Logo
Chương 28: “Đổi ngày mai cho ngươi cũng tới mấy nén nhang.”

Trong phòng điều khiển đoàn tàu, Trần Mãng đứng trước đài, đưa tay cầm ống nhòm nhìn ra xa xăm. Vẫn tĩnh lặng như tờ, không một gợn sóng. Mấy ngày ở vùng hoang nguyên này, hắn đã quen với cảnh tượng này.

Dù vậy, hắn vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ...

Hồi còn ở toa xe nô lệ của Khôn gia, hắn thấy đám tay chân lúc nào cũng cảnh giác, kể cả khi đoàn tàu dừng lại. Dù không có thi triều hay quái vật quy mô lớn, thì vẫn phải có quái vật lẻ tẻ chứ.

Đằng này, bốn ngày rồi hắn không gặp lấy một con.

Tĩnh lặng đến đáng sợ.

Cửa sổ quan sát bằng thủy tỉnh ở đầu tàu rộng 180 độ, chỉ nhìn được phía trước và hai bên.

Trần Mãng lại đứng lên đài điều khiển, mở cửa nóc trên đầu tàu nhìn về phía sau, vẫn im ắng, không một động tĩnh.

Làm xong hết thảy,

Hắn thở phào nhẹ nhõm, mong hôm nay không có chuyện gì. Rồi hắn nhìn vào bảng điều khiển đoàn tàu, xem số lượng tài nguyên.

4819 đơn vị quặng sắt.

Đây là toàn bộ số quặng hắn tích lũy được trong bốn ngày. Hết hôm nay là có thể nâng cấp đoàn tàu lên cấp 2. Mọi thứ đều đang tiến triển suôn sẻ.

Nhưng ngay lúc đó...

Bên ngoài đoàn tàu vang lên tiếng ồn ào, bọn nô lệ đã tỉnh giấc, tay xách cuốc lần lượt đi về phía mỏ quặng. Mấy ngày nay, Lão Trư đã sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, nên chuyện này không cần hắn phải nhúng tay.

...

Tất cả nô lệ đều đã xuống mỏ.

Trần Mãng cũng bắt đầu ăn sáng. Lão Trư mang tới màn thầu nóng hổi và cải bẹ. Đây là món ngon nhất trên đoàn tàu rồi.

"Haizz."

Hắn nhìn mớ cải bẹ trong tay, thở dài. Màn thầu ăn với cải bẹ thì cũng không tệ, nhưng ngày nào cũng ăn thì ngán. Ít nhiều gì cũng muốn đổi món. Mà nói đi cũng phải nói lại, hắn còn chẳng biết đám cải bẹ này lấy từ đâu ra.

Không biết là nâng cấp đoàn tàu lên cấp 2 thì sẽ có dây chuyền sản xuất tương ứng, hay là lượm lặt từ phế tích thành phố.

Hồi đó vơ được không ít cải bẹ từ đoàn tàu của Khôn gia, giờ vẫn còn hơn 80 bao. Chắc chờ ăn hết số này là hết cải bẹ luôn.

Giá mà có chút dựa muối, hoặc thịt muối thì tốt. Tốt nhất là có thêm điếu thuốc nữa. Bao nhiêu ngày không hút, cảm thấy ngứa ngáy cả người.

Trần Mãng vừa nhai màn thầu, vừa thẫn thờ suy nghĩ vẩn vơ.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua.

...

"Trư xa trưởng."

Bên ngoài đoàn tàu, Bưu Tử tìm Lão Trư, liếm mép dò hỏi: "Nghe nói trước kia anh làm phó tàu?"

"Sao?"

Lão Trư ngẩng đầu nhìn Bưu Tử, rồi lại cắm cúi viết gì đó vào cuốn sổ nhỏ trên cánh đồng hoang.

"Không có gì."

Bưu Tử gãi đầu. Hắn đã dặn Hắc Oa không được kể với ai chuyện hắn từng làm trưởng tàu. Lão Trư từng làm phó tàu thì còn được điểm, chứ hắn từng làm trưởng tàu thì bị trừ điểm chắc.

Dù hắn đã chấp nhận số phận, rằng cái chức trưởng tàu này không phải cứ may mắn vớ được [Đoàn Tàu Lệnh] là làm được.

Nhưng lỡ Mãng gia lại nghĩ khác thì sao.

Cũng như xã hội hòa bình, một người từng làm chủ mà phải đi làm thuê thì sẽ hụt hẫng lắm, tự khắc nảy sinh những ý nghĩ không nên có.

Nhỡ Mãng gia thấy hắn vẫn còn muốn làm trưởng tàu lần nữa, thì cuộc sống của hắn trên đoàn tàu [Hằng Tinh Hào] chắc chắn sẽ không dễ chịu gì, ví dụ như đầu và bụng chia nhau một giường chẳng hạn.

"Chỉ là có chuyện này muốn báo cáo với Trư xa trưởng."

