"Màn hình quan chiến đâu? Sao lại biến mất rồi?"
"Vừa nãy còn thấy, sao đột nhiên lại biến mất không dấu vết? Chẳng lẽ Trần Mặc đã tắt quyền quan chiến?"
". . ."
Trần Mạc Tà dò xét những điểm sáng trên tầng 97 của Thông Thiên tháp.
"Vậy... các ngươi nghĩ sao?"
Trần Kiếm Phong có về khó hiểu, lắc đầu.
"Trước giờ Trần Mặc chưa từng đóng quyền quan chiến, sao đột nhiên lại làm vậy?"
Bát vương tứ thánh liếc nhìn nhau, đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Rốt cuộc vì lý do gì mà Trần Mặc phải đóng quyền quan chiến, tất cả bọn họ đều rất khó hiểu.
Lúc này, bên trong Thông Thiên tháp.
Trần Vô Đạo tỏa ra ba màu bạch, đỏ, lam.
Ánh sáng trắng đại diện cho tiên thiên đạo thai Thánh thể, hai màu đỏ lam đại diện cho Cửu Dương và Cửu Âm Thánh thể.
Ánh sáng trắng chiếm phần lớn, bao bọc lấy ánh sáng đỏ lam.
Hai màu đỏ lam quấn lấy nhau, dường như hòa làm một thể, nhưng lại không thực sự tương dung.
Cửu Âm và Cửu Dương vốn là hai loại Thánh thể bổ trợ lẫn nhau, huống chi lúc này chúng lại cùng tồn tại trong một cơ thể.
Khí tức mà ông ta tỏa ra còn mạnh hơn Trần thị tiền bối mà Trần Mặc gặp ở tầng 96 rất nhiều!
"Trần Vô Đạo lão tổ, quả nhiên cường hoành!"
Trần Mặc tỏa ra hai màu kim hồng, dưới chân hiện lên một bức họa, trong mắt ánh lên tịch diệt quang mang đen nhánh.
Tịch diệt chi lực lóe lên trong hư không, ngay lập tức rơi vào người Trần Vô Đạo, không ngừng ăn mòn khí tức của ông ta.
Dưới sự áp chế của Sơn hà đế vương đồ và Tịch Diệt tiên đồng, khí tức của Trần Vô Đạo suy yếu xuống ngang với trình độ ở tầng 96.
Nhưng ngay sau đó, một bức họa tương tự cũng hiện ra dưới chân Trần Vô Đạo, khác biệt duy nhất là gương mặt đế vương trong tranh đã biến thành Trần Vô Đạo.
Trần Mặc ngẩn người, suy nghĩ một chút liền hiểu ra.
Trần Vô Đạo lão tổ sở hữu ba đại Thánh thể, mạnh hơn cả thần thể bình thường, nhưng một người chỉ có thể tu luyện một bộ công pháp, mà Trần thị lại không có công pháp nào tương xứng.
Việc tu luyện Thần Vương Vô Cực công do tiên tổ sáng tạo ra ở cảnh giới Khai Mạch cũng là điều dễ hiểu.
Trước đó, Trần Vô Đạo lão tổ từng đề cập, bất kể là ai, một khi đạt đến Thánh Vương cảnh, đều phải tự sáng tạo công pháp mới có thể tiếp tục thăng tiến, nếu không cả đời chỉ có thể quanh quẩn ở tầng một của Thánh Vương.
Có những thiên kiêu bắt đầu sáng tạo công pháp của riêng mình từ cảnh giới Thần Du, và đến Nhập Thánh cảnh đã thành công tạo ra công pháp hoàn toàn phù hợp với bản thân.
Nhưng những thiên kiêu như vậy chỉ là số ít, tuyệt đại đa số đều phải rèn luyện hàng trăm ngàn năm hoặc lâu hơn ở Thánh Vương cảnh mới có thể sơ bộ sáng tạo ra hình thức ban đầu của công pháp, đủ để tiếp tục tăng cao tu vi.
Dưới sự áp chế của Sơn hà đế vương đồ của Trần Vô Đạo, Trần Mặc cũng cảm thấy khí tức của mình suy yếu đi, nhưng không đáng kể, nhiều nhất chỉ giảm khoảng 1% thực lực.
Trần Mặc thấy vậy, có chút dở khóc dở cười.
Có lẽ do Hỗn Độn thần thể của anh quá mạnh, hơn nữa anh còn tu luyện Bát Cửu Huyền công, Thần Vương Vô Cực công vốn thoát thai từ Thần vương thể không gây áp chế đáng kể cho anh.
Huống chỉ thực lực của bản thân anh còn mạnh hơn Trần Vô Đạo!
"Lão tổ, chiến thôi!"
Trần Mặc hét lớn một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất, cả người lao về phía Trần Vô Đạo.
Như nghe thấy tiếng hô của Trần Mặc, hai tay Trần Vô Đạo khoanh lại, một hình Thái Cực bát quái xuất hiện bao quanh ông ta.
Âm dương nhị khí chậm rãi lưu chuyển trên đó.
Nắm đấm sắt màu kim hồng của Trần Mặc đánh vào như đánh vào bông, không thể dồn lực.
Thái Cực bát quái xoay chuyển, dương cá từ Thái Cực bát quái bơi ra.
Trong nháy mắt, Trần Mặc cảm thấy một luồng khí tức nóng bỏng xộc thẳng vào mặt.
Dương cá đại diện cho Cửu Dương thánh thể, mang theo Cửu Dương chi lực nóng bỏng vô song.
Nhưng Trần Mặc không sợ cái nóng này!
Khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, hào quang đỏ thẫm quanh người bùng nổ.
Từng đóa lửa đỏ không ngừng bốc lên, thiêu đốt khí huyết!
Sau khi đột phá Bát Cửu Huyền công tầng thứ nhất, nhục thân của Trần Mặc tăng mạnh, khí huyết cũng theo đó dồi dào, ngọn lửa khí huyết ngưng tụ từ khí huyết cũng mạnh hơn trước rất nhiều!
Dương cá thiêu đốt ngọn lửa màu nhũ bạch, nhìn thì đẹp, nhưng nhiệt độ bên trong có thể thiêu đốt bất cứ ai coi thường nó thành tro tàn.
Ngọn lửa đỏ và ngọn lửa trắng thiêu đốt lẫn nhau, triệt tiêu lẫn nhau.
Nhưng khi Trần Mặc không ngừng điều động khí huyết, ngọn lửa trắng dần yếu thế, có vẻ sắp cạn kiệt.
Trần Vô Đạo cũng nhận ra điều này, một luồng bạch quang trong suốt tách ra từ Thái Cực bát quái, hướng thẳng đến dương cá, một khí tức khó tả lan tỏa từ đó.
Tiên thiên đạo thai Thánh thể!
Sở hữu loại Thánh thể này không chỉ có ngộ tính kinh người, mà còn có thể tăng thêm hiệu quả cho bản thân, giúp công kích mạnh hơn, phòng ngự vững chắc hơn!
Cửu Âm Cửu Dương, một công một thủ, còn tiên thiên đạo thai Thánh thể có thể ví như chất dinh dưỡng, tăng cường mọi mặt.
Có thể nói là không có kế hở!
Được tiên thiên đạo thai Thánh thể gia trì, ngọn lửa trắng mà dương cá phát ra càng thêm mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc, nó ngang sức ngang tài với ngọn lửa khí huyết của Trần Mặc!
Trần Mặc nhíu mày, vừa chống đỡ công kích của dương cá, vừa nghĩ đối sách.
Cứ giằng co như vậy không phải là cách hay.
"Chẳng lẽ giờ phải dùng tới trời chiếu sao?"
Ý nghĩ vừa lóe lên, Trần Mặc vội lắc đầu.
Đây mới chỉ là tầng 97, còn chưa thấy bóng dáng tiên tổ Trần Quân Tà, dùng trời chiếu quá sớm là tự thua.
Khí tức của Trần Mặc bùng nổ, ngay lập tức đánh lui dương cá, hai tôn Thần vương ngưng tụ sau lưng.
Khác với trước, lần này, Thần vương cũng phun trào ngọn lửa khí huyết đỏ thẫm, khiến cho vẻ uy nghiêm càng thêm sâu sắc!
Khí tức tỏa ra cũng càng thêm khủng bố!
Dưới chân liên tục đổi hướng, vừa né tránh dương cá tấn công, vừa tiến gần đến bản thể Trần Vô Đạo.
Cửu Âm Cửu Dương tuy một công một thủ, nhưng khuyết điểm rất rõ ràng, chính là bản thể!
Cửu Âm Cửu Dương dù cường hoành, lại có tiên thiên đạo thai Thánh thể gia trì, nhưng chúng không tăng cường nhục thân!
Nhục thân của Trần Vô Đạo chỉ mạnh hơn 9 sao Thánh thể bình thường một chút thôi.
Đây là điểm yếu duy nhất mà Trần Mặc nghĩ ra để phá cục!
Dù rằng cứ kéo dài thì Trần Mặc vẫn sẽ thắng, nhưng anh không muốn chiến thắng bằng cách đó, mà muốn đánh bại một cách đường đường chính chính!
Trần Vô Đạo cũng nhận ra ý định của Trần Mặc, nhưng ông ta không giỏi tốc độ, dù đã cố gắng trốn tránh, khoảng cách giữa hai người vẫn không ngừng rút ngắn.
Cuối cùng, Trần Vô Đạo không thể tránh được nữa, dương cá quay về thủ, âm ngư lơ lửng trên đỉnh đầu ông ta, tạo thành một lồng ánh sáng đen.
Thái Cực bát quái bàn chắn trước người, tạo thành lớp phòng ngự thứ nhất.
Dương cá cũng tỏa ra ngọn lửa trắng nóng bỏng, nhưng lần này không phải để tấn công mà là để phòng thủ.
"Thần Vương quyền!"
Nắm đấm của Trần Mặc giáng mạnh xuống Thái Cực bát quái bàn.
Lần này, Trần Mặc dồn toàn lực, uy lực mạnh hơn lần trước gấp mấy lần.
Thái Cực bát quái bàn vốn có thể cản được công kích của anh, lần này chỉ chống đỡ được trong chớp mắt rồi vỡ tan, hóa thành hai luồng sáng đen trắng dung nhập vào âm ngư và dương cá.
Nắm đấm của Trần Mặc sau khi phá nát Thái Cực bát quái bàn vẫn không giảm thế, giáng mạnh xuống lồng ánh sáng đen do âm ngự tạo thành.
Ngọn lửa trắng xung quanh lồng ánh sáng đen cũng thiêu đốt hết mình, đốt cháy nắm đấm của Trần Mặc, nhưng dù có thiêu đốt thế nào, cũng không thể phá vỡ lớp ngọn lửa đỏ thẫm bốc lên bên ngoài nắm đấm của Trần Mặc.
"Răng rắc! Răng rắc!"
Chỉ giằng co trong hai nhịp thở, lồng ánh sáng đen đã phát ra âm thanh vỡ vụn.
"Bại đi!"
