Trong bóng tối vọng ra một giọng nói, khiến "Phan Long" lập tức nhớ đến dáng hình thật thà, chất phác kia.
Gã tiểu tu sĩ nuôi gà... con Cực Phẩm Linh Kê...
Giờ khắc này, "Phan Long" chấn động trong lòng, đồng thời bừng tỉnh ngộ.
Hắn chợt nhận ra.
Lão nhân họ Hoắc, nữ tu trung niên, kể cả Phan Long và hắn trước đây, tất cả đều đã nhìn lầm.
Kẻ lợi hại thật sự không phải họ Bộ, mà là họ Vương!
Nhưng mà, ai đã đánh ngất xỉu hắn?!
"Phan Long" hoảng hốt, vội vàng giơ tay, nhưng chưa kịp vận pháp lực, hắn kinh ngạc phát hiện một luồng băng giá cực nhanh từ lòng bàn chân lan lên khắp người!
Chỉ trong nháy mắt, hai chân hắn hoàn toàn bị đóng băng.
Đúng lúc này, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng gió rít bén nhọn.
Vội ngẩng đầu nhìn, hắn thấy một cái mỏ sắc nhọn phóng đại cực nhanh trong mắt...
Nhìn "Phan Long" đã bị đóng băng hoàn toàn, hai bóng người chậm rãi bước ra từ bóng tối.
Chính là Vương Bạt và Bộ Thiền, những người đã ẩn mình quan sát từ lâu.
Bộ Thiền không kìm được nhìn Vương Bạt, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc, sùng bái và thán phục khó tả.
"Sư huynh, huynh đoán trúng thật! Phan Long này quả nhiên có vấn đề!"
Nàng không nhịn được hỏi: "Ngay cả hai người kia quen hắn rõ như vậy cũng không phát hiện, sư huynh làm sao nhìn ra được?"
Vương Bạt cười không đáp trước câu hỏi của Bộ Thiền.
Nàng đâu biết, nhờ những kinh nghiệm bi thảm ở Đông Thánh Tông, hắn có một sự nhạy cảm gần như bản năng đối với bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.
Phan Long thoạt nhìn không có hành động gì đáng nghi, nhưng từ khi bọn họ bị đám tín đồ cuồng tín của Hương Hỏa Đạo vây công, hắn đã bắt đầu nghi ngờ Phan Long.
Lý do rất đơn giản.
Đám tín đồ Hương Hỏa Đạo ưu tiên tấn công lão nhân họ Hoắc, kẻ có chiến lực mạnh nhất trên danh nghĩa, chứ không phải bọn họ.
Điều này chứng tỏ, một trong năm người bọn họ có vấn đề.
Vì Vương Bạt mới là người có cảnh giới cao nhất trong nhóm.
Nếu người của Hương Hỏa Đạo có thể nhìn thấu tu vi của mọi người, lẽ ra họ phải giải quyết hắn trước tiên.
Nhưng tình hình thực tế lại không như vậy.
Điều này cho thấy, Vương Bạt đã ngụy trang khiến đám tu sĩ Hương Hỏa Đạo đánh giá sai.
Mà ngoài Bộ Thiền, chỉ có ba người là lão nhân họ Hoắc biết tin tức Vương Bạt thực lực yếu.
Bộ Thiền không thể nào phản bội, khả năng lão nhân họ Hoắc, người bị vây công, cũng không lớn.
Vậy chỉ còn lại Tiết Nương Tử và Phan Long.
Trong đó Phan Long đáng nghi nhất, vì trước khi vào Mạnh Hưng Trang, hắn đã một mình rời đi một chuyến, lại đi khá lâu.
Khoảng thời gian đó đủ để xây ra chuyện.
Ban đầu hắn định báo tin này cho Bộ Thiền biết.
Nhưng Tiết Nương Tử và lão nhân họ Hoắc dường như có gì đó giấu diếm, Vương Bạt nhận thấy không ổn nên đã lặng lẽ ngăn Bộ Thiền lại.
Rồi cả hai mượn cớ bố trí trận pháp, nhanh chóng rời đi.
Thực chất là mượn nhờ Âm Thần Chi Lực, lặng lẽ ẩn nấp bên ngoài Mạnh Hưng Trang tối om.
Họ phải quay lại, vì chỉ khi điều tra rõ tình hình, xác định không còn tu sĩ Hương Hỏa Đạo, họ mới xem như hoàn thành nhiệm vụ.
