Đội thủ vệ số 1 trực thuộc địa đồ kỳ ngộ [Nghê Hồng thành thị], sau 48 giờ làm việc cật lực không ngừng nghỉ đã đến giới hạn, dù uống Coca-Cola cũng không thể gắng gượng nổi nữa.
Vừa nãy đi tắm, soi gương, hắn thấy mắt mình đã đầy tơ máu.
Phải ngủ thôi.
Tối nay đến phiên đội thủ vệ số 2 gác đêm. Một bộ phận thành viên đội 2 duy trì trật tự trong toa xe, nửa còn lại theo Trương Đại Mỹ rời khỏi toa xe thủ vệ số 7 khi hắn đang tắm, tỏa ra tuần tra cảnh giới khu vực xung quanh.
Lúc này, trong toa xe thủ vệ số 7.
Chỉ còn đội viên của hắn và đội viên đội 3 đang nói chuyện rôm rả.
"Bưu ca!"
Trương Kỳ thấy Bưu Tử vội đứng dậy, có vẻ hơi cuống: "Em đang giải thích giá trị bộ quần áo này cho đội trưởng đội 3, nhưng cứ nói một triệu điểm thì khó hình dung quá, anh ấy không hiểu khái niệm này."
"Để anh nói cho chú mày."
Bưu Tử cười, ngồi xuống, chỉ vào bộ quần áo trên người Trương Kỳ: "Bộ quần áo này trị giá 1,5 triệu điểm, mà một chip bản đồ là 50 ngàn điểm, tương đương với 30 chip bản đồ."
"Một chip bản đồ, nếu thông quan hết độ khó thường và độ khó cực hạn, có thể tăng 2.1 điểm chỉ số tổng hợp cơ thể."
"Ba mươi chip bản đồ, cộng lại là 63 điểm chỉ số tổng hợp cơ thể."
"Chú mày tưởng tượng xem, thêm 63 điểm chỉ số tổng hợp cơ thể là thế nào, ngay cả Trương Nhất bọn nó chỉ số tổng hợp cơ thể giờ cũng mới hơn 20 điểm thôi, đã là rất kinh khủng rồi. Nếu các chú có hơn 60 điểm, thì chẳng khác nào siêu nhân!"
"Đấm phát vỡ tường chịu lực loại đấy."
"Thời vũ khí lạnh, Lữ Bố gặp các chú cũng phải gọi đại ca."
"Cái này...”.
"Chính là giá trị bộ quần áo này."
"Hả?" Đội trưởng đội 3 há hốc mồm, khó tin chỉ vào bộ quần áo trên người Trương Kỳ, không kìm được đứng bật dậy. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ có vẻ dữ tợn.
"Đồ trân quý thế này, các cậu đem đổi lấy bộ quần áo???"
"Hơn nữa, hơn nữa..."
Đội trưởng đội 3 nhìn logo có phần tương tự trên quần áo đội viên đội 1, mắt lóe lên vẻ hoang mang: "Quần áo trên người bọn họ chẳng lẽ cũng đáng giá như vậy?”
"Các cậu... Đoàn tàu giờ phát triển đến mức xa xỉ thế này rồi á?"
"Bộ cơ giáp [Địa] của tôi đến giờ toàn dùng dè sẻn, tốn năng lượng quá, tôi còn đang khổ sở kiếm sống đây, các cậu đã bắt đầu xa xỉ vậy rồi, Mãng gia không hề bảo với tôi là đoàn tàu phát triển nhanh thế!"
"Ngồi xuống, ngồi xuống, đừng nóng."
Bưu Tử cười hề hề: "Chuyện này dài dòng lắm. Quần áo này đúng là đáng giá thật, thuộc nhãn hiệu xa xỉ đỉnh cao của nền văn minh cơ giới, nhưng không đổi ra tiền được, chỉ mang đi được thôi. Chúng ta đóng gói mang về hết, lát nữa các cậu cũng chọn vài món."
"Quần áo này có tác dụng gì không? Giữ ấm? Tích hợp không gian?”
"Đều không có."
"Đều không có?"
"Đều không có."
"Đều không có là không có gì?"
"Chú mày nói mấy cái đó đều không có, nó chỉ là quần áo thôi, trong đoàn tàu thì như kiểu [dây chuyền sản xuất quần áo đặt may] ấy, 500 đơn vị quặng sắt. Dù sao chất liệu với công nghệ cũng không tệ.”
"Không có hiệu ứng đặc biệt gì mà cũng bán giá đó?"
