Logo
Chương 179: Huyền Khôi Đạo Tống Bộ Bình (2)

Đôi mắt Vương Bạt hơi nheo lại, hai mươi tám căn Diên Vĩ Vô Hình Châm đã lặng lẽ cắm xuống đất.

Từ lúc bị tập kích đến khi phản kích chớp nhoáng, tuy Vương Bạt không có thủ đoạn đặc biệt gì, nhưng nhờ linh quy và Linh Kê phối hợp, hắn cũng không rơi vào thế hạ phong.

Đương nhiên, chủ yếu là hắn đã lờ mờ đoán ra thân phận đối phương, nên không vội gọi Giáp Thập Ngũ và Giáp Thập Lục ra. Nếu không, khi huyền ảnh gà bức đối phương lộ diện, có lẽ đã làm hắn bị thương rồi.

Vị đạo tu sĩ Trúc Cơ của Huyền Khôi Đạo lộ ra khuôn mặt gầy gò, ánh mắt có chút kiêng kỵ đánh giá Vương Bạt.

Hắn đột nhiên lên tiếng: “Ngươi là người trong giáo?”

Vương Bạt không nói lời thừa, trực tiếp kích hoạt Thiên Môn Ấn trên mu bàn tay.

Ngay lập tức, trên mu bàn tay hiện lên một đồ án hình vuông, tối tăm lập lòe không theo quy luật.

Sắc mặt gã tu sĩ gầy gò dịu xuống, nở nụ cười gượng gạo:

“Ha ha, đúng là nước lũ cuốn trôi miếu Long Vương rồi. Thứ tội, thứ tội, tại hạ Tống Bộ Bình, Huyền Khôi Đạo, trấn thủ thông đạo này, ta còn tưởng là tán tu bên ngoài lén lút lẻn vào.”

“Chủ yếu là đạo hữu trông lạ mắt quá, ha ha, tu sĩ Trúc Cơ trong giáo, ta hầu hết đều biết mặt.”

Vương Bạt nghe vậy thầm cười lạnh.

Mình rõ ràng đi ra từ hướng Kiếm Đào Trụ Sở, sao có thể là người ngoài lén lút lẻn vào? Vậy mà hắn còn ra tay với mình, rõ ràng là muốn mưu tài sát mệnh.

Chỉ là nhất kích bất thành, lập tức thay đổi giọng mà thôi.

Quả không hổ là tác phong của Ma Đạo giáo phái.

Hãm hại người ngoài thì ác, hãm hại người nhà cũng ác như nhau.

Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn phải giả lả: “Ha ha, thì ra là Tống đạo hữu, tại hạ Vương Bạt, trước giờ vẫn theo Huyết Cốt Đạo Bạch Vũ đạo hữu tu hành, ít khi ra ngoài, đạo hữu không biết cũng là bình thường.”

Tiện tay hắn đốt một lá Bạch Vũ truyền âm phù.

Mượn danh hổ báo làm oai, Vương Bạt không hề thấy áy náy.

Dù sao hắn hiện giờ đúng là đang dưới sự chỉ đạo của Bạch Vũ, nghiên cứu bồi dưỡng Linh Kê, cho dù Bạch Vũ biết cũng chẳng nói được gì.

Nghe đến Huyết Cốt Đạo Bạch Vũ, sắc mặt Tống Bộ Bình lập tức biến đổi.

Thấy thêm Bạch Vũ truyền âm phù, nghe được giọng Bạch Vũ, ánh mắt hắn nhìn Vương Bạt càng thêm kiêng ky.

Nụ cười trên mặt hơi khựng lại, rồi đột nhiên nở rộ như hoa cúc, ngữ khí cũng trở nên thân thiện hơn rất nhiều:

“Ấy dà dà! Đúng là không đánh không quen biết mà! Huyền Khôi Đạo ta và Huyết Cốt Đạo vốn thân như huynh đệ, đã là bạn hữu của Bạch Vũ sư huynh, thì cũng là bạn của Tống Bộ Bình ta. Như vầy đi, Vương đạo hữu…”

Hắn ngẫm nghĩ một chút, có chút luyến tiếc lấy ra từ trong tay áo một vật trông như pháo kép.

“Đạo hữu ra ngoài, hẳn là muốn đến quỷ thị. Ta vừa hay có một cái 'nhập thị lệnh' Luyện Khí Cảnh, xin tặng cho đạo hữu!”

Muốn vào quỷ thị, bình thường phải có người giới thiệu, có được đề cử mới có thể nhận "nhập thị lệnh", nhờ đó mới vào được.

Vương Bạt cũng biết điều này, nhưng hắn vốn không định vào quỷ thị có cấp bậc cao, cứ làm quen từ từ đã.

Hơn nữa, quỷ thị Luyện Khí Cảnh chắc cũng không có nhị giai bảo vật hắn cần.

