Tin ngươi mới là lạ!
"Tao hỏi mày bao nhiêu tuổi!"
Trừng mắt nhìn Tô Tiểu Lạc đang ngồi trên ghế nhỏ, 23 tuổi á? Mày coi tao là thằng ngốc chắc? Cao chưa đến mét rưỡi, bé tí tẹo, mặt còn non choẹt thế này, bảo 23 tuổi?
Tô Tiểu Lạc rụt cổ lại, nhìn vẻ mặt hung dữ của Lâm Phàm, mặt nhỏ nhắn khô khốc, "3...32D?"
Lâm Phàm: ? ? ? ?
Liếc mắt một cái là biết không phải người rồi! Yêu nghiệt to gan, dám...
"Tao hỏi tuổi mày, bao nhiêu!" Lâm Phàm cảm thấy mình sắp vỡ mạch máu não đến nơi, trừng cái thân hình bé nhỏ của Tô Tiểu Lạc. Nhìn kiểu gì cũng không thấy có tí nào giống 32 cả!
"Em thật sự 23 tuổi mà, em có chứng minh thư, em thật sự trưởng thành rồi, em là kiến trúc sư, em không có lừa anh!"
Tô Tiểu Lạc muốn khóc, chẳng qua là nhìn hơi nhỏ, hơi lùn thôi mà?
Một hồi lâu, nhìn thẻ căn cước cùng các loại giấy tờ trong tay, so sánh tới so sánh lui, cuối cùng anh cũng xác định, con bé Lolita vô hại trước mắt, thực chất mẹ nó là một người phụ nữ trưởng thành 23 tuổi!
Cái quái gì thế này? Lolita hợp pháp sống sờ sờ à?
Ngón tay gõ lên sơ yếu lý lịch, nói đến cô nàng Lolita hợp pháp này cũng không hề đơn giản. Sơ yếu lý lịch toàn chiến công hiển hách. Không ít kiến trúc và khu dân cư nổi tiếng ở Thượng Hải đều do cô bé này thiết kế.
"Nói đi, hai người ngoài kia là chuyện gì? Mày còn giấu tao cái gì, khai hết ra."
Tô Tiểu Lạc xoa xoa mép váy, nhíu mày, "Em nói thật, anh không đánh em chứ?"
"Có đánh hay không thì tao không chắc, nhưng mày mà nói thật thì tao chắc chắn chừa cho mày đường sống." Lâm Phàm suýt bật cười, được đấy, còn mặc cả với anh à? Con bé này đùa hay sao ấy?
Nghe Lâm Phàm nói vậy, mặt nhỏ nhắn của Tô Tiểu Lạc càng thêm khổ sở.
"Em nhất định nói thật!"
"Vậy thì nói đi."
"Chuyện ba ba mụ mụ là giả."
Khá lắm, câu đầu tiên đã cho Lâm Phàm một gáo nước lạnh, hóa ra từ đầu đến giờ là đang lừa anh à?
Liếc trộm sắc mặt của Lâm Phàm, thấy anh không có biểu hiện gì, Tô Tiểu Lạc nuốt một ngụm nước bọt, tiếp tục nói: "Ngoài ra thì không có gì hết, còn về hai người chết ngoài kia, em thấy họ đáng chết."
"Tại sao lại đáng chết?"
Hình như nhớ lại chuyện gì đó không hay, Tô Tiểu Lạc cắn răng, giọng căm hận nói:
"Tên kia xông vào đây để trốn, hắn uy hiếp em, nếu em không mở cửa, hắn sẽ phá cửa xông vào. Lúc đó hắn có vũ khí trong tay, em không còn cách nào khác, đành phải cho hắn vào."
"Sau khi vào hắn cứ nhìn chằm chằm em, ánh mắt rất ghê tởm. Chắc tại em nhỏ quá, không có sức uy hiếp, hắn uống cốc nước hoa quả em đưa, rồi ngủ luôn."
