Trần Mãng quay đầu nhìn Lão Trư đang cầm cuốc xông tới, chuẩn bị đánh mình, thản nhiên hỏi: "Ngươi muốn động thủ với ta à?”
"Hả?"
Lão Trư ngớ người, vội vàng lắp bắp giải thích: "Đâu có, Mãng ca! Ta định đánh cái tên nô lệ kia thôi!"
Vừa nãy trong hầm mỏ.
Ai nấy đều vứt cuốc chạy thục mạng, chẳng ai hơi đâu mà mang theo. Chẳng biết cái cuốc Lão Trư cầm ở đâu ra, chắc là mấy người kia vứt tạm ở toa số 7 rồi Lão Trư nhặt được.
Trần Mãng cười khẩy, không để bụng. Hắn thừa biết Lão Trư nói dối, chỉ là muốn chọc ghẹo hắn trước khi chết thôi.
Chỉ là cái gã này, trông có vẻ chẳng có tí hài hước nào.
Hơn nữa.
Gã này cũng thú vị thật, mọi người rõ ràng đều sắp chết đến nơi, còn cần thanh minh làm gì? Xuống dưới kia rồi từ từ mà nói chuyện.
Lúc này.
Hắn đã nạp xong băng đạn mới, tiếp tục xả súng, gần như chẳng cần nhắm. Đoàn tàu chậm lại, con zombie gần nhất cách hắn chưa đến nửa mét.
Hắn thậm chí có thể thấy rõ mồn một hình dạng con zombie đó.
Không có một sợi lông, toàn thân trắng bệch, thấy rõ cả những mạch máu bầm đen, con ngươi đen kịt.
Rất đáng sợ.
"Đoàng! Đoàng!"
Tiếng súng lại vang lên liên hồi.
"Ê."
Bắn hết băng đạn, Trần Mãng rít một hơi thuốc, tựa vào cửa toa tàu, vừa nhanh tay nạp đạn, vừa liếc nhìn Lão Trư, hững hờ hỏi: "Trước khi chết có di ngôn gì không? Kể nghe coi, dù mới quen nhau, nhưng coi như có duyên."
"Hắc..."
Mặt Lão Trư tái mét vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gượng cười, trấn tĩnh: "Di ngôn thì chẳng có gì. Mạt thế giáng lâm hơn một năm rồi, sớm đã nghĩ đến kết cục này, không quá khó chấp nhận."
"Chỉ tiếc là, biết thế lúc đầu xin Mãng ca điếu thuốc, trước khi chết cũng muốn rít một hơi."
"Xời."
Trần Mãng bật cười, đưa điếu thuốc còn cháy dở cho Lão Trư: "Ông đúng là chỉ có hai điếu thật. Thôi được, còn chín viên đạn, tôi giết thêm vài con zombie nữa, lát để lại hai viên cho hai ta, chết cho nó gọn."
Lão Trư không nói gì, mắt sáng lên, đón lấy điếu thuốc tàn, rít một hơi sâu, thần sắc dần giãn ra, nhắm mắt lại trong làn khói, rồi cũng cười, như thể đã bình thường trở lại.
"Đã nghiền."
Trong toa tàu, những nô lệ khác co rúm vào góc, mặt mày tuyệt vọng, bất lực chờ đợi cái chết.
Trần Mãng thậm chí thấy có vài người chạy đến chỗ đống rơm của hắn, ngồi phịch xuống, có vẻ... muốn trước khi chết biết cái đống rơm nó thế nào, đằng nào cũng chết, ai sợ ai.
Tốc độ toa tàu đã chậm đến mức tối đa, chắc chỉ trượt thêm mười giây nữa là dừng hẳn.
Lúc này, không ít zombie đã nhảy xuống gầm toa, dùng móng vuốt sắc nhọn cào cấu.
"Hô."
Trần Mãng khẽ thở ra, tiếp tục xả súng vào đám xác sống.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Khi còn ba viên đạn, hắn bỗng thấy mu bàn tay trái nóng lên. Vô thức nghĩ đến điều gì, một tấm bảng màu trắng sữa, nửa trong suốt hiện ra trước mặt.
[Tân thủ Trưởng tàu nhiệm vụ 3, trong ba tháng, giết chết 10 con Zombie, đã hoàn thành.]
