Vương Bạt theo Lục Chưởng Quỹ, xuyên qua hậu viện Lục Gia Lương Ký, vượt qua chuồng gà, chuồng heo, đi tới một gian phòng tối om.
Bốn phía tối đen như mực khiến hắn không khỏi khẩn trương.
Chẳng lẽ Lục Chưởng Quỹ phát hiện ra hai khối Linh Thạch trên người hắn, định bụng lén bắt hắn làm thịt?
Nghĩ đến đây, sống lưng Vương Bạt lạnh toát, cổ họng cũng khô khốc:
"Khục, Lục Chưởng Quỹ, rốt cuộc ngài muốn dẫn ta đến xem cái gì? Không phải nói là xem vật thay thế thông mạch qua loa sao?"
"Khách nhân đừng vội, đến rồi đây.”
Giọng Lục Chưởng Quỹ từ phía trước vọng lại.
Chưa kịp Vương Bạt mở miệng, phía trước đã bừng sáng một vòng ánh nến.
"Lục Chưởng Quỹ, đây là..."
Lời còn chưa dứt, mắt Vương Bạt trợn tròn!
Dưới ánh nến, những sinh vật quỷ dị giương nanh múa vuốt, vặn vẹo xoay chuyển, những cái xúc tu bò lổm ngổm trên tường, trên xà nhà, trên bàn...
Cả căn phòng tựa như một cái tổ quỷ dị khổng lồ!
"Khặc..."
Vương Bạt há hốc kinh hãi.
"Cái gì đây?"
Lục Chưởng Quỹ có chút nghỉ hoặc, lập tức giải thích:
"Đây là Cắt Gân Tuyến Trùng, một loại linh trùng nhất giai hạ phẩm đặc thù!"
"Chúng thích ký sinh trong cơ thể sinh vật, mặc mạch cắt gân, dù việc này sẽ nhanh chóng tiêu hao tuổi thọ vốn không nhiều của chúng... Tên gọi 'Cắt Gân Tuyến Trùng' là vì vậy."
Lời còn chưa dứt, Vương Bạt sững sờ nhìn một xúc tu từ trên xà nhà uốn lượn rơi xuống đỉnh đầu Lục Chưởng Quỹ, chui "cô dũng cô dũng" vào tai ông ta!
Nhưng Lục Chưởng Quỹ dường như không hề hay biết, chỉ nhíu mày một cái rồi tiếp tục nói:
"Trùng này sợ ánh sáng, thích ký sinh vào người, chim thú cá... tứ chỉ, nhưng thích nhất vẫn là đồ vật dồi dào linh khí, ví dụ như... Linh Thạch.”
Lục Chưởng Quỹ lấy ra một khối Linh Thạch từ trong tay áo, nâng trong lòng bàn tay.
Một giây sau, Vương Bạt thấy một cảnh tượng kinh dị hơn!
Miệng Lục Chưởng Quỹ vô thức mở ra, một xúc tu đen như mực từ trong miệng ông ta trườn ra, nhanh như chớp chạy dọc theo cánh tay Lục Chưởng Quỹ, quấn chặt lấy khối Linh Thạch.
Xúc tu không ngừng nhúc nhích trên Linh Thạch trong lòng bàn tay Lục Chưởng Quỹ.
Vẻ khoái trá lộ rõ.
Lục Chưởng Quỹ nhìn lòng bàn tay, vẻ mặt thoáng chút ghét bỏ cùng bất đắc dĩ, đưa tay gần Vương Bạt để hắn nhìn rõ hơn, đồng thời giải thích:
"Đây chính là thứ ta nói, bảo vật có thể giúp người quán thông kinh mạch, gia tốc tu hành « Tráng Thể Kinh »."
"Cũng có không ít người đã dùng qua."
"Giá cả rất phải chăng, 100 con chỉ có 2 khối Linh Thạch, đủ ngươi tu hành hơn mười ngày!"
"Đương nhiên... đúng là hơi buồn nên một chút."
Vương Bạt: "... Ha ha, ngài thật biết nói chuyện."
Chỉ là hơi buồn nôn?
Hắn giờ lông tơ dựng đứng, động cũng không dám động ấy chứ!
Nhưng hắn vẫn cố trấn định hỏi: "Cái tuyến trùng này, phải dùng thế nào để phụ trợ tu hành?"
"Đơn giản, chỉ cần để nó chui vào cơ thể, sau đó vận chuyển « Tráng Thể Kinh » là được, cũng không cần dùng Linh Thạch dẫn nó ra. Bình thường sau khi một con vào cơ thể, nó sẽ không ngừng cắn xé khiếu huyệt, kinh mạch, thân thể, nó sẽ dần tan rã, tự nhiên mà có hiệu quả quán thông kinh mạch. Bất quá sẽ có chút tác dụng phụ, đó là quá trình tu hành sẽ khá đau đớn khó nhịn."
"Đương nhiên, so với luyện thành linh căn thì đây chỉ là chuyện nhỏ."
Lục Chưởng Quỹ biết gì nói nấy, vô cùng thẳng thắn.
Vương Bạt trầm mặc một hồi, mở miệng:
"Hai khối Linh Thạch 100 con... đắt."
Lục Chưởng Quỹ lập tức hỏi ngược lại: "Vậy ngươi thấy bao nhiêu thì hợp?"
Vương Bạt nhớ lại lời lão mụ dặn, trả giá là phải chia đôi, chờ đối phương trả lại.
Cắn răng:
"Hai khối Linh Thạch 200 con!"
"Thành giao!"
Lục Chưởng Quỹ gọn lỏn.
Cho nên khi Vương Bạt cầm bầu đựng tuyến trùng ra khỏi cửa vẫn còn mơ hồ.
