Logo
Chương 63: Chơi với lửa có ngày chết cháy, cho một mồi lửa

Quan Âm Thiện viện, trong phòng khách.

Trần Huyền Trang, Tôn Ngộ Không và Ngao Liệt, ba thầy trò ngồi đối diện nhau.

“Đại ca, huynh nói lão già kia có phóng hỏa đốt chúng ta không?” Tiểu Bạch Long cười hỏi.

“Chắc chắn.” Tôn Ngộ Không cười đáp.

Ánh mắt Kim Trì sáng rực lên khi nhìn chiếc áo cà sa gấm lan, làm sao có thể không nảy sinh ý đồ xấu.

Huống chỉ, đây đâu phải lần đầu tiên.

Tỉnh táo lại, lão ta nhất định sẽ tìm cách chiếm đoạt chiếc áo cà sa gấm lan.

Muốn chiếm đoạt đồ vật có chủ, tất nhiên phải biến nó thành vô chủ.

Chuyện này quá đơn giản.

“Nơi này dơ bẩn quá, cần phải dọn dẹp.”

Trần Huyền Trang cảm thấy rất khó chịu.

Một ngôi chùa trang nghiêm lại bị bao trùm bởi oán khí.

Hương khói nghi ngút, chùa chiền thì xây cao vút, trang trí xa hoa, bên trong còn đúc tượng Kim Thân.

“Suỵt, có người đến.”

Tôn Ngộ Không ra hiệu im lặng, ánh mắt cảnh giác.

Trong phòng lập tức im ắng.

Chỉ còn lại tiếng ngáy khò khè của những người đang ngủ say.

Ngoài cửa, một hòa thượng hé mắt nhìn vào bên trong qua khe cửa.

Sau đó, hắn quay lại ra hiệu, khẽ nhẩm môi nói, ba người bên trong đã ngủ say.

Lúc này, một hòa thượng khác lấy ra một vật, đốt lửa xông khói.

Để khói bay vào trong phòng.

Đây là thuốc mê, có thể khiến người ngủ say như chết.

“Tốt rồi, giờ động tĩnh lớn thế nào bọn chúng cũng không biết.”

“Đi ra sau viện chuyển củi.”

Hắn đứng dậy, hạ lệnh.

“Sao không giết quách cho xong, còn chuyển củi làm gì?”

“Muốn phóng hỏa đâu cần chuyển củi, đốt trực tiếp luôn đi chứ.”

Một hòa thượng thắc mắc.

Trước kia toàn làm thế, sao lần này lại phiền phức vậy?

Hơn nữa, cái lầu nhỏ này phần lớn làm bằng gỗ.

Tưới dầu vào, một mồi lửa là xong.

Vị hòa thượng kia nghe vậy, gãi đầu.

Đúng rồi, sao lại phải chuyển củi phóng hỏa nhỉ?

Bỗng nhiên, hắn trợn mắt, quát lớn: “Ngu xuẩn, đây đâu phải người thường, có thể được cao tăng chỉ dẫn đi Tây Thiên thỉnh kinh, chúng ta tự tay giết chúng chẳng phải tạo thêm nghiệp lớn hay sao?”

“Với lại, ta bảo làm thế nào thì cứ thế mà làm, đến lượt ngươi cãi à?”

Nghe vậy, mọi người mới lủi thủi ra sau viện chuyển củi.

Thật khó hiểu.

Giết quách cho xong có phải hơn không?

Phóng hỏa còn phải đốt cả cái lầu nhỏ này, sau này lại phải đi chặt cây dựng lại.

Chẳng lẽ không động tay thì nghiệp sẽ nhẹ bớt sao?

Bực bội, ấm ức.

Chỉ dám âm thầm oán thán trong lòng.

“Kỳ quái, tại sao nhỉ?”

“Tại sao không đốt luôn cho xong?”

Đợi mọi người ra sau viện, hắn ngồi phịch xuống bậc thềm, lẩm bẩm tự hỏi.

Vừa rồi nổi nóng chỉ là để dằn mặt cái thằng không biết điều kia thôi.

Nghĩ kỹ lại, hình như hắn nói cũng có lý.

Chẳng lẽ chuyển củi là để lửa to hơn, khiến người bên trong không có đường thoát?

Vừa rồi trong khoảnh khắc, đầu óc hắn như bị ai điều khiển mà thốt ra câu đó.

“Quái lạ thật.”

Hắn nhíu mày, vắt óc suy nghĩ vẫn không ra.

Bỗng nhiên hắn đứng phắt dậy, nhìn về phía sau lưng lầu nhỏ.

Châm bó đuốc rồi ném thẳng lên.

Không nghĩ ra thì thôi, cái cảm giác này khiến hắn bứt rứt khó chịu.

Đám hòa thượng khiêng củi đến, thấy lầu nhỏ đã bốc cháy, ai nấy đều ngơ ngác.

“Còn đứng nhìn gì nữa, vứt củi vào đi!”

Thấy mọi người ngây người, hắn vội quát.

“À… vâng!”

Tiếng quát làm đám hòa thượng bừng tỉnh, vội vã ném củi vào lầu nhỏ.

Lửa lập tức bùng lên dữ dội hơn.

Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi đến.

Tàn lửa bay tứ tung.

Trong chốc lát, Quan Âm Thiện viện chìm trong biển lửa.

“Chạy mau!”

Không biết ai hoảng sợ hét lên.