"Vớ vẩn, chính vì vô dụng nên mới đắt, chứ có tác dụng thì thành đồ dùng hàng ngày à? Mấy người có tiền kia hưởng thụ cảm giác dùng tiền mua đồ vô dụng, đồ càng vô dụng càng phải mua."
"Thế thì còn không bằng quần áo tác chiến của tôi."
"Đúng là không bằng quần áo tác chiến, nhưng bình thường dùng để khoe mẽ được."
"Nhưng mà," Đội trưởng đội 3 chỉ vào loạo trên quần áo: "Các cậu không thể gặp ai cũng giải thích cặn kế lai lịch với giá cả bộ quần áo này chứ? Đây có phải nền văn minh cơ giới đâu, có ai nhận ra cái logo này đâu."
"Ừ, cũng đúng."
Bưu Tử gãi gãi đầu. Một trong những đặc tính chủ yếu của hàng xa xỉ là độ nhận diện. Nếu hoàn toàn không có độ nhận diện thì coi như mất đi ý nghĩa hàng xa xỉ: "Không sao, cứ giữ lại đã, biết đâu sau này đến khu cao cấp, tiếp xúc với người văn minh cơ giới, lúc đó truyền ra thì có phải hù chết bọn nó không?"
"Chú mày nghĩ xem, đến cả thủ vệ đoàn tàu chúng ta cũng mặc hàng xa xỉ, mấy cái tên văn minh cơ giới kia gặp Mãng gia không phải sợ đến mềm nhũn chân à?"
"Có lý." Đội trưởng đội 3 có chút thổn thức: "Lần này các cậu vất vả rồi, tôi nghe Trương Kỳ kể rồi."
"Thật ra cũng không đến mức khổ cực lắm." Bưu Tử tươi cười hớn hở.
"... "
Đội trưởng đội 3 bực mình: "Tôi bảo các cậu thận vất vả! Đây là tận thế đấy, sao các cậu có thể ăn chơi được thế, có hợp với không khí tận thế không?"
"Tiệc tùng tận thế ấy mà. Nghe thế này có phải hợp với không khí tận thế hơn không?"
"Thêm cái tiền tố vào là được á? Đoàn tàu kia thêm tận thế vào thì sao?"
"Đoàn tàu tận thế à," Bưu Tử lại cười: "Quá hợp với không khí tận thế luôn. Sơn Miêu Tử còn có giấy chứng nhận kết hôn tận thế kia kìa. Trên mu bàn tay còn xăm hình trái tim nhỏ nữa.”
"À, đúng rồi, Sơn Miêu Tử đâu, tôi còn chưa hỏi cái hình xăm trái tim nhỏ kia có tác dụng đặc biệt gì không."
"Nó về sớm hú hí với vợ rồi."
"Lần sau tôi cũng muốn đi."
"Cậu không được, chỉ người thân tín mới có tư cách hành động cùng Mãng gia thôi, cậu còn thiếu kinh nghiệm. Chưa kể, cậu có lập được công gì đâu."
"Có cho tôi cơ hội lập công đâu.”
"Cậu phải tự tìm cơ hội chứ. Ban đầu ở khu [Côn Lôn sơn], trong cái thung lũng kia, các cậu xé vé tàu về hết, có mỗi mình tôi nhảy xuống thôi đấy?"
"Ai bảo Ngải tổng dặn dò hành động lần này là thăm dò, gặp nguy hiểm thì xé vé về ngay."
"Thấy chưa, đấy là sự khác biệt giữa cậu và tôi. Cơ hội phải tự tranh thủ, chứ không phải chờ đợi."
Bưu Tử quấn khăn tắm, thoải mái dựa vào ghế, tay cầm điếu thuốc tàn cắm vào lon Coca bên cạnh, gác chân lên giường, cười nói: "Lần này Mãng gia ở trong địa đồ kỳ ngộ đã chính miệng bảo tôi là tâm phúc của hắn đấy."
"Nhớ không nhầm, đến Trư xa trưởng còn chưa được khen thế thì phải?"
"Hơn nữa tôi còn được tiệc tùng cùng Mãng gia nữa chứ."
"Thế thì càng thân thiết."
"Lần này Mãng gia không phải làm được bốn chip bản đồ đấy sao, chờ tôi thông hết bốn cái bản đồ này, địa vị đội 1 chúng ta trong xe thì còn phải nói à?"
"Cơ giáp vũ khí tốt đều phải tăng cường cho đội 1 chúng ta chứ sao?"
Đội trưởng đội 3 có chút ngưỡng mộ nhìn Bưu Tử: "Đi theo Mãng gia từ sớm đúng là tốt."
"Ấy, không, không, không."
