vẻ bình tĩnh nói, nhưng trong lòng thì mừng rơn. Đây là lần đầu Mãng gia gọi anh là tâm phúc. Hai chữ này còn hơn cả chức đội trưởng Đội Vệ Binh số 1. Xem ra thời gian qua anh thể hiện tốt nên Mãng gia đã để ý.

Tâm phúc, hắc hắc.

Về phải hỏi Lão Trư xem Mãng gia có từng nói với hắn hai chữ này không.

Tòa Ngu Nhạc Thành này tên là "Thái Dương Thành".

Tầng hai là các cửa hàng.

Một nửa số cửa hàng vẫn đang kinh doanh. Các cửa hàng này khá bình thường, chủ yếu là "cửa hàng da", "cửa hàng quần áo" các kiểu.

Điểm bất thường duy nhất là giá cả.

"...."

Bưu Tử há hốc mồm nhìn chiếc áo cộc tay bình thường trước mặt, khó tìn hỏi nhân viên phục vụ: "Cái áo này giá bao nhiêu? Tám trăm tám mươi ngàn?"

"Mẹ nó nghiêm túc đấy hả?"

Áo không có mác giá, anh phải hỏi mới biết.

Nhân viên phục vụ khinh bỉ liếc nhìn anh, chỉ vào biểu tượng mặt trời trên áo: "Thấy không, nhãn hiệu Liệt Dương đấy, hàng siêu sang đó biết không?"

"Biết gì là siêu sang không?"

"Hắc!".

Bưu Tử tức quá hóa cười, quay sang nói với Mãng gia: "Thằng này còn dám chế giễu tôi."

"Đi thôi."

Trần Mãng xua tay: "Bình thường thì nhân viên cửa hàng xa xỉ phẩm được huấn luyện để tỏ ra một chút vẻ thượng đẳng khi tiếp xúc với khách nghèo để kích thích mua sắm. Nhưng khinh người trắng trợn thế này chắc là do lỗi lập trình, hoặc là văn hóa đặc trưng của nền văn minh cơ giới chăng."

"Mà con mắt nó cũng lợi hại đấy, lại còn thể hiện được cả cảm xúc khinh bỉ nữa."

"Tiếc là bản đồ này cấm tấn công, không thì cũng có thể moi mắt nó về cho Tiểu Ngải, chắc Tiểu Ngải thích thứ này.”

Đã xem qua tầng hai.

Không có thứ gì họ mua nổi.

Toàn là cửa hàng xa xỉ phẩm.

Một chiếc lược bình thường, thêm mác "thủ công" với một cái nhãn hiệu là bán giá một triệu hai trăm tám mươi ngàn.

Với cái giá vô lý như vậy, Trần Mãng đoán rằng ở nền văn minh cơ giới, nhiều sản phẩm đến từ "dây chuyền sản xuất linh kiện” nên ai cũng dùng đồ giống nhau. Trong tình huống đó, sản phẩm thủ công trở thành chiêu bài lợi hại, thể hiện được đẳng cấp của người dùng.

Tuyệt vời.

Dân cờ bạc có kiếm được chút tiền ở tầng một thì lên tầng hai cũng nướng hết vào đây thôi.

Tiền vào như gió, ra cũng như gió.

Tầng hai vẫn chưa có cơ hội kiếm tiền nào.

Cho đến khi lên tầng ba...

Trước mắt bỗng nhiên sáng sủa.

Là các trò chơi nhỏ, kiểu như mấy sạp trò chơi anh hay thấy ở hội chợ, ném vòng, gắp thú bông các kiểu, nhưng được nâng cấp lên trông xịn sò hơn.

Mỗi quầy đều có một cô gái mặc bikini xinh đẹp đứng cạnh. Trong sảnh bật nhạc mạnh.

Từ xưa đến nay, thứ dễ kích động cảm xúc của con người nhất chỉ có ba thứ:

Tình dục, bạo lực và cái chết.

