“Mỗi lần chết đi và tiến vào cái môi trường tối đen như mực kia, tôi đều tìm tòi xung quanh. Một lần, tôi nhặt được một cái cuốc cấp 1 và một cái Lệnh Đoàn Tàu. Thế là tôi bắt đầu một mình đào mỏ, chế tạo đoàn tàu.”
“Mấy Gnome khác đều ngủ say, gọi mãi không dậy, chỉ có mình tôi đào.”
“Không biết đã đào bao lâu.”
“Rồi cũng chế tạo ra chiếc Gnome đoàn tàu cấp 2.”
“Còn cái mũi khoan kia, là linh kiện đi kèm màu trắng của [Gnome Đoàn Tàu] cấp 1, có khả năng khai sơn phá thạch, có thể xuyên thẳng lòng đất. Chỉ là lúc khởi động tốn năng lượng hơi nhanh.”
“Nâng cấp lên [Gnome Đoàn Tàu] cấp 2 còn có thêm linh kiện màu xanh lục, [nano giáp sơn]. Nó phủ lên bề mặt đoàn tàu một lớp sơn đen, che giấu được radar cảm ứng. Để ẩn nấp, tôi đã nâng cấp nó lên cấp 3.”
“Đoàn tàu cấp 3 của tôi thì radar tìm địch cấp thấp không thể dò ra.”
“...”
Trong mắt Trần Mãng thoáng hiện lên một tia rung động. Anh biết việc nâng cấp đoàn tàu lên cấp 2 khó khăn đến mức nào, nhưng không ngờ chiếc Gnome đoàn tàu này lại do một mình Gnome nhỏ bé tên Dopa làm ra.
Năng lực làm việc này đâu chỉ cần cù, quả thực phi thường!
Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
Tại một nơi tĩnh mịch, không ánh sáng, một Gnome nhỏ bé, mò mẫm vung cuốc vào quặng sắt, không gian yên tĩnh chỉ có tiếng cuốc gõ vào quặng sắt vang lên.
Có lẽ còn có tiếng Gnome một mình lẩm bẩm.
Cứ như vậy.
Không biết tốn bao nhiêu thời gian, cuối cùng cũng chế tạo ra một chiếc đoàn tàu cấp 2, hăng hái xuyên qua lòng đất, hoàn thành nhiệm vụ trong đầu, ảo tưởng mình là Gnome vĩ đại nhất, đám người ngu ngốc kia vĩnh viễn không tìm thấy mình.
Sau đó...
Anh nghiêng đầu nhìn về phía chiếc Gnome đoàn tàu tàn phá cách đó không xa, thứ mà anh vẫn chưa thôn phệ, khóe miệng hơi giật giật. Nhất thời, trong lòng anh bỗng nhiên cảm thấy có chút áy náy, cảm giác như đang bắt nạt trẻ con vậy.
“Sau này tôi giúp cậu chế tạo một chiếc Gnome đoàn tàu khác.”
“Ừm đâu.”
Dopa cũng không có vẻ gì là quá buồn bã, chỉ cười: “Nhân loại tiên tri đáng kính, thứ duy nhất Gnome tộc để lại trên đời này không phải là chiếc đoàn tàu kia, mà là tôi. Nếu tôi chết, Gnome tộc sẽ thực sự diệt vong.”
“Ngươi là người xảo quyệt nhất ta từng gặp, không giống những kẻ ngu ngốc kia.”
“Ta tin rằng một ngày nào đó, Gnome tộc nhất định sẽ được tái thiết dưới sự dẫn dắt của ngươi. Đến lúc đó, Gnome tộc sẽ là những con dân trung thành nhất của ngươi.”
“Chúng ta sẽ xây dựng cho ngươi một cung điện vô cùng an toàn và xa hoa dưới lòng đất.”
“Để vinh quang của ngài vĩnh viễn chiếu rọi nơi sâu thẳm.”
...
Sau khi Dopa rời di.
Trần Mãng nhìn về phía chiếc Gnome đoàn tàu tàn phá nằm trên mặt đất, trầm ngâm suy nghĩ. Có phải Dopa đang vẽ bánh cho anh không? Hay là cứ trói buộc hắn trước, để hắn sau này không nuốt lời?
Từ Gnome, anh biết được không ít thông tin.
Đầu tiên.
[Gnome Đoàn Tàu] và [nhân loại Đoàn Tàu] có một chút khác biệt về linh kiện ban đầu có thể chế tạo. Tiếp theo... là sau khi quái vật chết sẽ trở về không gian tĩnh mịch, nơi tài nguyên khoáng sản cực kỳ phong phú.
Không chỉ có quặng đồng, quặng sắt, mà còn có rất nhiều tài nguyên mỏ hiếm có, cao cấp.
Nếu như...
Nếu như đoàn tàu [Hằng Tinh Hào] của anh có thể lái qua đó, anh không dám tưởng tượng sẽ hạnh phúc đến mức nào. Tài nguyên mỏ nằm la liệt khắp nơi chờ anh tùy ý khai thác, chủ yếu là không có nguy hiểm.
Theo lời giải thích của Dopa, tất cả quái vật chết đi trong không gian đó đều đang ngủ say, chỉ có Dopa là tỉnh táo.
Nơi đó, đối với anh mà nói quả thực là một xã hội không tưởng.
“Chờ chút...”
