Logo
Chương 159: Trúc Cơ yến hội (1)

Việc tu sĩ họ Nghiêm bất ngờ Trúc Cơ thành công đã gây ra một sự đả kích không nhỏ cho Vương Bạt.

Trong ký ức của hắn, hình như chỉ mới khoảng một năm trước, tu sĩ họ Nghiêm này vẫn còn giống như hắn, đều là Luyện Khí tầng tám.

Nhưng đối phương lại liên tiếp đột phá trong một thời gian ngắn ngủi, tốc độ kinh người như ngồi trên pháp khí đang bay.

Điều này khiến Vương Bạt không khỏi nghĩ đến Lâm Ngọc, người từng bị coi như vật tư tu hành và công cụ.

Đương nhiên, khác với Lâm Ngọc, một tu sĩ trẻ tuổi không có căn cơ gì, tu sĩ họ Nghiêm tuổi tác không nhỏ, căn cơ vững chắc, lại có kỹ nghệ chế phù tinh xảo, kinh nghiệm lão luyện, không dễ dàng bị người lừa gạt như Lâm Ngọc.

Cho nên, tu sĩ họ Nghiêm giống như một đại diện cho sự tích lũy lâu dài rồi bộc phát.

Sau một hồi cảm thán trong Linh Thủy độc viện, Vương Bạt không từ chối lời mời của tu sĩ họ Nghiêm.

Hắn vốn đã muốn tạo mối quan hệ với đối phương, kỹ nghệ chế phù của đối phương chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến.

Trước đây tặng linh thạch cho đối phương chẳng phải cũng vì mục đích này sao.

Đương nhiên, cũng bởi vì nhân phẩm của đối phương đáng tin cậy, đáng giá kết giao.

Nếu là kẻ vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn như Lục Nguyên Sinh, Vương Bạt đã sớm tránh xa.

Vừa nghĩ tới Lục Nguyên Sinh, Vương Bạt lại thấy tức giận.

Nếu không phải hắn đã sớm bồi dưỡng ra Cực phẩm linh kê, không lo đối phương gây khó dễ, hiện tại chỉ sợ cả ngày phải sống trong lo sợ bất an.

"Hai huynh đệ Lục Nguyên Phong và Lục Nguyên Sinh khác biệt nhau quá lớn."

Âm thầm lắc đầu, Vương Bạt trở về trại nuôi gà.

Cảng nghĩ, cuối cùng hắn vẫn chuẩn bị một đôi Hoàng Hầu Linh Quy nhất giai trung phẩm làm quà mừng.

Trong tu giới, rùa linh thú là món quà được ưa chuộng, bởi vì nó sống lâu và có linh tính, mang ý nghĩa tốt đẹp đối với các tu sĩ khao khát trường sinh, nên rất được yêu thích.

Chưa kể một số loại linh quy đặc biệt, ăn còn có hiệu quả đặc biệt.

Tỉ như Thuẫn Giáp Cự Đầu Quy, nghe nói là món khoái khẩu của các tu sĩ song tu.

Đến ngày yến tiệc mừng Trúc Cơ của tu sĩ họ Nghiêm, Vương Bạt mang theo hai con Hoàng Hầu Linh Quy đến phường thị, ghé vào một tửu lâu mà bình thường hắn không nỡ vào.

Lên đến lầu ba, hắn mới phát hiện cả tầng đều đã được tu sĩ họ Nghiêm bao trọn.

"Chế phù sư đúng là giàu có!"

Vương Bạt không khỏi có chút ngưỡng mộ.

Tu sĩ họ Nghiêm bây giờ chưa chắc đã có nhiều linh thạch hơn hắn, nhưng hắn là kiểu "ngồi mát ăn bát vàng", còn người ta lại có thu nhập liên tục.

Dù sao, khác với việc nuôi linh kê của hắn, vừa chuyển từ Đông Thánh Tông sang Thiên Môn Giáo đã lập tức không còn được ưa chuộng.

Còn chế phù sư, dù ở đâu cũng được hoan nghênh.

Tương tự còn có Đan Sư, Khí Sư, Trận Pháp Sư, Linh Mạch Sư...

Vương Bạt thực sự muốn chọn một trong số đó để nghiên cứu, nhưng để học được những nghề này, cần phải theo sư phụ ngày đêm cầu học.

Chỉ bằng vài cuốn sách mà muốn thành thạo, đơn giản là chuyện viển vông.

Mà hắn bây giờ một lòng muốn đột phá cảnh giới cao hơn, làm gì có nhiều thời gian như vậy để lãng phí.

