Gã thanh niên nhìn tin nhắn từ Hằng Tình hào gửi tới, khựng lại một chút, rồi bật cười, "Ca vẫn nể mặt mình đấy."
Chờ sau này Hằng Tinh hào quật khởi hoàn toàn...
Biết đâu có ngày mình gặp nguy, việc này lại cứu được một mạng.
Hơn nữa...
"Cũng không tệ."
Hắn lật giở cuốn tạp chí người lớn trong tay, phải nói, dù không thiếu gái, cuốn tạp chí này vẫn mang lại cho hắn một cảm giác khác, khiến hắn thấy mình vẫn còn ở xã hội văn minh.
Đúng lúc này...
"Con trai..."
Cửa toa tàu mở ra, một người đàn ông trung niên mặt mày khổ sở, nhỏ giọng nói: "Giờ con làm trưởng tàu, dù sao ta cũng là bố con, ta không được hưởng chút phúc à?"
"Hưởng phúc?"
Gã thanh niên cau mày, mặt nghiêm lại: "Hưởng cái gì? Đây là tận thế, cậu tưởng là cái gì, lều vịt chắc?”
"Thiếu một người đào mỏ, đoàn tàu phát triển chậm đi đấy."
"Hôm nay bố hưởng phúc, mai con hưởng phúc, rồi ngày kia cả nhà xuống địa ngục từ từ hưởng phúc."
"Đạo lý này bố không hiểu à?"
"Đi đi."
Gã thanh niên lén nhét năm cái bánh bao nhân thịt, một gói thuốc lá và cuốn tạp chí kia vào tay bố, nhỏ giọng nói:
"Cầm đi mà giấu, để bố khơi thêm chút mỏ, bố mà nghỉ, mấy ông chú bà cô kiểu gì cũng đình công."
"Con vất vả lắm mới kiểm soát được tình hình." "Đừng làm hỏng chuyện của con."
"Haizz..." Người đàn ông trung niên khẽ thở dài, cúi đầu nhìn cuốn tạp chí trong tay: "Đạo lý thì bố hiểu, ngày nào bố cũng đào mỏ cũng được, nhưng con chơi bời thế kia, không cho bố hưởng tí lộc à? Mẹ con mất sớm, bố lại ở vậy đến giờ..."
"Đừng có nghĩ mấy chuyện có lỗi với mẹ nữa, con nói cho bố biết, già rồi còn không đứng đắn."
"Nhưng con chơi bời thế này, có xứng với mẹ con không?"
"Đấy là vợ bố chứ có phải vợ con đâu, con có vợ đâu mà liên quan."
"Ừ, cũng phải."
...
[Bản thiết kế linh kiện phương tiện giao thông phẩm lục sắc: Máy tạo oxy]. Trần Mãng nhìn bản thiết kế trong tay, nhất thời hơi xúc động. Dù không tán thành cách làm của gã thanh niên, phải công nhận gã đã giúp hắn một việc lớn, có thứ này hắn không cần lo chuyện dưỡng khí nữa.
Không chỉ lúc đào mỏ không cần lo trong động đá vôi thiếu khí.
Ngay cả bốn tên nhét trong tủ lạnh nô lệ cũng có đủ oxy, về sau không cần chế tạo toa xe nô lệ nữa, nhét hết vào tủ lạnh, mấy toa xe cũ coi như toa hạng sang, chỉ nô lệ cấp 1 mới được hưởng.
Chế tạo linh kiện này cần 500 đơn vị quặng sắt.
Không đắt lắm.
Lúc này tốn 500 đơn vị quặng sắt, chế tạo một máy tạo oxy trong toa xe số 10 Gnome, rồi tốn thêm 9000 đơn vị nâng cấp nó lên cấp 10.
Mỗi lần nâng cấp, lượng oxy tạo ra càng nhiều, đương nhiên tốn năng lượng cũng nhiều hơn.
Máy tạo oxy cấp 10 đủ sức tạo ra lượng oxy cho 1000 người thở trong một không gian kín, linh kiện này nối với [máy phát điện], khởi động cũng tốn kha khá điện.
Một viên Năng Nguyên thạch 100% cấp 1 có thể cho đoàn tàu cấp 1 chạy 100 giờ, cho Hằng Tinh hào hiện tại chạy bình thường 60 giờ.
