Logo
Chương 119: Nữ Oa cùng Chuẩn Đề giằng co

Đạo vận hiển hiện, pháp tắc quấn quanh.

Tử khí bao phủ, tường vân vạn trượng.

Nữ Oa Thánh Nhân hiện thân, tuyệt thế độc lập, nghiêng nước nghiêng thành.

Da trắng như mỡ đông, tinh xảo tuyệt luân.

Ba ngàn sợi tóc mềm mại buông xuống bờ vai.

Thần thái vui mừng.

Chỉ có thể ngưỡng vọng từ xa.

“Chuẩn Đề, ngươi đến đây làm gì?”

Thanh âm êm tai uyển chuyển phát ra từ đôi môi đỏ mọng.

“Lâu ngày không gặp sư tỷ, rất nhớ mong.”

“Đến đặc biệt để vấn an.”

Chuẩn Đề cười đùa nói.

Không có bằng chứng xác thực cho thấy Nữ Oa phá hoại Tây Du.

Không thể vừa đến đã chất vấn nàng.

Như vậy chẳng phải tự rước phiền phức vào thân.

“Hả?”

“Ngươi đến để trêu chọc ta!”

Nữ Oa nghe xong, đôi mắt đẹp ngưng lại, cau mày nói.

Nàng không tin những lời lẽ như chó má này.

Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề sư huynh đệ vô sỉ ai cũng biết.

Huống chỉ, nàng cùng bọn họ xưa nay không có gì để nói, cũng chẳng có tình cảm gì.

Sao lại hảo tâm đích thân đến vấn an.

Lời này chỉ có quỷ mới tin.

“Sư tỷ, sư đệ nào dám trêu chọc ngài.”

“Lượng kiếp vận chuyển, Tây Du đang bắt đầu.”

“Sư đệ đến đây chẳng phải là để xem sư tỷ có bị ảnh hưởng gì không.”

Chuẩn Đề vẫn giữ nụ cười trên môi, ngữ khí ôn hòa.

Nữ Oa hiểu ra.

Thì ra đây mới là mục đích thật sự của gã khi đến đây.

Chẳng lẽ Tây Du lượng kiếp xuất hiện biến số gì?

Nếu không phải như thế, hắn sẽ không đến đây.

Nhưng mà, Tây Du vốn là do Đạo Tổ định đoạt.

Làm sao có thể xảy ra biến số?

Vừa khó hiểu, vừa vô cùng hiếu kỳ.

“Thế nào?”

“Ngươi nghỉ ngờ biến số trong Tây Du là do ta gây ra?”

Nàng không quanh co, lạnh lùng nhìn thẳng, hỏi.

“Sư tỷ, sư đệ không chỉ nghi ngờ một mình ngài.”

“Chỉ là việc Tây Du liên quan đến lệnh của Đạo Tổ, ảnh hưởng đến chúng sinh, ta có chút bất đắc dĩ.”

Chuẩn Đề ngước mắt, nhìn thẳng Nữ Oa, nói.

Đồng thời ám chỉ rằng ngài chỉ là người đầu tiên ta nghi ngờ, ngoài ngài ra còn có những người khác.

Hạ giọng để xoa dịu bầu không khí căng thẳng.

Thực tế, sư huynh đệ bọn hắn quả thật nghi ngờ những người khác.

Chỉ là sau khi nghe Như Lai nói một hồi.

Mới có cảnh tượng này.

"Ha ha!!!"

“Phương Tây sắp hưng thịnh, cho các ngươi lá gan nghi ngờ đến ta.”

Nữ Oa không tiếp tục giữ vẻ mặt tươi cười.

Ngữ khí tuy dịu dàng hòa nhã, nhưng ẩn chứa ý uy hiếp.

"Sư tỷ, sư đệ sao dám."

“Chỉ là hỏi thăm theo lệ mà thôi.”

Chuẩn Đề vẫn giữ nụ cười trên môi.

Giáo thống hưng thịnh, ngưng tụ khí vận, hương hỏa tụ lại, công đức từ trời giáng xuống.

Thực lực chắc chắn sẽ tăng lên một bước.

Khi đó, sư huynh đệ bọn hắn sẽ không còn là hai vị Thánh Nhân đứng cuối.

Huống hồ, Tây Du là do Đạo Tổ giao phó.

Hắn không sợ chọc giận Nữ Oa vì chuyện này.

Đương nhiên, trước mắt không thể dùng ngữ khí kẻ cả nói chuyện.

Dù là đến chất vấn, cũng cần phải dịu dàng một chút.

Nếu kẻ cản trở không phải Nữ Oa, vừa đến đã ép hỏi thì thật không khôn ngoan.

“Ha ha, vậy ngươi hiện tại muốn gì?”

Đã không dám, còn đến đạo tràng của nàng làm gì?

Nghe vậy, Chuẩn Đề không nói tiếp.

Những gì cần bày tỏ đã bày tỏ, hiện tại chỉ là chờ một câu trả lời.

“Nếu ta nói ta cản trở, ngươi muốn làm gì?”

Nữ Oa thấy hắn im lặng, ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo, hỏi.

Mặc dù thực tế, nàng đích thực không làm.

Nhưng chỉ là muốn xem phản ứng của Chuẩn Đề.

Xem có phải vì phương Tây hưng thịnh nhờ Tây Du mà hắn không coi ai ra gì hay không.

“Sư tỷ, nếu đúng là như vậy.”

“Sư đệ chỉ có thể bẩm báo chỉ tiết lên Đạo Tổ.”

Hắn tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ nói.

Thực tế là như thế, ngoài ra còn có thể làm gì.

Chẳng lẽ muốn cùng Nữ Oa đại chiến một trận?

Chưa nói đến việc sư huynh đệ bọn hắn cùng lên có đánh thắng hay không.