[Tốn thời gian, chưa đến một ngày.]
[Ban thưởng “hỉ hữu Đoàn tàu lệnh'*1, Tay cảm bản Zombie cảm giác che đậy dụng cụ *1.]
Nhìn tấm bảng, Trần Mãng chỉ khựng lại một chút, rồi nhanh chóng hiểu ra. Đây là ba nhiệm vụ tân thủ hắn kích hoạt trên [Trưởng Tàu mặt bảng] đêm qua. Hoàn thành ba nhiệm vụ này mới mở khóa các tính năng còn lại.
Nhưng tình hình khẩn cấp, hắn nhất thời quên béng. Dù sao chưa biết phần thưởng là gì, hắn cũng không biết giết mười con zombie thì được gì.
Không ngờ...
[Hi hữu Đoàn tàu lệnh] chắc chắn xịn hơn Đoàn tàu lệnh thường, nhưng hắn chẳng rảnh quan tâm. Thi triều đã bao vây toa xe của hắn, dù có cho hắn một chiếc đoàn tàu lúc này, cũng không thoát ra được.
Bánh xe sẽ bị kẹt cứng ngay lập tức, chẳng có đường lùi.
Nhưng cái Zombie cảm giác che đậy dụng cụ thì khác, món đồ này có thể cứu mạng!
Cảm thấy trong ngực bỗng xuất hiện một cái lệnh bài và một vật giống bộ đàm, hắn lấy bộ đàm ra cầm.
Một tấm bảng lại hiện lên.
[Công cụ tên]: Tay cầm bản Zombie cảm giác che đậy dụng cụ.
[Công cụ đẳng cấp]: Cấp 1.
[Công cụ hiệu quả]: Kích hoạt, che đậy cảm giác của zombie cấp 1 trong phạm vi nhỏ quanh mọi sinh vật trong phạm vi đó. Duy trì liên tục 1 giờ, 24 giờ sau có thể dùng lại.
Chỉ có một nút màu xanh lá cây.
Zombie gần như đã xông vào toa xe, Trần Mãng không kịp nghĩ nhiều, ấn mạnh nút xanh trên bộ đàm.
Khoảnh khắc sau!
Bên ngoài toa xe, tất cả zombie đứng khựng lại như ruồi mất đầu, rồi nhanh chóng tản ra, tiếp tục lao về phía toa xe!
Không chỉ toa xe của bọn hắn bị bỏ lại.
Chắc chắn rồi, tất cả toa xe, trừ đầu tàu, đều bị cắt bỏ.
"Hô..."
Thấy vậy, Trần Mãng thở phào, trong mắt ánh lên tia mừng rỡ sống sót.
Mẹ kiếp!
Hắn còn tưởng đi đời, ai dè sống sót? Thế này mà vẫn sống được?!
Phạm vi này xem ra không nhỏ, ít nhất bao trùm được cả toa xe. Nhưng chỉ che đậy được cảm giác của zombie cấp 1, hắn chỉ có thể mong trong thi triều này không có zombie cấp cao hơn.
Toa xe lúc này như con thuyền nhỏ giữa biển bão, có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào.
Hơn nữa chỉ duy trì một giờ. Nếu trong một giờ thi triều không rút lui, hắn vẫn gặp nguy.
Nhưng...
Chỉ cần hắn vượt qua được đợt thi triều này, thì... Có [hi hữu Đoàn tàu lệnh] chưa kể, còn có gần trăm nô lệ trong toa xe này. Hắn coi như bắt đầu sự nghiệp luôn!
Trần Mãng quay lại nhìn đám nô lệ mặt mày sợ hãi, ngơ ngác trong toa xe, bỗng nhếch mép cười.
Thật đúng là họa phúc đi liền.
Chuyện tốt đây mà.
Hy vọng mấy con zombie kia không ăn no gì đó, để sau khi thi triểu rút, hắn còn đi các toa khác tìm đồ ãn, tài nguyên, tốt nhất là tháo được mấy khẩu súng máy hạng nặng, mang lên đoàn tàu mới của hắn.
Hắn nhớ rõ, mấy khẩu súng máy đó không phải lắp ở đầu tàu.
Tiếc là.
Mấy gã vung dùi cui cảnh sát chắc khó sống sót, hơi tiếc, đau thật.