Thêm vào đó, hắn cũng không quá tin tưởng đối phương, liền từ chối: “Tống đạo hữu khách khí rồi, quỷ thị Luyện Khí Cảnh chắc không có thứ ta cần…”

“Đạo hữu chớ coi thường cái quỷ thị này, ta nuôi nó lâu lắm rồi, quy mô không nhỏ đâu, mỗi lần đều có mười mấy tán tu Luyện Khí tham gia, nổi danh ở vùng 'Đông Hòa Thành' đó. Đạo hữu đến đó nhất định phải ra tay dứt khoát, bắt hết đám tán tu đó, vơ vét sạch sành sanh, rồi đem bán lại, thu hoạch không nhỏ đâu!”

Tống Bộ Bình cười ha hả nói: “Đây cũng là chút áy náy của ta vì vừa rồi đã ra tay với đạo hữu.”

Nghe vậy, lòng Vương Bạt lập tức lạnh lẽo.

Hắn lúc này mới kịp nhận ra, mình muốn đến quỷ thị mua sắm bảo vật, còn Tống Bộ Bình lại nghĩ đến chuyện ăn tươi nuốt sống đám tán tu Luyện Khí kia!

Suy rộng ra, có phải sau lưng những quỷ thị này đều có bóng dáng của các đại tông môn hay không?

Ngày thường mở một mắt nhắm một mắt, dung túng đám tán tu tụ tập lớn mạnh, đợi đến khi phát triển đến độ có thể thu hoạch, liền trực tiếp ra tay lôi đình.

Giờ khắc này, ý định ra ngoài của Vương Bạt có chút dao động.

Hắn đi ra ngoài đâu phải để nhảy vào miệng cọp.

“Đáng tiếc là những quỷ thị lớn hơn, nhìn thì có nhiều cơ hội hơn, nhưng thực ra rất khó chen chân vào, dù sao sau lưng những quỷ thị đó đều có tam giai, thậm chí tứ giai chống lưng, bọn họ sẽ không cho chúng ta cơ hội đâu.”

Tống Bộ Bình lại cảm thán.

Vương Bạt nghe vậy, trong lòng hơi động, không nhịn được hỏi: “Xin hỏi Tống đạo hữu, loại quỷ thị nào thì chúng ta không nên đụng vào?”

Thấy Vương Bạt dường như đã quên chuyện bị mình đánh lén, Tống Bộ Bình lập tức tươi cười nhiệt tình hiền lành hơn, đối với câu hỏi của Vương Bạt cũng biết gì nói nấy:

“Chuyện này đơn giản thôi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ…”

Hắn liên tiếp đưa ra mấy điểm cần chú ý.

Rồi lại nói thêm về quy tắc ngầm mua bán trong quỷ thị.

Những điều này rất khó được ghi chép trong sách vở, thường là kinh nghiệm tổng kết của các tu sĩ cá nhân.

Nếu không phải Tống Bộ Bình chủ động nói ra, Vương Bạt mà đi quỷ thị, e rằng còn phải chịu không ít thiệt thòi.

Vương Bạt âm thầm ghi nhớ, cảm thấy vô cùng hữu ích.

“Đây chính là chỗ tốt của đại thế lực!”

Hắn không khỏi thầm cảm thán.

Dù Thiên Môn Giáo là Ma Đạo giáo phái, tu sĩ trong giáo phần lớn đều đề phòng lẫn nhau.

Nhưng không thể phủ nhận, đại thế lực có không ít ưu điểm mà cá nhân khó có thể với tới.

Cá nhân tuy bị ước thúc, nhưng cũng có thể mượn thế lực để nâng cao tầm mắt, tăng tốc trưởng thành.

Tài nguyên, tin tức, bí mật, công pháp…

Bất kỳ thứ gì trong đó, có lẽ cũng có thể giúp tán tu bình thường giảm bớt nhiều năm, thậm chí cả đời tìm tòi.

Chỉ tiếc… Với tác phong của Thiên Môn Giáo, cuối cùng cũng như Triệu Phong từng nói: Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.

Hiểu rõ đặc điểm quỷ thị, có được nhận thức toàn diện và rõ ràng về quỷ thị, Vương Bạt liền lập tức cáo từ Tống Bộ Bình.

Đối phương quả thực là đã kín đáo đưa "nhập thị lệnh" cho hắn.

Vương Bạt nghĩ ngợi rồi cũng không từ chối.

Chỉ là sau khi nhận lấy, hắn lập tức dùng một tấm phong cấm phù lục, cắt đứt liên hệ của "nhập thị lệnh" với bên ngoài.

Dù khả năng đối phương giở trò trên "nhập thị lệnh" không lớn, nhưng hắn vẫn phải đề phòng.

Điều khiển pháp khí phi hành, rất nhanh đã bay khỏi khu rừng rậm mênh mông.

Tiếp đó là những khu rừng cây thấp, thảo nguyên…

Bay thêm một hai trăm dặm nữa, hắn mới thấy được bóng dáng con người.