Chỉ nói có cần thiết phải làm vậy không.

Huống chi, sức mạnh bùng nổ trong trận chiến giữa các Thánh Nhân là vô cùng lớn.

Nhìn lại Phong Thần Đại Chiến, vì một trận chiến của Thánh Nhân, Hồng Hoang trực tiếp tan nát.

"Ha ha ha, không hổ là các ngươi."

Nữ Oa nghe xong liền phá lên cười.

Nàng còn tưởng rằng Chuẩn Đề sẽ liên hợp với Tiếp Dẫn để vây công nàng.

Giống như thời Phong Thần, bốn Thánh vây công Kim Ngao Đảo vậy.

Với chút can đảm này, còn vọng tưởng Phương Tây đại hưng.

“Sư tỷ, thật sự là ngài cản trở sao?”

Hắn đổi giọng, sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo, hỏi.

“Nực cười, ngươi nghĩ ta vô sỉ như sư huynh đệ các ngươi sao?”

Không phải mình làm, tự nhiên không thừa nhận.

Nếu không phải Đạo Tổ nghiêm lệnh, Thánh Nhân không được hiển thánh tam giới.

Nếu không, nàng thực sự muốn đi xem Tây Du xảy ra biến số gì.

Xem ai đang gây khó dễ.

Chuẩn Đề nhìn chằm chằm Nữ Oa, muốn nhìn ra điều gì trên mặt nàng.

Một lát sau, hắn hừ lạnh một tiếng.

Mới vội vàng thu hồi ánh mắt.

“Sư tỷ, Tây Du là do Đạo Tổ giao phó, đại hưng Phương Tây là ý trời.”

“Mong ngài đừng tự rước họa vào thân.”

Nói xong, hắn bay khỏi Oa Hoàng Cung.

Mặc dù Nữ Oa nói không phải nàng cản trở, nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn hết lo lắng.

Chỉ là trước mắt chỉ có thể dừng lại ở đây.

Tiếp tục nữa chỉ có thể động thủ.

Huống chi, người có động cơ lớn nhất vẫn là lão già Thái Thượng.

Về phần Nữ Oa, mục đích cảnh cáo đã đạt được.

Nếu trên đường đi về phía Tây còn tiếp tục xảy ra sự kiện tương tự như Ô Kê Quốc.

Vậy thì đừng trách họ bẩm báo lên Đạo Tổ.

Nữ Oa đưa tay lên rồi lại buông xuống.

Không tấn công Chuẩn Đề đang rời đi.

“Ta cũng muốn xem Tây Du rốt cuộc xây ra chuyện gì.”

Nàng gọi Chiêu Yêu Phiên ra.

Chỉ thấy giữa bạch quang hiện lên năm màu quang.

Hai luồng khói trắng đen chợt hiện.

Trên đó là những phù văn huyền bí, đạo vận xoay quanh.

Theo tay Nữ Oa vung lên, một thân ảnh xinh đẹp xuất hiện.

Váy tiên bốn màu, sau lưng chín đuôi.

Mặt người đuôi cáo.

Dung nhan tuyệt mỹ.

Hai mắt quyến rũ đến cực điểm.

Khi đôi mắt chuyển động, vẻ mị hoặc càng thêm tuyệt trần.

“Thanh Khâu Hồ Tộc Bạch Linh bái kiến Nữ Oa Thánh Nhân.”

Giọng nói như chim oanh, diệu mỹ dễ nghe.

“Đứng lên đi.”

“Bản Thánh tìm ngươi đến là có chuyện quan trọng giao cho ngươi……”

Sau khi Nữ Oa phất tay thiết lập một đạo pháp trận che chắn, nàng phân phó.

“Bạch Linh cẩn tuân Thánh Nhân chi mệnh.”

Nàng khom người cúi đầu, rồi lui ra.

Thánh Nhân dặn dò, tiến về tam giới, tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra với đội thỉnh kinh Tây Thiên.

Mặc dù Nữ Oa Thánh Nhân không nói gì thêm, nhưng nàng hiểu rằng nếu có thể hoàn thành tốt việc này.

Nhất định sẽ có ban thưởng.

Ban thưởng của Thánh Nhân chắc chắn là cực phẩm.

“Ta nhất định phải hoàn thành thật tốt chuyện Thánh Nhân giao phó.”

Bạch Linh tự nhủ trong lòng.

Nữ Oa giao phó xong, liền tự mình đưa nàng đến tam giới.

Lúc đầu nàng không muốn dính dáng gì đến lượng kiếp.

Nhưng Chuẩn Đề đã tìm đến tận cửa.

Đương nhiên muốn biết chuyện gì xảy ra với Tây Du do Đạo Tổ giao phó.

“Vì sao mỗi lần lượng kiếp đều liên quan đến nhân tộc?”

Vu Yêu Lượng Kiếp cũng vậy, Phong Thần Lượng Kiếp cũng vậy.

Đều có liên quan mật thiết đến nhân tộc.

Hiện tại Tây Du Lượng Kiếp lại như thế.

Nàng cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Vu Yêu Lượng Kiếp, nhân tộc bị tàn sát vô tình, dẫn đến tộc Tiên Thiên gần như diệt vong.

Lần này, Đạo Tổ nói với nàng, Thánh Nhân không được nhúng tay.

Cảng khiến Thái Thanh, Nguyên Thủy, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề ngăn cản nàng.

Phong Thần Lượng Kiếp, đẳng cấp của nhân tộc rớt xuống ngàn trượng.

Từ Tiên Đồng vị biến thành phàm nhân.

Cũng không còn Nhân Vương, Nhân Hoàng vị.

Vậy sau Tây Du Lượng Kiếp, nhân tộc sẽ trở thành cái gì?