Có thể cho xe mô-tô địa hình cấp 1 chạy liên tục 100 ngày.
Hiện tại trong đoàn tàu có không ít linh kiện tốn điện, đương nhiên, phần lớn không cần bật liên tục, viên Năng Nguyên thạch nhét vào máy phát điện lần trước còn 37% dung lượng.
Sau khi nâng cấp [Máy tạo oxy] lên cấp 10, hắn nhận được hai Siêu mẫu hiệu quả.
-
[Siêu mẫu hiệu quả cấp 5 của Máy tạo oxy]: Máy tạo oxy có thể kết nối với [AI hỗ trợ đoàn tàu], AI sẽ tự động điều chỉnh lượng oxy tạo ra dựa trên độ thiếu khí trong không gian, cần nâng cấp linh kiện phẩm lục sắc [AI hỗ trợ đoàn tàu] lên cấp tối đa.
[Siêu mẫu hiệu quả cấp 10 của Máy tạo oxy]: Phân tích chất lượng không khí xung quanh theo thời gian thực và đồng bộ báo cáo với AI hỗ trợ đoàn tàu.
-
"Hừ hừ...".
Trần Mãng khẽ nhếch mày, hiệu quả này không tệ, cả hai đều rất hữu dụng.
Hắn rời toa tàu, đi xuyên qua các toa tới toa số 10 Gnome, nhìn [Máy tạo oxy] đặt trong góc, trông hơi giống máy thổi bong bóng cỡ lớn của mấy công ty tổ chức sự kiện, có một miệng phun khí lớn.
Khi máy chạy.
Nó sẽ phun ra rất nhiều oxy.
Máy đã chạy, với nồng độ hiện tại, chạy liên tục 24 giờ sẽ tiêu hao khoảng 50% năng lượng của viên Năng Nguyên. thạch cấp 1, tương đương với tốn 250 đơn vị quặng sắt một ngày.
So với các linh kiện khác thì tốn điện hơn, nhưng so với nuôi nô lệ thì rẻ hơn nhiều.
Ù ù ù...
Máy tạo oxy bắt đầu hoạt động, oxy tràn vào động đá vôi.
Tốt rồi.
Giờ thì có dưỡng khí để vận động.
Trần Mãng bật cười, nhìn quanh tìm ai đó để giải thích cái sự hài hước của mình.
Nhưng thấy mọi người đều bận, chỉ có Lão Trư để ý tới hắn. Chỉ là vẻ mặt nghiêm túc cung kính của Lão Trư khiến hắn xua tay bảo không cần tới, rồi một mình quay về toa tàu.
Vẫn là xem nốt bộ phim chưa xem xong thôi.
...
"Hô..."
Trong khu nô lệ, một nam sinh trẻ tuổi tiến đến cạnh Lý thúc, cẩn trọng nhìn quanh rồi nhỏ giọng hỏi:
"Lý thúc, không phải bác bảo chờ có nô lệ mới gia nhập, bác sẽ có kế hoạch thăng tiến sao? Giờ thế nào rồi?"
"Đợi chút."
Lý thúc vung cuốc đập mạnh vào mỏ quặng trước mặt, lắc đầu: "Vẫn chưa tìm được thằng nào không có mắt."
Kế hoạch của ông rất đơn giản.
Tìm một tên không có mắt trong đám nô lệ mới, tốt nhất là loại muốn kích động bạo loạn.
Rồi khi bạo loạn vừa nổ ra, ông và thằng nhóc này sẽ dập tắt nó, thể hiện tài năng để Mãng gia chú ý.
Nhưng...
Nô lệ mới đến không ít, mà hình như chẳng ai có ý định kích động bạo loạn, khiến ông hơi xấu hổ, trước đây ở toa khác, thi thoảng lại có bạo loạn, sao ở đây lại chẳng có manh mối gì thế này.
Không có bạo loạn, ông thể hiện thế nào?
Tài năng cũng như phân ấy, phải thò ra khỏi lỗ đít người ta mới thấy.
"À, ra anh có tài." Chứ không thì bụng anh có đầy phân người ta cũng không biết.