Sao ông ta không trả giá gì vậy?
Lãi lớn đến vậy sao?
Luôn cảm thấy mình vừa hời, lại vừa lỗ.
Nhìn Vương Bạt rời đi, Lục Chưởng Quỹ mới thả lỏng bàn tay đang bóp trắng bệch phía sau, mặt nhăn nhó.
"Đau chết mất!"
Dù đau đớn vô song, ông ta vẫn tươi cười hớn hở huýt sáo, bộ dạng kỳ quái khiến gã sai vặt tò mò.
"Gia, có hai khối Linh Thạch mà ngài vui thế, bán hai mươi khối cũng không thấy ngài vui vậy."
"Ngươi biết gì, vừa rồi đau chết ta! Nhưng cuối cùng cũng tống khứ được một phần tiền bồi thường. Nếu không phải thằng nhãi đó không có Linh Thạch, ta đã bán tống bán tháo hết chỗ tuyến trùng này cho nó rồi."
"Ăn của ta bao nhiêu Linh Thạch chứ!”
"Phải phải, phải vui vẻ mới được!"...
Vương Bạt cất bầu và một gói thuốc mua ở cửa hàng thảo dược với giá ba trăm lượng bạc, thứ gọi là "Trân Kê thôi tình dược", rồi về sơn trang.
"Một gói thuốc mà đắt thế, đúng là lũ buôn đen!"
Vương Bạt cảm thán một câu, rồi vội vã lấy một ít thuốc, hòa vào nước, đổ vào máng cho đám Trân Kê ăn.
Thử hiệu quả trước đã.
Thấy đám Trân Kê ăn xong, hắn kiên nhẫn chờ đợi.
Quả nhiên, đám Trân Kê dần đứng ngồi không yên, đi lại liên tục, vỗ cánh, thậm chí dù không phải sáng sớm, vẫn vươn cổ gáy vang.
Mào gà trên đầu chúng đỏ rực như máu.
Vương Bạt mừng rỡ!
Người nuôi gà đều biết, đây rõ ràng là gà trống bắt đầu bốc hỏa!
Quả nhiên, hắn thấy con Trân Kê trống ngẩng cao đầu ưỡn ngực, mắt sáng lên từ từ tiến lại gần đàn gà.
Rồi, nó ngồi phịch xuống lưng một con Trân Kê trống khác, điên cuồng run rẩy!
Vương Bạt: !!! (Cạn lời)
Mẹ nó nhầm rồi! Đó là anh em của mày đấy!
Vương Bạt thầm gào thét!
Hắn vội vàng xông lên, muốn kéo con gà trống hỗn trướng kia xuống.
Nhưng chưa kịp đến gần, nó đã như bậc thánh hiền đại triệt đại ngộ mà tự mình xuống.
"Ặc..."
Thấy cảnh này Vương Bạt hơi đau răng.
Có cần nhanh vậy không.
Hắn không bỏ cuộc, lại cho một con Trân Kê trống khác ăn.
Kết quả khiến hắn mở rộng tầm mắt, con Trân Kê trống này ngó nghiêng một hồi, rồi nhảy lên lưng một con gà trống nhỏ...
"Ông đây không tin cái tà này!"
Vương Bạt giận dữ, dứt khoát nhốt con Trân Kê trống đang hừng hực kia vào giữa một đám Trân Kê mái.
Kết quả, con Trân Kê trống này quả thực xông ra vòng vây, nhảy lên đôi giày Vương Bạt đang phơi bên cạnh, điên cuồng vận động...
Cuối cùng Vương Bạt không chịu nổi nữa, quyết định cho nó về chầu trời, chuẩn bị mấy ngày nữa làm thịt nó.
"Xem ra con đường này cũng không thông rồi!"
Vương Bạt ngồi phịch xuống tảng đá, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Hắn cũng dần hiểu ra độ khó trong việc sinh sôi Trân Kê.
Gà trống đơn giản là quá khó chơi!
Thảo nào tông môn lại hào phóng như vậy, ngoài cống nạp ra thì có thể tự ý xử lý.
Đây là đã sớm nắm rõ khó khăn trong việc sinh sôi Trân Kê, nên mới ra vẻ hào phóng mà thôi.
"Con đường dựa vào tự mình sinh sôi phát triển, tạm thời coi như đứt gánh."
Vương Bạt thở dài.
Vậy thì chỉ còn lại không nhiều lựa chọn.
Chỉ có thể dùng Linh Kê đổi Trân Kê, rồi sau khi đột phá tuổi thọ, lại tiếp tục lặp lại quá trình này.
Ưu điểm là nhanh chóng, không cần tự mình bồi dưỡng.
Nhưng vấn đề duy nhất là, hắn không thể giải thích tại sao mình lại có nhiều Linh Kê đến vậy.
Dù hắn có thể dùng Âm Thần chi lực che giấu, nhưng bán nhiều Linh Kê quá sớm muộn cũng gây chú ý.
"Vậy nên, vấn để lại quay về điểm xuất phát - làm sao tẩy trắng số Linh Kê này?"
Thực ra hắn cũng muốn nuôi một số loài khác, ví dụ như rùa đen, hình thể không lớn, không dễ gây chú ý, tuổi thọ lại cao, tiếc là không thấy bán ở phường thị.
Nuôi gà trong trại gà vẫn là cách duy nhất hắn có thể làm mà không gây quá nhiều sự chú ý.
Vương Bạt nhìn chiếc bầu bên hông.
Nơi đó, có lẽ là hy vọng tẩy trắng Linh Kê.
Cắt Gân Tuyến Trùng!
(Hết chương)