Tiếng la hét, tiếng kêu gào vang vọng khắp nơi.

Trong phòng của Kim Trì trưởng lão.

Một luồng khí nóng phả vào mặt, trong tai vang lên những âm thanh hỗn loạn.

“Chuyện gì xảy ra?”

Lão ta gào lên.

Vứt chiếc áo cà sa xuống, đẩy cửa xông ra.

Trước mắt là cảnh tượng thiên viện chìm trong biển lửa, khói mù mịt.

Khụ khụ khụ!!!

“Ai, ai phóng hỏa?”

Đám hòa thượng đều quay đầu nhìn về một người.

Kim Trì trưởng lão lao tới, đạp mạnh vào người hắn.

“Ai bảo ngươi phóng hỏa?”

Mặt lão ta đỏ gay, nhăn nhó đầy giận dữ.

Thân thể run rẩy.

Quan Âm Thiện viện phần lớn được xây bằng gỗ, phóng hỏa đốt chùa, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

“Tôi... tôi cũng không biết.”

Hắn cũng rất hoang mang.

Không hiểu sao trong đầu hắn lại hiện lên cảnh thiêu sống người trong lầu nhỏ.

Và hắn không thể nào kiềm chế được.

“Nhanh, nhanh dập lửa!”

Sau khi đạp thêm mấy cái, Kim Trì cuống cuồng hô hoán.

“Trưởng lão, giếng nước trong viện đã dùng để lấp xác những người kia rồi.”

“Không có nước!”

“Không hiểu sao cửa lớn không mở được.”

Một người hoảng sợ giải thích.

Hắn nghĩ đến một khả năng, là những việc làm trước đây đã chọc giận thần linh.

Nên mới ra nông nỗi này.

“Cái gì!”

Kim Trì nghe xong kinh hãi, hốt hoảng chạy ra cổng chính.

Quả nhiên không mở được, tường viện của chùa lại xây quá cao.

Nhìn ngọn lửa ngày càng lớn, nếu không trốn kịp, hoặc dập lửa ngay,

Thì chỉ có nước chết cháy.

“Bồ Tát, cứu mạng!”

“Cứu mạng!”

Tiếng la hét vang vọng khắp trời, như sấm rền.

Trong lầu nhỏ.

Nhìn đám người chơi dao có ngày đứt tay, giả nhân giả nghĩa kia, ba thầy trò lộ ra nụ cười.

“Để Lão Tôn ta thêm cho bọn chúng một mồi lửa nữa.”

Tôn Ngộ Không thi pháp, điều khiển những đốm lửa bay đến những kiến trúc chưa bén lửa.

“Hết rồi, hết thật rồi.”

“Mọi thứ đều kết thúc.”

Kim Trì trưởng lão co quắp ngã xuống đất, bất lực nhìn ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

“Không xong, bảo bối cà sa của ta!”

Đột nhiên nhớ đến chiếc áo cà sa gấm lan, lão ta quay người lại thì thấy thiền phòng đã chìm trong biển lửa.

Sau đó, hai mắt tối sầm lại và ngất đi.

Áo cà sa gấm lan thì nước lửa không xâm phạm, nhưng lão ta đâu phải áo cà sa gấm lan.

Muốn lấy, phải lao vào.

Nhưng với ngọn lửa thế này, đến gần thôi cũng khó sống.

……

“Cứu mạng, cứu mạng!”

Thời gian trôi qua, tiếng kêu cứu ngày càng thưa thớt.

Trần Huyền Trang, Tôn Ngộ Không và Ngao Liệt không hề thương xót.

Tất cả là do bọn chúng tự chuốc lấy.

Huống chi, những việc mà bọn người ở Quan Âm Thiện viện đã làm, chết trăm lần cũng không hết tội.

Như vậy đã là quá rẻ cho chúng rồi.

Nam Hải, Tử Trúc Lâm.

Quan Âm Bồ Tát giật mình, đột nhiên mở mắt.

Hình như có tín đồ của bà đang kêu cứu.

“Lại là Kim Trì?”

“Chẳng lẽ là……”

Có một dự cảm chẳng lành, và bà nhanh chóng biết chuyện gì đã xảy ra.

Thì ra không phải bị Tôn Ngộ Không giết, mà là bị thiêu chết.

Hơn nữa, lại là do người của mình phóng hỏa.

Lẽ ra, kiếp nạn này là để Thiên Đình có công cứu người đi thỉnh kinh.

Nhưng giờ đây, Thiên Đình chẳng những không có công trạng gì,

Mà toàn bộ Quan Âm Thiện viện còn bị hủy trong chốc lát.

Kim Trì trưởng lão và đám tăng ni trong chùa đều bị thiêu sống.

Khiến bà mất đi một nơi hương hỏa lớn.

Cùng lúc đó, Tam thập lục trọng thiên.

Quảng Mục Thiên vương Ma Lễ Thọ vẻ mặt ngạc nhiên nghi ngờ, thầm nghĩ "Ngọc Đế bảo ta canh chừng con khỉ kia, sao giờ vẫn không thấy bóng dáng đâu?"

Ông ta cảm thấy rất kỳ lạ.

Ngọc Đế rõ ràng nói là khoảng thời gian này, Tôn Ngộ Không sẽ lên tìm ông mượn bùa hộ mệnh tránh lửa.

Nhưng đến giờ một sợi lông khỉ cũng không thấy.