Nhất là trong tận thế này, thể hiện bản thân lại càng khó, còn phải biết điểm dừng, can thiệp quá sâu thì nguy.
"Ha..."
Nam sinh trẻ tuổi gãi đầu, cậu không có cách nào, cách của cậu là đi theo Lý thúc, đầu óc cậu đơn giản mà.
Nên cậu luôn đi theo một người thông minh để người đó giải quyết vấn đề, cậu ăn theo là được.
Đào mỏ là việc chân tay.
Nói chuyện phiếm giết thời gian.
"Lý thúc này, bác có còn nhớ đến gái trinh không?"
"..." Lý thúc khinh bỉ nhìn nam sinh, không trả lời, tiếp tục vung cuốc làm việc.
Nam sinh không để ý, vừa vung cuốc vừa lẩm bẩm: "Trước tận thế cháu rất coi trọng gái trinh, mỗi lần hẹn hò cháu đều hỏi người ta có còn trinh không, lần nào cũng bị chửi là biến thái."
"Cứ như đấy là câu hỏi xúc phạm lắm ấy."
"Cháu đâu có kỳ thị gái mất trinh, hỏi trước cho nhanh, như các cô ấy hỏi cháu có xe có nhà không, cũng là chọn trước thôi mà?"
"Cháu không phục, cháu vẫn muốn có một mối tình trong trắng, kết quả... đến tận thế rồi vẫn chưa tìm được."
"Tận thế rồi thì càng không có gái trình, Lý thúc, bác bảo đời cháu khó tìm được gái trinh lắm đúng không?"
"Haizz..."
Lý thúc khẽ thở dài, mệt mỏi nói: "Cái đấy không phải là xúc phạm hay không, mà là không có EQ, như hồi bé cháu thi kém, người thân hỏi cháu được mấy điểm, cháu có vui không?"
"Với cả, lời khuyên của một người trung niên là."
"Tình cảm thì đừng nghĩ đến trong trắng."
"Thứ gì trong trắng mà dính chút bụi thì khó chịu lắm. Còn đồ không trong trắng thì dính chút bẩn cũng chẳng ai để ý, ai đám chắc cả đời mình trong sạch?"
"Thà tìm đứa không trong trắng, có chuyện gì xảy ra cũng đỡ đau khổ."
"Còn cái vụ gái trinh..."
"Tôi bỏ từ năm 16 tuổi rồi."
Trong mắt nam thanh niên lóe lên tia nghi hoặc: "Bác có bí quyết gì à?"
"Không."
Lý thúc lắc đầu: "Từ lúc tôi nhận ra mấy em tôi thích chẳng có ai còn trinh, rồi quen dần thôi, thời nào rồi còn gái trinh, chuyện hiếm lắm."
"Không thay đổi được thế giới thì chỉ có thay đổi bản thân."
Đúng lúc này...
"Tôi, tôi, tôi còn đấy ạ!"
Một cô gái cơ bắp cuồn cuộn cao gần mét tám, tay cầm cuốc, nhét đầu vào giữa hai người, vừa hưng phấn vừa ngượng ngùng đỏ mặt nói: "Hai anh làm em hưng phấn quá..."
"Em vẫn còn trinh ạ."
"Anh gì ơi, hay là em dâng cho anh tấm thân trong trắng này?"
"..." Nam sinh trẻ tuổi ngơ ngác nhìn người phụ nữ dữ tợn bên cạnh, hoảng hốt lẩm bẩm: "Đúng là... tráng phụ."
"Chị ơi, em có cái cuốc này, chị dùng tạm nhé."
"Em còn nhỏ."
"Mẹ em bảo em chưa đến tuổi yêu đương, chị tránh xa em ra được không..."
"Hừ..." Người đàn ông trung niên mặt không cảm xúc liếc cô gái: "Nếu là cô thì cũng không lạ."
Vừa dứt lời.
Khuôn mặt cô gái vừa nãy còn ngượng ngùng bỗng tối sầm lại.
Cô ta đứng dậy, giơ tay phải túm lấy người đàn ông trung niên như xách con gà, gằn từng chữ: "Giải thích xem, thế nào là mẹ nó cũng không lạ?"