Bưu Tử nghiêm mặt nhìn đội trưởng đội 3: "Cậu nói thế là sai rồi. Tuy tôi đi theo Mãng gia từ đầu, nhưng có được địa vị như hôm nay, không chỉ dựa vào thâm niên, mà còn dựa vào năng lực của tôi. Trong đoàn tàu, hai bản đồ độ khó cực hạn do tôi thông hết."
"Giờ còn bốn bản đồ, cậu có thông được cái nào không?"
"Tôi chủ yếu là tinh thần lực cao thôi, chỉ số tổng hợp cơ thể không bằng anh."
"Ấy, cậu lại sai rồi. Chỉ số tổng hợp cơ thể của tôi ban đầu cũng chỉ hơn Lão Trư một chút thôi. Có được cao như giờ, tất cả đều do tôi đánh đổi bằng mạng sống."
"Lúc tôi thông độ khó cực hạn [Sinh Hóa Nguy Cơ], chỉ số tổng hợp cơ thể còn chưa cao như bây giờ."
"Đấy đều không phải là lý do."
"Chỉ cần cậu có cái tâm này, có một lòng muốn xông lên dù cận kề cái chết, thì cậu không thể như bây giờ được. Mãng gia thậm chí còn không biết cậu tên gì."
"Cậu hỏi Sơn Miêu Tử xem, nó biết tôi chết bao nhiêu lần trong bản đồ Sinh Hóa Nguy Cơ, tôi đếm không xuể nữa, giờ cứ nhìn thấy thang máy là tôi lại ám ảnh, cứ thấy trong giếng thang máy có con quái vật nhảy xuống nóc thang máy."
"Lúc tôi đi bản đồ độ khó cực hạn [Long Bảo], đến độ khó bình thường còn chưa qua, tôi cứ ôm một lòng, không thông. quan thì chết.”
"Cái này..."
"Chính là cái tâm!"
"Tôi hỏi cậu, cậu có dám đi độ khó cực hạn khi chưa thông độ khó bình thường không?"
"... "
Đội trưởng đội 3 im lặng một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn Bưu Tử với vẻ mặt phức tạp: "Bưu ca, điểm này em cực kỳ khâm phục anh.”
"Em đúng là không có dũng khí đó."
"Nhưng em hiểu rồi. Bắt đầu từ ngày mai, em sẽ cố gắng học tập anh, trước hết thông hết các bản đồ độ khó bình thường, cố gắng sớm ngày có thể lên được vị trí của Bưu ca trong xe."
"Ấy, cậu lại sai rồi. Mục tiêu của cậu phải cao hơn chứ. Nhiệm vụ thiết yếu của cậu bây giờ là phải để Mãng gia biết cậu tên là gì đã. Cậu làm còn không bằng Lý thúc, ít ra Mãng gia còn biết cái gã chăn heo tên Lý thúc. Cậu làm đội trưởng đội 3 mà cứ như người vô danh ấy."
"Vâng."
Bưu Tử hài lòng đứng dậy vỗ vai đội trưởng đội 3: "Trong địa đồ mệt chết đi được, anh đi nghỉ trước đây. Mai chúng ta cùng xuống địa đồ."
Cuối cùng hắn cũng tìm được cái cảm giác khoe mẽ cùng gã đàn ông lùn trong địa đồ của Mãng gia.
Thật thoải mái.
"Ngủ, ngủ."
Các thành viên đội 1 cũng cười chào rồi kề vai bá cổ nhau đi về phía phòng tắm.
"... "
Các thành viên còn lại của đội 3 nhìn nhau, đều thấy sự ngưỡng mộ trong mắt nhau. Thành viên đội 1 dù là địa vị hay đãi ngộ đều cao hơn bọn họ, phần lớn là vì Bưu ca mạnh hơn.
Nếu đội trưởng của bọn họ cũng mạnh hơn một chút, thì có lẽ bọn họ cũng được như vậy.
"Mẹ nó nhìn lão tử làm gì!"
Đội trưởng đội 3 cau có nói: "Thành viên đội 1 đều thông quan hết độ khó cực hạn Sinh Hóa Nguy Cơ đấy. Nhìn lại cái bộ dạng của các cậu xem. Đừng ngủ nữa, đi theo tôi đến [Không gian huấn luyện chiến đấu ảo] tập huấn ngay."
"Hắt xì!"
Trong toa xe sinh sôi số 15, Lý thúc đang bận rộn bỗng nhiên hắt hơi một cái. Vô ý thức muốn đưa tay lên xoa, nhưng khi thấy đôi găng tay dính đầy chất lỏng sền sệt, ông bèn giơ tay áo lau đi chất nhầy rồi lẩm bẩm.