Sắc mặt Trần Mãng bỗng nhiên có chút cổ quái. Nơi đó không lẽ thật sự là Địa Ngục? Chẳng lẽ đoàn tàu Địa Ngục thực sự có thật? Nếu theo kinh nghiệm chơi game kiếp trước của anh, thì việc khoáng sản phong phú trong Địa Ngục cũng hợp lý.
Nhưng sau đó anh lại khẽ thở dài.
Rõ ràng là anh không thể đặt chân đến đó, đó là nơi quái vật sau khi chết mới có thể đến. Anh muốn qua cũng không qua được. Chờ đào xong hai mỏ tài nguyên cao là Mạt Nhật Thâm Uyên, anh sẽ đi tìm mỏ quặng mới.
Tài nguyên, vĩnh viễn không ai chê nhiều.
Sau đó, Trần Mãng không dừng lại nữa, mà quay trở về phòng đoàn tàu.
Lần trước gom quặng sắt, thêm hai ngày trước nữa, anh đang có 34008 đơn vị quặng sắt, gần một Quý Sở Sở. Đương nhiên, không có gì bất ngờ, hôm nay thu hoạch sẽ còn nhiều hơn.
Dù sao hôm nay có nhiều Gnome gia nhập chiến trường như vậy, vốn dĩ bọn họ đã am hiểu đào mỏ, có thể tăng tiến độ chế tạo đoàn tàu.
Đương nhiên.
Vì thế, anh chế tạo thêm hai toa xe để an trí những Gnome này. Chế tạo hai toa xe không đắt, tổng cộng chỉ cần 200 đơn vị quặng sắt.
Nhưng...
Để lắp đặt bọc thép cấp 2 cho hai toa xe này thì giá cả lại đắt đỏ, tiêu tốn của anh trọn vẹn 12 nghìn đơn vị quặng sắt. Đã chế tạo hai toa, anh dứt khoát làm thêm hai toa nữa để phân loại trong đoàn tàu, tổng cộng tiêu hao 2.44 vạn đơn vị quặng sắt.
Đến tận đây—
[Hằng Tinh Hào Đoàn Tàu], trừ đầu tàu, đã có 8 toa xe.
Toa số 2, anh đặt tất cả dây chuyền sản xuất công nghiệp, ví dụ như [dây chuyền sản xuất cuốc], [dây chuyền sản xuất lưỡi búa] và tương lai [dây chuyền sản xuất xe mô tô địa hình].
Toa số 3, anh chất tất cả quặng sắt. Sau này, đạn dược, quặng đồng, vật liệu gỗ và các loại tài nguyên khác cũng sẽ được chất đống tại đây.
Toa số 4, dùng để bày [dây chuyền sản xuất bánh mì bỏ đi], [dây chuyền sản xuất Cocacola], [dây chuyền sản xuất màn thầu], những dây chuyền sản xuất sinh hoạt. Thường ngày dùng để trữ đồ ăn, sau này tìm được vật tư cũng sẽ chất đống ở đây.
Toa số 5, anh tiêu hao 1000 đơn vị quặng sắt để tùy chỉnh, biến thành toa giường cứng, mỗi giường ngủ đều là hai tầng, tổng cộng 18 giường. Những người làm việc chân tay ngày thường sẽ ở đây. Lão Trư có một ngăn nhỏ riêng trong toa tàu này, trưng bày một chiếc giường đơn lấy được từ đoàn tàu Khôn Gia.
Toa số 6 và 7, lần lượt an trí 101 nô lệ loài người.
Toa số 8 và 9, an trí 121 nô lệ Gnome.
...
[Hằng Tinh Hào] từ hình thức ban đầu đã trở thành một đoàn tàu cấp 2 có 8 toa, có chút thành tựu.
Hôm nay tốn hao tài nguyên hơi nhiều.
Nhưng lúc này, động tuyến của đoàn tàu cực kỳ rõ ràng, bố trí cũng rất ngăn nắp, hệ thống đường điện cũng được điều chỉnh lại. Sau này, dù chế tạo bao nhiêu đạn hay tìm được vật tư gì, hoặc vô tình gặp phải một đám người sống sót, cũng không cần chế tạo thêm toa, đều có thể trực tiếp tiêu hóa.
Anh không phải không nghĩ đến việc an trí nô lệ trong tủ lạnh, nhưng thử rồi, không khí không lưu thông, nguồn dưỡng khí là vấn để.
Cũng là toa số 3, toa chất quặng sắt.
Ngày sau, trong toa này chắc đều chất đầy tủ lạnh, mỗi cánh tủ lạnh mở ra, bên trong đều trưng bày đủ loại khoáng vật và đạn.
Bận rộn xong xuôi.
Trần Mãng mới xuống xe, đứng trong bóng tối nhìn chiếc đoàn tàu ngủ say như con rồng dài, khẽ cười không nói gì. Một cảm giác thỏa mãn từ đáy lòng dâng lên. Cuối cùng... có chút thành tựu.
Chờ khai thác xong quặng sắt, lại khai thác xong quặng đồng, chuẩn bị thêm đạn súng máy hạng nặng, thì đoàn tàu Hằng Tỉnh Hào của anh, về cơ bản là đoàn tàu cấp 2 đầy đủ.
Không đúng.
Là siêu đầy đủ. Trong lòng anh, đầy đủ là mỗi linh kiện đều nâng lên cấp 10, đều có hai hiệu ứng Siêu mẫu. Bình thường, trong nhận thức chung về đoàn tàu cấp 2 đầy đủ cũng không có khái niệm này.
