Logo
Chương 43: “Không phối hợp người, tại chỗ đánh chết.”

Giữa vùng hoang dã, luôn cô độc.

Dù trên đoàn tàu có không ít người, nhưng thường ngày hầu như chẳng thấy đoàn tàu nào khác. Con tàu tựa chiếc thuyền lẻ loi trôi dạt trên đại dương bao la, chẳng ai biết điều gì đang chờ đợi phía trước, liệu có còn cơ hội thấy ánh mặt trời ngày mai.

Ngày mới lại đến.

Trong toa xe nô lệ số 4 và số 5, đám nô lệ đồng loạt tỉnh giấc. Đoàn tàu lao vun vút trên cánh đồng hoang, họ chẳng biết đích đến, chỉ biết có mỏ thì làm, không thì ngồi yên trong toa chờ đợi.

Cuối cùng...

Khi đoàn tàu chậm rãi dừng hẳn, đám nô lệ bước xuống, nhận ra mỏ quặng quen thuộc hôm qua.

Bầy quái vật đã rút lui.

Họ lại trở về.

Người đàn ông trung niên từng sống sung túc trước tận thế nhìn ra mỏ quặng quen thuộc, mân mê điếu thuốc rồi nhét lại vào túi, cười vỗ vai gã thanh niên bên cạnh: "Đi thôi, vác cuốc lên, chuẩn bị làm việc."

Mấy ngày nay, gã thanh niên này nói chuyện khá hợp với ông, cả hai xem như quen thân.

"Vâng ạ."

Gã thanh niên vui vẻ theo sau, lắng nghe người chú kể về quá khứ huy hoàng trước tận thế, một thế giới mà gã chưa từng được chạm tới.

Trước tận thế.

Giới tư bản gọi gã là "thanh niên tỉnh lẻ".

Gã không thích cách gọi này, thử lên mạng kêu ca mong được đồng tình, kết quả danh xưng đổi thành "phế vật xã hội".

Thì ra "thanh niên tỉnh lẻ" vẫn còn dễ nghe hơn.

Chỉ là gã luôn ấm ức, rác rưởi thì cũng phải có người làm chứ, tại sao người đó không thể là gã?

....

Trời sáng, đoàn tàu một lần nữa dừng ở mỏ quặng đêm qua.

Một ngày đào mỏ mới bắt đầu.

Đám tay chân cũng tuần tra canh gác khu vực xung quanh.

Trong phòng điều khiển.

Trần Mãng ăn sáng xong, ngồi nhìn trộm những lời trò chuyện phiếm của các thuyền trưởng trên [Đài phát thanh đoàn tàu], đây là thú vui duy nhất của hắn, hiện tại chưa có gì khác để giải trí.

Chất lượng mấy cô gái trên tàu không lọt nổi vào mắt hắn.

Hắn chưa đến mức đói ăn quàng.

[Đoàn tàu Bò Điên Khát Máu] gửi tin nhắn riêng cho hắn vào khuya hôm qua, nói đã gặp mười mấy con Nhện Ăn Thịt, sau khi tiêu diệt thu được không ít tơ nhện, có thể giao dịch thêm cho hắn.

Rất tốt.

Trần Mãng liếc nhìn đám tay chân đang tuần tra bên ngoài và đám nô lệ đã xuống mỏ làm việc, mọi thứ đều đang tiến triển ổn định theo hướng tốt hơn.

....

Hoang nguyên, một nơi khác.

Trong [Đoàn tàu Âm Thanh Điện Tử], một gã đàn ông lùn tịt đang ngồi trước đài điều khiển, chán nản xem tin tức trên đài. Từ khi bị con Nhện Ăn Thịt cấp 3 đuổi khỏi Thái Bình thị, hắn đã lâu không dám bén mảng tới đó.

Vừa tìm được một mỏ quặng, mấy ngày nay hắn đóng quân khai thác.

Nhưng vừa rồi...

Hắn thấy trên đài phát thanh có thuyền trưởng khoe có nữ nô lệ cao mét tám, chờ người hữu duyên đến giao dịch. Tin này khiến hắn vốn không định tham gia hội nghị lần này bỗng nhen nhóm một tia hy vọng.

"Mét tám à..."

Gã đàn ông lùn thì thẩm. Bẩm sinh hắn đã thấp bé hơn người thường, trước tận thế hắn kiếm sống bằng cách làm NPC trong công viên giải trí chủ đề [Thế Giới Người Lùn].

Trong công viên có rất nhiều người lùn như hắn, phục vụ khách tham quan.

Có lẽ người tàn tật ít nhiều đều có vấn đề tâm lý.

Hắn đặc biệt mê những cô gái cao ráo, trước tận thế không dám mơ tưởng, nhưng sau khi tận thế ập đến, tháng trước hắn may mắn có được lệnh đoàn tàu và một chút cơ duyên, nắm trong tay một đoàn tàu thực lực không tệ.

Quyền lực đi kèm, nhiều ý nghĩ trước đây không dám nghĩ cũng dần nảy mầm.

Hắn thích phụ nữ cao lớn, nó mang lại cho hắn cảm giác chỉnh phục. Cao hơn nữa thì sao, rồi cũng phải khuất phục dưới chân hắn.