Và những thứ này thường được truyền tải qua chữ viết, âm thanh, hình ảnh.

Trong đó, hình ảnh và âm thanh là đơn giản và thô bạo nhất.

Rõ ràng "Ngu Nhạc Thành" này muốn kích động cảm xúc của khách nên các cô gái mặc bikini xuất hiện khắp nơi như không cần tiền, dùng hình ảnh và âm nhạc để kích thích cảm xúc của mọi người.

Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương thơm.

Máy tạo oxy trong xe anh luôn bật nên anh cảm nhận rõ rằng là phòng khách này có rất nhiều oxy. Những yếu tố này, cộng thêm bầu không khí khô nóng và đông đúc, có thể kích động hoàn toàn cảm xúc của mọi người. Dù là một hòa thượng ăn chay mười năm đến đây cũng phải chắp tay niệm một câu.

Rượu thịt xuyên qua ruột, Phật Tổ lưu lại trong lòng.

"...."

Trần Mãng đảo mắt nhìn quanh rồi chống gậy đi đến quầy trò chơi đầu tiên. Anh không có hứng thú với mấy trò này. Không phải anh là thánh nhân, mà là anh đã đến những nơi như thế này quá nhiều, nên chán hết rồi. Những thứ nên hào hứng, nên trải nghiệm, nên xa hoa lãng phí anh đều đã chơi hết.

Ngưỡng giới hạn bị nâng cao vô tận nên khi đến những nơi này anh không còn phản ứng gì lớn.

Nhất là khi chỉ có mấy người bọn họ, bầu không khí không đủ náo nhiệt.

Nếu là một thanh niên đến đây thì chắc đã mặt đỏ tía tai rồi.

Ví dụ như Lý Thì Cơ.

Trần Mãng đứng ở quầy hàng, quay sang định nói gì với Lý Thì Cơ thì thấy cậu ta đang đỏ mặt đứng im, nhìn một cô gái mặc bikini với hơi thở dồn dập.

"Haizz."

Anh thở dài rồi nhìn Bưu Tử: "Đem thằng kia đến đây cho tôi. Tiện thể giao cho cậu một nhiệm vụ, về xe thì dẫn nó đi chơi thêm.”

"Đàn ông mà thấy gái là đi không nổi."

"Khó thành đại sự."

Thực sắc tính dã, bảo đàn ông giữ bình tĩnh trước sắc đẹp vốn là chuyện trái tự nhiên.

Cách giải quyết chỉ có hai:

Chơi chán thì thôi.

Suy sụp thì xong.

"Rõ!"

"Mãng gia."

Lý Thì Cơ nhanh chóng bị lôi đến, ngượng ngùng đứng bên cạnh Mãng gia. Cậu vừa định nói gì thì bị Mãng gia ngắt lời.

"Trai tân nào cũng thế, bình thường thôi.".

"Xem luật chơi này, có chắc không?"

Lý Thì Cơ hơi ngớ người rồi xem kỹ luật chơi trên màn hình trước mặt.

[Trò chơi nhỏ Thái Dương Ngu Nhạc Thành.]

[Tên trò chơi]: Nhanh mắt nhanh não.

[Luật chơi]: Cược tối thiểu 1000 điểm, tối đa 10 ngàn điểm. Tiếp theo, bạn sẽ thấy một khối lập phương 3D trên màn hình, trong đó có 18 quả bóng gôn được trưng bày liên tục trong ba giây.

Người chơi cần ghi nhớ vị trí của các quả bóng.

Sau khi màn hình tắt, người chơi phải đặt các quả bóng gôn trên bàn vào đúng vị trí trong khối lập phương.

Nếu đặt đúng hết thì được trả lại gấp đôi.

Nếu sai thì mất hết.

Ngoài người chơi, không ai được nhắc nhở trong giai đoạn đặt bóng, nếu không sẽ bị coi là thua cuộc.