Văn Thù Bồ Tát đang trên đường đến Ô Kê quốc thì bất ngờ gặp Quan Âm Bồ Tát, người đang vô cùng tức giận.
Sau khi biết chuyện Hồng Hài Nhi tự thiêu thần hồn, tự bạo nhục thân vì tai ương ở Hỏa Vân động, ngài không khỏi nhíu mày, hiếu kỳ hỏi nguyên do.
"Tất cả đều tại cái con Thạch Hầu ranh ma kia…"
Quan Âm Bồ Tát nghiến răng nghiến lợi nói, vô cùng phẫn nộ.
Hắc Phong Sơn thu Hắc Hùng Tinh đã đành, giờ đến Hồng Hài Nhi cũng vậy. Cái trước còn có cơ hội, cái sau thì gần như chẳng còn đường nào. Lần đầu còn miễn cưỡng chấp nhận được, lần này rõ ràng là cố ý. Rõ ràng là tìm ngài đến hàng phục yêu quái, đến cuối lại bày ra cái trò gì vậy?
Nhưng nhất thời ngài cũng không thể làm gì, dù sao thời cơ để trừng trị con yêu hầu kia vẫn chưa đến.
"Ơ?"
"Tôn Ngộ Không tại sao lại làm như vậy?"
Văn Thù Bồ Tát kinh ngạc hỏi, không hiểu ra sao, vô cùng nghi hoặc. Chẳng lẽ chỉ vì chọc cười Hồng Hài Nhi? Ngài lại thấy điều đó khó có thể xảy ra, nếu vậy thì thật quá đùa cợt.
"Có lẽ trong lòng hắn còn hận, dù có vòng kim cô kìm kẹp, vẫn không thể quản thúc, giáo hóa được."
Quan Âm Bồ Tát suy tư nói.
Tôn Ngộ Không hận chắc chắn là vì cái vòng kim cô trên đầu, dẫn đến việc hễ cứ thấy cái gì giống vòng là lại phản ứng thái quá, dù cho là yêu quái, cũng nảy sinh một loại đồng cảm, bởi vì bản thân hắn cũng bị coi là yêu.
Văn Thù Bồ Tát dường như đã hiểu ra, hóa ra căn nguyên là ở ba cái vòng kim cô mà Phật Tổ ban cho. Ngài cũng hiểu vì sao Thạch Hầu lại hành động như vậy.
"Phật Tổ quả nhiên đã liệu trước."
Trước khi Tây Du khai mở, ngài đã trăm phương ngàn kế muốn cho con Thạch Hầu ranh ma kia nhập kiếp. Sau khi khai mở lại bày ra màn thật giả Hầu Vương, hóa ra là đã có dự báo từ trước. Kẻ không chịu quản giáo, bất tuân giáo hóa thì không thể nào trở thành Phật của Linh Sơn Phật Môn.
Quan Âm Bồ Tát gật đầu, cho là đúng như vậy, rồi hỏi Văn Thù định đi đâu.
"Quốc vương Ô Kê quốc hạ lệnh hủy bỏ hương hỏa cúng Phật, Phật Tổ đặc mệnh ta đến chất vấn."
Lời còn chưa dứt, Quan Âm kinh ngạc thốt lên:
"Cái gì!"
"Một tên vua nước phàm nhỏ bé mà dám làm vậy sao?"
Hồng Hài Nhi gặp kiếp nạn cũng là ở Ô Kê quốc. Quốc vương Ô Kê quốc đã sống lại, lẽ ra càng phải tôn kính Linh Sơn Phật Môn hơn mới phải, sao lại ra lệnh như vậy?
"Ai, Ô Kê quốc xảy ra chút khúc mắc..."
Văn Thù Bồ Tát chỉ có thể giải thích. Quốc vương Ô Kê quốc sống lại, nhưng không phải nhờ đội thỉnh kinh, mà là tự mình đến chỗ Thái Thượng Lão Quân xin hoàn hồn đan.
"Sao lại thế được?"
Quan Âm rất ngạc nhiên. Thanh Mao Sư vốn là Đại La Kim Tiên, sao lại xảy ra biến cố như vậy?
"Tôn Ngộ Không nắm giữ Tụ Lý Càn Khôn thuật.”
Văn Thù vừa nói, Quan Âm kinh ngạc há hốc miệng. Đây chẳng phải là thần thông của Trấn Nguyên Tử sao? Lâu lắm rồi không ai giải thích được, xem ra ngay cả ngài ấy cũng không biết vì sao.
"Đã vậy, ta cùng sư huynh đi."
Hai người vốn là sư huynh đệ, dù đã thành Bồ Tát của Tây Thiên Linh Sơn Phật Môn, mối quan hệ này vẫn không thể chia cắt.
"Cũng tốt."
Văn Thù Bồ Tát gật đầu, đồng ý.
Chỉ độ nửa nén hương, hai người đã hiện thân trên không trung Ô Kê quốc. Liếc mắt nhìn xuống, thấy quốc vương Ô Kê quốc đang xử lý chính sự, phê duyệt tấu chương. Lập tức thi pháp khiến ông ta rơi vào trạng thái ngủ say, rồi cả hai nhìn nhau, tiến vào giấc mộng của ông.