Người ta càng thiếu thứ gì, càng cố gắng theo đuổi thứ đó.

Sau một hồi im lặng.

Hắn gửi tin nhắn riêng cho người kia, quyết định đến hội nghị xem mặt giao dịch. Hiện tại hắn có hai người phụ nữ, cao nhất cũng chỉ mét bảy sáu, so ra kém xa cô mét tám kia, thêm đôi giày cao gót thì gần mét chín.

Có thể thề với trời.

Hắn thích.

Đúng lúc này...

Bỗng có thuyền trưởng thông báo trên đài rằng con Nhện Ăn Thịt cấp 3 ở Thái Bình thị đã chết, xác bị bầy quái vật gặm gần hết, chỉ còn trơ bộ xương.

Không có ảnh chụp, phòng chat không gửi được ảnh.

Đồng thời còn cung cấp tọa độ thi thể Nhện Ăn Thịt.

"Hả?"

Gã đàn ông lùn nhập tọa độ vào đài điều khiển, phát hiện nó nằm trên tuyến đường hắn bỏ chạy ngày đó? Hơn nữa vị trí này không cách mỏ sắt cấp 1 bao xa.

Hắn nhớ ngày đó bỏ chạy, hắn thấy một đoàn tàu đang khai thác gần mỏ sắt cấp 1.

Lúc đó hắn còn muốn nhắc nhở đoàn tàu kia mau về mỏ quặng, may ra thoát được, nhưng vì đoàn tàu kia là cấp 1, không có đài phát thanh nên không liên lạc được, đành chịu.

Với tốc độ của đoàn tàu đó, chắc chắn không thoát khỏi con Nhện Ăn Thịt cấp 3.

Giờ chắc đang sản xuất đoàn tàu dưới địa ngục rồi.

Chẳng lẽ có đại gia nào sở hữu linh kiện giao thông cấp 3 đi ngang qua, tiện tay giết con trùm Nhện Ăn Thịt cấp 3 này?

Nhưng cần gì chứ...

Với kích thước của con Nhện Ăn Thịt, súng máy hạng nặng cấp 3 còn chưa chắc đủ, ít nhất phải dùng pháo máy cấp 3, lãng phí đạn dược như vậy chỉ để giết một con trùm? Thật không đáng, quặng đồng dùng không hết à.

Dù đồ con trùm rớt ra chắc chắn không tệ, nhưng chắc chắn không bù được lượng tài nguyên quặng đồng đã tiêu hao.

Gã nhếch mép, không nghĩ nhiều nữa. Mấy ngày nay hắn sẽ ở lại đây tiếp tục đào mỏ, vài ngày sau đi hội nghị tiện thể xử lý đám [Tơ Nhện] và bản thiết kế [Chân Nhện] thu hoạch được.

Vừa hay tối qua có người muốn mua tơ nhện.

Lát nữa liên hệ xem sao.

Không biết có thể moi được bao nhiêu tơ nhện từ hắn, dù sao người cần tơ nhện cơ bản là để chế tạo [Chân Nhện], linh kiện màu lục này, nâng cấp tối đa cũng chỉ tốn 600 đơn vị tơ nhện cấp 1.

[Chân Nhện] của hắn đã nâng cấp tối đa từ lâu.

Trong [Hằng Tinh Hào].

Trần Mãng vốn nghĩ hôm qua đã gặp chuyện xui xẻo, hôm nay chắc sẽ bình yên vô sự.

Giống như sau khi bị trộm điện thoại, hẳn là có một giai đoạn an toàn, trong giai đoạn này điện thoại không thể bị trộm lần nữa chứ?

Một chuyện tồi tệ, sao có thể liên tục xảy ra với một người.

Nhưng...

Khi thời gian đến giữa trưa.

Trần Mãng thấy trên radar xuất hiện mấy chục chấm đỏ đang chậm rãi tiến lại gần, hắn cầm ống nhòm nhìn ra ngoài, chỉ thấy từ xa có hai ba chục người sống sót quần áo rách rưới đang dìu nhau tiến về phía hắn.

Hơn nữa khi những người này phát hiện ra đoàn tàu của hắn đang đỗ trên cánh đồng hoang, họ như tìm thấy mục tiêu, lộ rõ vẻ hưng phấn trên mặt và tăng tốc tiến tới.

"Hửm?"

Hắn nhíu mày. Thành phố đổ nát gần nhất là Thái Bình thị, hắn lái xe từ Thái Bình thị đến đây mất tận năm tiếng, đó là chạy với tốc độ cao nhất. Đám người sống sót này làm thế nào đến được đây?

Đi bộ sao?

Trên đường không gặp quái vật nào sao?

Nhưng hắn không có thời gian nghĩ những vấn đề này, hắn chỉ biết một đám nô lệ đang tự động giao hàng tới cửa, phải ngăn lại rồi tính sau. Hắn cầm bộ đàm: "Bưu Tử, chặn đám người đó lại."

"Kiểm tra toàn thân, tước vũ khí."

"Không hợp tác, tại chỗ xử bắn."