Bưu Tử cười khẩy, nhỏ giọng nói: "Cái thành phố [Thái Bình thị] gần đây ấy, dạo này nhiều người tìm đến phế tích lắm rồi. Nhưng tôi biết ở ngoại ô Thái Bình thị có một tiệm thuốc bắc kiêm bán rượu."

"Cái tiệm đó trước kia hay xông khói, trong tiệm có một cái hốc tối, bên trong chất đầy thuốc lá, chắc chắn chưa ai tìm ra."

"Tôi thấy mấy hôm nay Mãng gia có vẻ thèm thuốc, hay là... ta đi Thái Bình thị một chuyến?"

"Ừm?"

Lão Trư nhất thời có chút do dự. Bưu Tử nói chuyện này cho hắn biết, rõ ràng là đang lấy lòng hắn. Hắn chỉ cần báo lại với Mãng gia, đồng thời kiếm được vài chục điếu thuốc lá, thì chắc chắn có công.

Chỉ có điều...

"Đoàn tàu hiện tại mới cấp 1, chờ lên cấp 2 rồi tính. Giờ nhiệm vụ quan trọng nhất là nâng cấp đoàn tàu lên cấp 2."

"Việc này tôi nhớ kỹ."

"Đến lúc đó tìm được thuốc lá, tôi sẽ nói với Mãng gia là cậu cung cấp thông tin."

"Hắc hắc."

Bưu Tử cười ngây ngô, gãi gãi gáy: "Vậy thôi, Trư xa trưởng cứ làm việc đi, tôi đi tuần tra tiếp."

Chỉ là trong lòng thầm oán thầm. Trư xa trưởng tuy ngoài mặt lúc nào cũng tỏ vẻ vô hại, xu nịnh Mãng gia, nhưng sống lâu trong mạt thế, lại còn từng làm phó tàu, chắc chắn không phải hạng người đơn giản.

Nếu không lấy lòng hắn, nói không chừng sau này sẽ bị gây khó dễ.

Làm trưởng tàu có lẽ chỉ cần vận may, nhưng làm phó tàu thì phải có thủ đoạn và năng lực thật sự.

Không nói đâu xa.

Như hắn đây, sống được đến bây giờ trong mạt thế, nói thẳng ra thì hắn cũng tự nhận mình không phải người tốt lành gì.

...

Một năm trước, ngày tận thế ập đến.

Trật tự xã hội sụp đổ trong nháy mắt, dần dà hình thành hai nhóm người.

Một nhóm là những trưởng tàu trên cánh đồng hoang, một nhóm là những người sống sót trong thành phố.

Những người may mắn sống sót này, hoặc là sống đơn độc như sói, hoặc là tập hợp thành bang phái, tìm kiếm những nơi an toàn trong thành phố, ví dụ như [hầm trú ẩn] cỡ lớn. Mỗi ngày họ thu thập vật tư như chuột hamster, cũng tàm tạm sống qua ngày.

Đương nhiên, khi nhóm người này bị bắt lên đoàn tàu, thì sẽ đổi tên gọi, từ người sống sót thành nô lệ.

Sau tận thế, tất cả vũ khí nóng đều vô dụng. Những người này đối mặt với quái vật thì không có nhiều khả năng phản kháng, chủ yếu là ẩn nấp.

Quái vật cấp 1 là loại cơ bản nhất, ví dụ như zombie cấp 1.

Và chỉ có quái vật cấp 1 là có thể dùng những công cụ thông thường để tiêu diệt, ví dụ như rìu chữa cháy. Còn đến quái vật cấp 2, cấp 3 thì chỉ có linh kiện đoàn tàu hoặc vũ khí sản xuất trên dây chuyền của đoàn tàu mới có thể gây sát thương hiệu quả.

Nói thẳng ra thì.

Thế giới này chỉ có hai loại người.

Trưởng tàu hoặc nô lệ.

...

Trong chớp mắt.

Trời tối sầm lại, bọn nô lệ lục tục từ mỏ quặng trở về, như đàn kiến cần cù trở về tổ.

"Rất tốt!"

Trong phòng điều khiển đoàn tàu, Trần Mãng ngồi trước đài điều khiển, nhìn vào bảng điều khiển, hài lòng nở nụ cười.

Khi số quặng sắt này được chất vào kho hàng số 2,

Số lượng quặng sắt cuối cùng cũng đạt 6012 đơn vị.

"Lạy trời.”

Trần Mãng chắp tay trước ngực, hơi ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi để kìm nén sự kích động trong lòng, lẩm bẩm: "Ông trời có mắt, hôm nay lại bình an vô sự."

"Đã vậy..."

"Có thể phù hộ con bảy ngày tới ở đây được yên ổn khai thác không?"

"Ông trời tốt nhất rồi."

"Đổi ngày mai, ta đốt cho ông mấy nén nhang."