Trong mộng, quốc vương Ô Kê quốc nhíu chặt mày, rất nghi hoặc. Đây là đâu? Chẳng phải mình đang xử lý tấu chương mà các đại thần dâng lên sao?
"Quốc vương Ô Kê quốc, ngươi có biết tội của mình không?"
Lúc này, một tiếng quát phẫn nộ vang lên, ngay sau đó hai bóng người xuất hiện trước mặt. Quốc vương Ô Kê quốc giật mình ngẩng đầu, ánh mắt lập tức ngưng lại. Đây chẳng phải là Văn Thù Bồ Tát và Quan Âm Bồ Tát sao? Chẳng lẽ mình xuất hiện ở đây là do họ?
"Bái kiến Bồ Tát, nhưng bản vương không biết mình phạm tội gì?"
Ông không hề sợ hãi vì đối diện với Bồ Tát. Huống hồ, bậc trượng phu sống giữa trời đất, có gì phải sợ chết?
"Hừ, còn vọng tưởng chối tội!"
"Ngươi to gan dám ra lệnh phá hủy hương hỏa thờ Phật, chùa miếu."
"Ngươi có biết tội của mình không?"
Văn Thù Bồ Tát trừng mắt nói, khí thế uy nghiêm phát ra, tiếng quát chói tai.
Quốc vương Ô Kê quốc nghe xong, hiểu ra nguồn cơn chất vấn, nhưng không khỏi cảm thấy buồn cười. Vậy mà họ còn mặt mũi đến chất vấn mình. Chưa nói đến những việc bẩn thỉu kia, chỉ nói riêng Ô Kê quốc, đây là dân của ông, là vương quốc của ông. Vương quốc này được có cái gì, không được có cái gì, chẳng phải đều do ông quyết định sao?
"Nực cười! Vương quốc của ta, ta muốn làm gì thì làm."
"Khi nào cần đến lượt các ngươi phán xét?"
"Hơn nữa, các ngươi khoe khoang cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh, lòng dạ từ bi, nhưng các ngươi đã làm gì?"
"Chỉ lo hưởng thụ hương hỏa, mặc kệ nhân gian khổ ải."
"Còn nữa, ta chết như thế nào, Văn Thù Bồ Tát ngươi rõ ràng nhất, vậy mà còn mặt đến chất vấn. Thật nực cười!"
Ông một tràng dài nói ra những điều ấm ức trong lòng.
Nghe vậy, Quan Âm kinh ngạc, Văn Thù thì sắc mặt lộ vẻ khó coi. Một phàm nhân mà dám như vậy! Câu cuối cùng là có ý gì? Chẳng lẽ quốc vương Ô Kê quốc biết chuyện gì?
"Ngươi có ý gì?"
Thế là ngài nheo mắt hỏi.
"Ha ha ha, thật cho rằng phàm nhân không biết những chuyện các ngươi làm sau lưng sao?"
"Vậy ta nói cho ngươi biết, ta chết là do ngươi ra lệnh cho Thanh Mao Sư giết hại ta!"
"Loại vô sỉ như các ngươi, còn vọng tưởng an nhàn hưởng thụ hương hỏa? Nằm mơ đi!"
Lời vừa dứt, Văn Thù Bồ Tát giật mình. Sao có thể như vậy? Quốc vương Ô Kê quốc sao có thể biết chuyện này? Tuyệt đối không thể!
Quan Âm cũng nhíu chặt mày, kinh ngạc nhìn quốc vương Ô Kê quốc. Làm sao ông ta biết chuyện này?
"Ai nói cho ngươi?"
Văn Thù nhanh chóng hoàn hồn, giận dữ hỏi.
"Thật cho rằng thần tiên muốn làm gì thì làm sao?"
Quốc vương Ô Kê quốc không hề nói là do nghe được từ lông khỉ mà Tề Thiên Đại Thánh tặng. Một khi nói ra, rất có thể gây rắc rối cho họ. Còn về sinh tử, kể từ giây phút đó, ông đã không còn để ý. Hướng chi, ông đã chết một lần. Nếu sống như vậy, chẳng bằng chết một cách huy hoàng.
"Ngươi đang tự tìm cái chết."
"Nếu không muốn nói, vậy bản tọa tự mình xem."
Chuyện này liên quan đến thiên cơ, ngài nhất định phải biết ai đã nói cho quốc vương Ô Kê quốc.
"Ha ha ha, đây là cái gọi là cứu khổ cứu nạn, lòng dạ từ bi của các ngươi sao?"
"Buồn cười! Buồn cười!"
Quốc vương Ô Kê quốc không hề sợ hãi, giang hai cánh tay cười lớn, tựa như vô cùng ngông cuồng.
"Sư huynh, không được!"
Quan Âm dường như biết Văn Thù định làm gì, vội vàng ngăn cản. Lúc này đang là thời điểm lượng kiếp vận hành, mỗi quốc vương của các nước phàm đều có quốc vận bao phủ, nhân đạo khí vận gia thân. Nếu làm gì ông ta, sợ rằng sẽ gặp phải phản phệ không thể lường trước. Dù muốn làm gì, cũng phải chờ Tây Du qua đi, kiếp khí tiêu tán. Đồng thời, Ô Kê quốc vẫn đang nằm trong lượng kiếp.