Chỉ bằng đợi sau này tốc độ tu hành chậm lại rồi học cũng không muộn.

Tu sĩ họ Nghiêm đang trò chuyện vui vẻ với một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh trong giáo, thấy Vương Bạt liền cáo lỗi, vui vẻ đi đến trước mặt Vương Bạt.

"Ha ha, đạo hữu đến là tốt rồi, còn mang quà cáp gì, giữa ta và ngươi, làm gì khách sáo như vậy."

Trên mặt không hề có vẻ Trúc Cơ rồi coi thường bạn cũ.

Điều này khiến Vương Bạt, vốn có chút lo lắng, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nhưng hắn không dám coi lời khách sáo của đối phương là thật, dù sao bây giờ cảnh giới tu vi của hai người đã khác, địa vị tự nhiên cũng có sự chênh lệch.

"Đâu có đâu có, hôm nay là ngày vui của đạo hữu, chút lòng thành thôi."

Nói rồi hắn đưa đôi Hoàng Hầu Linh Quy cho đối phương, lập tức có bộc đồng bên cạnh tiếp lấy, phải nghiến răng nghiến lợi mới miễn cưỡng ôm được.

Dù sao Hoàng Hầu Linh Quy trung phẩm cũng không nhẹ.

Cũng may là không có tình tiết máu chó nào xảy ra, kiểu như khách Trúc Cơ Cảnh khác coi thường quà của Vương Bạt rồi chế giễu vô não.

Vương Bạt nhìn lướt qua, thấy hai con linh quy của mình tuy không tính là quý giá, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ so với những món quà khác.

"Đạo hữu tốn kém rồi."

Ngoài dự kiến của Vương Bạt, tu sĩ họ Nghiêm không chỉ khách sáo vài câu rồi đi tiếp chuyện với người khác, mà cứ thế kéo hắn lại hàn huyên.

Thậm chí rất nhanh đã chuyển sang chuyện của bản thân.

"Ta có thể thuận lợi Trúc Cơ, cũng là gặp may."

Tu sĩ họ Nghiêm cảm thán nói: "Còn nhớ trước đây ta tham gia đại hội tranh đoạt truyền thừa Linh Phù không?"

Vương Bạt không rõ lắm gật đầu.

Tu sĩ họ Nghiêm lặng lẽ dùng một lá cách âm phù, hạ giọng nói:

"Lần đó, ta hao phí toàn bộ gia sản, tiếc là vẫn không đủ tu vi, cuối cùng dừng bước ở vị trí thứ ba, may mắn được một vị cao nhân Huyền Phù Đạo để ý, cho một viên Trúc Cơ Đan.

Nhưng cũng nhờ vậy, sau này ta mới biết từ người khác, truyền thừa Linh Phù của Huyền Phù Đạo thực chất là một cái bẫy!

Trong truyền thừa Linh Phù thực chất cất giấu thần hồn của trưởng lão Kim Đan đời trước!”

"A? Vậy người hạng nhất của đại hội chẳng phải là..."

Vương Bạt nghe vậy tuy hơi giật mình, nhưng không quá bất ngờ.

Không phải vì hắn đã sớm đoán được, mà vì hắn phát hiện, loại chuyện này vốn dĩ xảy ra thường xuyên, là mánh khóe quen dùng của các tu sĩ cấp cao.

Cũng giống như trưởng lão Tần của Đông Thánh Tông, hay Quý Lâm, tu sĩ Hương Hỏa Đạo đoạt xá Phan Long, thậm chí là tu sĩ Huyền Nữ Đạo nuốt chửng Lâm Ngọc...

Các tu sĩ đều có tám trăm cái tâm nhãn, thói quen dùng thủ đoạn hãm hại người đã ăn sâu vào xương tÚy.

"Ai bảo không phải, người hạng nhất đại hội đó ta quen, đều là đồng nghiệp, trước kia chúng ta còn trao đổi tâm đắc chế phù.

Kết quả hôm đó sau khi hắn đi tiếp nhận truyền thừa Linh Phù, gặp lại thì thần tình, khí chất hoàn toàn khác biệt! Tuy nói hắn giấu không tệ, nhưng con mắt được rèn luyện nhiều năm nhờ chế phù của ta đã lập tức nhìn ra!"

Tu sĩ họ Nghiêm không khỏi cảm thán: "Chúng ta đều là lão đệ từ Đông Thánh Tông đi ra, ngươi lại có ân tình lớn với ta.

Nói một câu thật lòng, ở trong giáo này, dù gặp được chuyện gì tốt, cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, chuyện tốt này, không chừng dưới đáy còn cất giấu cái gì!"