Kết quả, họ chứng kiến cảnh Phan Long tập kích lão nhân họ Hoắc và nữ tu trung niên.
Hành động quỷ dị của Phan Long đã chứng minh những suy đoán trước đó của Vương Bạt.
"Phan Long này... e rằng sớm đã bị tu sĩ Hương Hỏa Đạo đoạt xá."
"Chỉ là, tu sĩ Trúc Cơ đoạt xá Luyện Khí... Điên rồi à?"
Vương Bạt khó hiểu.
Bình thường, chỉ khi đạt đến Trúc Cơ Cảnh, tu sĩ mới có thần thức và có thể cảm nhận được sự tồn tại của thần hồn.
Và chỉ khi cảm nhận được thần hồn, mới có thể điều khiển và đoạt xá người khác.
Tu sĩ Hương Hỏa Đạo này có thể đoạt xá, chắc chắn đã đạt đến Trúc Cơ Cảnh, một nhân vật lợi hại như vậy, tùy ý ra tay đều không ai chống lại được.
Vương Bạt thật sự không hiểu tại sao đối phương lại làm chuyện thừa thãi như vậy.
Đó là lý do hắn bảo Giáp Thập Tam đánh ngất đối phương.
"Sư huynh, huynh định làm gì?"
Bộ Thiền tò mò nhìn Vương Bạt lấy ra từ túi trữ vật những cây ngân châm phát ra sóng pháp lực.
"Sưu hồn."
Vương Bạt dồn pháp lực vào mắt, mơ hồ nhìn thấy các điểm hội tụ pháp lực trong đầu đối phương.
Rồi hắn cắm từng cây ngân châm vào đầu "Phan Long”.
Bộ Thiền im lặng theo dõi, nhưng chẳng bao lâu lại bị dung mạo của Vương Bạt thu hút.
Không hẳn là quá góc cạnh, nhưng không hiểu sao càng nhìn càng thấy tuấn lãng...
Còn Vương Bạt thì tập trung cao độ, cẩn thận đưa pháp lực mang theo khí tức thần hồn qua những cây ngân châm, rót vào đầu đối phương.
Môn thuật pháp nổi tiếng này, nếu được tu sĩ Kim Đan thi triển, chỉ cần một ý niệm, có thể hỏi ra cả chuyện đối phương thời bé tè dầm bao nhiêu lần.
Nhưng Vương Bạt chỉ là tu sĩ Luyện Khí, lực bất tòng tâm, chỉ có thể dùng một vài thủ đoạn phụ trợ.
Rất nhanh, "Phan Long" đột ngột mở mắt!
Nhưng trong mắt chỉ toàn tròng trắng, con ngươi trợn ngược, giật mạnh!
Vương Bạt lập tức chớp lấy cơ hội, hỏi dồn dập: "Ngươi là ai? Thân phận gì? Đến từ đâu? Ngươi muốn làm gì..."
Vẻ giãy giụa hiện lên trên mặt "Phan Long".
Rồi những lớp băng giá lập tức đề ép hắn.
Cùng với pháp lực của Vương Bạt rót vào.
"Phan Long" cuối cùng cứng đờ mặt, chậm rãi kể ra lai lịch của mình.
Rất lâu sau.
Vương Bạt mệt mỏi thu hồi ngân châm, còn "Phan Long" thì nằm im trên mặt đất.
"Sư huynh."
Bộ Thiền lo lắng tiến lên, ngập ngừng rồi giơ tay xoa nhẹ thái dương cho Vương Bạt.
Vương Bạt khẽ xua tay, ra hiệu nàng không cần lo lắng.
Rồi hắn nghiêm mặt, trầm tư.
Cuộc sưu hồn này, thu hoạch vượt xa những gì hắn tưởng tượng, những thông tin thu được khiến hắn khó lòng bình tĩnh.
Từ những câu hỏi, hắn biết đối phương tên là Quý Lâm, thực chất đến từ một quốc gia cực kỳ xa xôi - "Vạn Thần Quốc".
Nơi đó nằm ở phía Đông Phong Lâm Châu, lãnh thổ rộng lớn, gấp hơn mười lần Trần Quốc.
Đồng thời, khác với tình hình tông môn san sát ở Trần Quốc.
Ở Vạn Thần Quốc, tất cả mọi người đều nghe lệnh các "Thần Chi".
Đương nhiên, những Thần Chi này cũng không hoàn toàn thống nhất, họ đều có tín đồ và nuôi dưỡng riêng những tu sĩ Hương Hỏa Đạo.