"Cảm lạnh à? Hay là có ai nhắc đến mình?"
Trong toa xe.
Bày biện bảy tám cái tủ lạnh.
Có tủ lạnh phủ kín bùn đất để làm ruộng, dùng [đầu phun sương] chế tạo hệ thống tưới tự động. Có tủ lạnh thì nuôi các loại súc vật. Lúc này ông đang dùng kẹp nhét hạch quả hồng tâm vào miệng một con zombie. Mấy hôm trước, vô ý cho zombie ăn một hạch quả hồng tâm, lại phát hiện thứ vốn gần như thối rữa kia lại có dấu hiệu cương cứng trở lại.
Trong đầu ông lập tức lóe lên một khả năng!
Có lẽ...
Với sự phối hợp của hạch quả hồng tâm và toa xe sinh sôi, zombie cũng có thể sinh sản?
Đây đã thành dự án nghiên cứu gần đây của ông.
Dù dự án này không có tính cần thiết, nhưng dù sao cũng là nhân viên quản lý toa xe sinh sôi, ông phải tìm cho mình chút việc đáng làm để thực hiện giá trị cuộc đời chứ. Chỉ nuôi súc vật thì ông thấy hơi phí thời gian.
"Lý thúc à."
Chàng trai trẻ giúp việc bên cạnh nói với vẻ mặt phức tạp: "Ông ngày nào cũng kiếm hằng tinh khoán, rồi lại đem ra mua thuốc với quả hồng tâm, ông không định tích lũy để mua thứ khác à?"
"Mua gì, mua tủ lạnh à?"
"Toa xe sinh sôi nhiều tủ lạnh thế, mấy hôm nay ông không phải ngủ trong tủ lạnh đấy sao? Chen chúc một chút là được mà."
"Thằng nhãi này không hiểu gì cả. Nếu dự án nghiên cứu của ta thành công... Thành công..."
"Sau khi thành công thì sao?"
"Thành công rồi, chúng ta... Chúng ta liền..." Lý thúc bỗng nhiên sáng mắt: "Chúng ta có thể chế tạo một cái [máy sinh sôi zombie], thông qua phương thức này, thu được một lượng lớn huyết nhục zombie."
"Tương đương với tạo một cái cày quái lồng trong xe!"
"Đúng vậy, tỉ lệ zombie rớt đồ khi bị đánh chết rất thấp.”
"Nhưng chỉ cần số lượng đủ nhiều, xác suất không thành vấn đề."
"Hơn nữa còn có thể bán huyết nhục cho đoàn tàu Huyết Nhục."
"Đây chẳng lẽ không phải là một dự án quan trọng đáng để nghiên cứu sao?"
"Ai..."
Chàng trai hơi sững sờ, chống cằm, mắt lóe lên tia sáng: "Đoàn tàu cày quái lồng? Chờ chút, Lý thúc, ý tưởng của ông có hơi bị kỳ diệu đấy. Nếu thật sự làm được...”
"Zombie cấp 1 thì đúng là bình thường."
"Nhưng zombie cấp cao hơn thì sao? Cày quái lồng zombie cấp cao cỡ lớn?"
"Thứ này mà làm được thật, Lý thúc ông không thăng chức cũng khó đấy!"
Nhưng rất nhanh, cảm giác sền sệt trên cằm khiến anh chợt tỉnh, vội vàng cởi găng tay, chạy đến vòi phun bên cạnh bắt đầu tắm rửa toàn thân.
"Hừ."
Lý thúc có chút tự hào hừ lạnh một tiếng, thu tầm mắt khỏi người chàng trai, tiếp tục bận rộn: "Không sai, đấy chính là ý tưởng của ta. Bắt đầu làm thí nghiệm từ zombie cấp 1, chờ thành công rồi lại nghiên cứu những con zombie cấp cao kia."
"Ta còn đặt tên rồi đây."
"Gọi là [Cày quái lồng Lý thúc]!"
Ý tưởng cày quái lồng này là do ông vừa nghĩ ra.
Thuộc về linh quang lóe lên.
Nhưng lại vừa vặn hợp với những gì ông đang làm!
Lý niệm sống của ông là: Khi cảm thấy cuộc đời mờ mịt không có phương hướng, thì cứ tùy tiện tìm một việc mà làm, không cần để ý đến chuyện này tương lai sẽ phát triển thành bộ dạng gì, cũng không cần quản chuyện này có kết quả hay không.
Chỉ quản làm.
Chỉ quản cắm đầu làm.
Làm người cứ làm rồi làm rồi làm, sẽ phát hiện đáp án tự nhiên mà vậy nổi lên mặt nước.