Người đàn ông trung niên hoảng hốt, chân tay bất lực vùng vẫy, muốn nói gì mà bị cổ áo siết chặt cổ, không thốt nên lời.
"Cô..."
"Cô định làm gì!"
Thấy vậy, nam sinh trẻ tuổi biến sắc, vội túm lấy tay cô gái, muốn kéo xuống.
Nhưng kéo mấy lần không được, cậu ôm chặt lấy tay cô, hai chân bay lên, định dùng trọng lượng cơ thể đè tay cô xuống.
Nhưng...
Vẫn vô dụng.
Nam sinh thử mấy lần không được, dứt khoát coi cánh tay lực lưỡng của cô ta là đòn bẩy, hít đất tại chỗ ba cái rồi phủi bụi, thở dài.
"Lý thúc, cháu cố hết sức rồi."
Lúc này...
Bưu tử đang tuần tra chú ý tới cảnh này, mặt lạnh tanh giơ súng trường lên đạn, nhắm vào đầu cô gái, khàn giọng: "Bỏ ra."
Cô gái không dám coi thường cảnh cáo của Bưu tử, vội thả Lý thúc xuống, nhỏ giọng ấm ức: "Ông ấy bảo tôi không ai thèm."
Bưu tử chẳng quan tâm mấy chuyện mâu thuẫn giữa đám nô lệ, chỉ lẳng lặng liếc cô gái.
"Còn lần sau, tự chọn cách chết cho êm ái."
Rồi nhanh chân bỏ đi, nhưng trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, con nhỏ này khỏe vãi...
Nếu mà ở thời bình, chắc đánh ba thằng đàn ông trưởng thành cũng chẳng vấn đề gì.
"Hừ..."
Cô gái khó chịu liếc Lý thúc, rồi vác quặng đi đào, đào rất hăng, hiệu suất còn cao hơn nhiều đàn ông, miệng lẩm bẩm.
"Một miếng thịt tươi, hai miếng thịt tươi, ba miếng thịt tươi."
Trong Hằng Tinh hào.
Trần Mãng đang nằm trên ghế xem phim thì nghe tiếng gõ cửa, nhíu mày nói: "Vào đi."
"Mãng gia."
Lão Trư đẩy cửa bước vào, vẻ mặt cung kính: "Hắc Háo kể với tôi một chuyện, tôi thấy cần báo lại cho ngài, Mãng gia xem xử lý thế nào ạ."
"Hắc Háo, kể cho Mãng gia nghe di."
"Vâng, vâng."
Hắc Háo đi sau Lão Trư, cúi đầu cười xòa rồi vội nói:
"Mãng gia không biết đấy thôi, Buru thực ra từng làm trưởng tàu nhiều lần rồi, cao nhất là trưởng tàu cấp 2 đấy ạ."
"Lần trước hắn bảo đi nước ngoài cần việc, nên gửi Đoàn Tàu lệnh đi trước, thực ra là cố ý để Mãng gia thấy hắn không có ý định tự lập."
"Dạo này tôi có rất nhiều tình cảm với Hằng Tỉnh hào."
"Bưu tử sau này chắc chắn sẽ phản, Mãng gia ạ, dù sao hắn cũng từng làm trưởng tàu nhiều lần, chắc chắn không cam tâm làm người dưới trướng."
Vừa dứt lời.
Hắc Háo nắm chặt vạt áo, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tiếng thở dốc và tiếng tim đập thình thịch vang lên bên tai.
Trong giây lát, không ai nói gì.
Không biết bao lâu sau.
"Hay!"
Trần Mãng bỗng hài lòng hét lên, nhìn bộ phim trên màn hình, tựa lưng vào ghế, vui vẻ châm điếu thuốc: "Đã quá, zombie phải giết thế này mới đã chứ."
"Nhìn mà ngứa tay, mấy hôm nữa đi giết zombie thôi."
Rồi Trần Mãng liếc Lão Trư và Hắc Háo, tùy ý xua tay: "Gọi Bưu tử đến gặp tôi."
Lão Trư vừa cúi đầu định nói thì Hắc Háo đã kích động đồng ý.
Lão Trư âm thầm nhíu mày, nhưng không nói gì, chỉ dẫn Hắc Háo ra ngoài.