"Em lôi hắn lên lầu, trói vào ghế. Sau đó hắn tỉnh dậy, chửi rủa em một trận, uy hiếp em, nếu em không thả hắn ra, hắn sẽ thế này thế kia với em, kể ra rất nhiều ví dụ, nói rất khó nghe, cực kỳ đáng sợ, rồi em ném hắn ra ngoài."
"Người thứ hai trèo tường vào, thấy em thì bất ngờ, rồi định giở trò sàm sỡ. May mà em có súng điện, giật hắn bất tỉnh. Có kinh nghiệm từ người đầu tiên, em không đợi hắn tỉnh lại, ném luôn ra ngoài."
Nghe Tô Tiểu Lạc kể lại, Lâm Phàm không biết nên nói gì. Phụ nữ trong mạt thế vốn đã yếu thế, huống chi Tô Tiểu Lạc còn nhỏ như vậy. Nếu không có chút mưu mẹo, có khi người đầu tiên vào đã dạy dỗ Tô Tiểu Lạc ra bã rồi ấy chứ.
"Vậy còn tao? Tao có làm gì đâu, vừa vào đã bị mày cho uống nước hoa quả trộn thuốc ngủ là sao?"
Tô Tiểu Lạc bĩu môi, do dự một chút rồi nói: "Anh trông không giống người xấu, em cũng do dự lâu lắm mới không ném anh ra ngoài. Nhưng lòng người khó đoán, nếu cho em làm lại lần nữa, em vẫn sẽ làm thế, em không muốn dùng mạng mình để đánh cược xem anh là người tốt hay người xấu."
Tô Tiểu Lạc ủ rũ cúi đầu ngồi trên ghế nhỏ, chán nản nói: "Em nói hết rồi, muốn chém giết hay róc thịt tùy anh.”
Thuốc ngủ hết tác dụng, kế hoạch thất bại, còn bị bắt làm tù binh, Tô Tiểu Lạc không còn thủ đoạn tự cứu nào khác. Súng điện cũng không mang theo. Cô thật sự hết cách rồi. Thậm chí cô còn nghi ngờ cái súng điện kia có tác dụng thật không nữa.
Rốt cuộc, bốn viên thuốc ngủ cũng không hạ gục được Lâm Phàm, quả thực vượt quá sức tưởng tượng của cô!
Một viên thuốc ngủ đã đủ cho một người trưởng thành ngủ 8-10 tiếng rồi! Bốn viên đừng nói người, trâu cũng quật ngã, nhưng sự thật bày ra trước mắt, người đàn ông này nhảy từ tầng 3 xuống mà không hề hấn gì, chắc chắn không phải là không có lý do.
Nhìn Tô Tiểu Lạc bộ dạng buông xuôi, Lâm Phàm lắc đầu, con bé này quỷ tinh quỷ quái, giờ nói vậy không chừng là đang giả bộ đáng thương.
"Thôi được rồi, đừng ủ rũ mặt mày nữa, tao có thể không so đo chuyện mày lừa tao.”
"Thật ạ?" Tô Tiểu Lạc ngẩng đầu lên ngay lập tức, chớp mắt nhìn Lâm Phàm đầy kinh hỉ, rồi cô thấy vẻ mặt đen như than của anh, gãi gãi mặt nhỏ, lại cúi đầu xuống.
"Không so đo chuyện mày lừa tao, nhưng có điều kiện, mày phải đi theo tao."
"Em..."
"Đừng có mặc cả với tao!" Lâm Phàm vừa trừng mắt, Tô Tiểu Lạc rụt cổ lại, hậm hực cúi đầu.
Nhìn Tô Tiểu Lạc yên tĩnh trở lại, Lâm Phàm xj mặt, có chút đau đầu.
Tô Tiểu Lạc quả thật là một kiến trúc sư rất giỏi, chỉ cần nhìn những thiết kế chung cư cao cấp và công trình kiến trúc tiêu biểu của Thượng Hải là có thể thấy được.
Bệnh viện cùng lắm chỉ làm chỗ dung thân tạm thời, sau này chắc chắn phải san bằng xây lại, đến lúc đó Tô Tiểu Lạc sẽ phát huy được tác dụng.
"Đi thu dọn đồ đạc, lát nữa đi cùng tao."
