Logo
Chương 25: Chương 25 Dịch bệnh (R)

"Nhất giai trung phẩm!"

Vương Bạt khẽ giật mình nhìn ánh bạch quang bốc lên giữa làn khói đang cháy.

Dù đã lờ mờ đoán trước, nhưng khoảnh khắc này, khi xác định Giáp Ngũ đạt nhất phẩm giai, hắn vẫn không khỏi có chút thất thố.

Giáp Ngũ thì hồn nhiên không ý thức được mình là một Linh Kê trung phẩm, cứ cọ tới cọ lui vào người Vương Bạt làm nũng.

Vương Bạt tiện tay thưởng cho nó mấy con linh trùng bỏ đi.

Nhưng trong lòng hắn vẫn còn chút tiếc nuối.

"Tiếc thật, Giáp Ngũ chỉ là gà thịt, không phải loại Linh Thú có thể chiến đấu. Nếu có một con Linh Thú nhất giai trung phẩm bảo vệ mình thì tốt!"

Không hiểu vì sao, Vương Bạt ẩn ẩn cảm thấy không khí trong tông môn dạo gần đây có chút kỳ lạ.

Trước kia ở Lục Gia Lương Ký hắn chưa cảm nhận rõ ràng, nhưng khi thấy các cửa hàng thảo dược và phù lục đều trống trơn, hắn mơ hồ nhận ra một tia bất an.

Chỉ là thân ở trong tông môn, hắn thật sự không nghĩ ra sẽ có nguy hiểm gì, và nguy hiểm ấy đến từ đâu.

Thôi thì kệ, trời sập thì còn có người cao chống, chưa đến lượt hắn lo.

Thời gian thấm thoắt trôi qua.

Vương Bạt thuận lợi đột phá Tráng Thể Cảnh tầng thứ sáu vào ngày thứ năm.

Dưới chân sơn trang.

Lão Hầu có chút bực mình nhìn mấy thùng thức ăn gà mới được thêm vào.

"Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Sao lúc thì dùng nhiều thức ăn gà, lúc lại dùng ít, lại còn trồi sụt thất thường thế kia?”

"Ông cũng biết, dạo này tôi đang nghiên cứu cách bồi dưỡng Linh Kê mà, nên lượng thức ăn tiêu thụ không ổn định cũng phải thôi. Thôi được, ông cứ để mấy thùng này lại đây, dù sao trời cũng lạnh dần rồi, điều chế lâu một chút cũng không sao."

Vương Bạt cười bất đắc dĩ nói.

Chuyện nghiên cứu Linh Kê, hắn không giấu giếm Lão Hầu, thậm chí có thể nói là cố ý để Lão Hầu biết.

Chỉ là hắn cố tình che giấu thành quả.

Đây là hành động có chủ ý, để sớm cho tông môn có sự chuẩn bị.

Để tông môn biết, không phải hắn đột nhiên có nhiều Linh Kê như vậy, mà là có quá trình từng bước một.

Cho dù Lý Chấp Sự có vấn đề gì, hắn cũng có thể thông qua cái miệng rộng của Lão Hầu, gieo một cái mầm trong tông môn.

Khi cần, có thể dùng đến ngay.

Xem như song trọng bảo hiểm.

Còn việc không nói về thành quả, là để tránh tiết lộ quá sớm, dẫn đến người khác dòm ngó.

Dù muốn thông qua bồi dưỡng Linh Kê để đổi đời không thiếu, nhưng người thực sự thành công thì hiếm.

Mọi người dù biết Vương Bạt đang nghiên cứu, cũng chẳng mấy ai tin hắn có thể thành công.

Đây là lý do thoái thác quen thuộc của Vương Bạt, nên Lão Hầu cũng lười hỏi nhiều, nhanh tay vác thức ăn cho gà giúp Vương Bạt lên sơn trang.

Thấy Vương Bạt có vẻ hoàn toàn đắm chìm trong sự nghiệp nuôi gà, Lão Hầu lắc đầu ngao ngán:

"Ngươi đúng là ngồi vững như bàn thạch! Ngươi không thấy dạo này trong tông môn có gì lạ lạ à?"

"Lạ ở chỗ nào? Ta thấy vẫn tốt mà. Sao? Có chuyện gì à?"

Trong lòng Vương Bạt khẽ động, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ không hay biết gì.

Lão Hầu nhìn Vương Bạt, trong mắt lộ rõ vẻ "giận nó không tranh", lập tức phát huy ưu điểm miệng rộng:

"Ngươi không biết à, tông môn đang bắt tạp dịch đi lao động!"

Vương Bạt có chút khó hiểu.

"Chính là phái một bộ phận tạp dịch đi làm việc bên ngoài tông môn ấy!"

Lão Hầu tiếp tục vạch trần.

"Đi làm việc? Chuyện này khó tin thật đấy? Tiên nhân trong tông môn phẩy tay một cái là xong, cần gì đến tạp dịch đi khổ sai?"

Vương Bạt ngẫm nghĩ, lắc đầu, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lão Hầu:

"Lại là cái Thành Tiên Hội kia nói cho ông đấy à?"

"Suỵt!"

Lão Hầu vội giơ ngón tay lên, liếc ngang liếc dọc: "Nói nhỏ thôi!"

"Chuyện này cần ai nói cho chứ? Ta tận mắt thấy đệ tử 'Ngoại Vụ Phòng' áp giải tạp dịch đi ra!"

"Mà ta còn nghe người 'Tịnh Sơn Phòng' nói, nghe đâu cách tông môn không xa, phát hiện một mạch linh tuyền, chắc là bắt bọn họ đi đào đấy!"

"Huống chỉ, nếu đám tông môn đệ tử kia động tay là xong việc, thì còn cần chúng ta ở đây làm gì!"

Lời nói có vẻ bất mãn với tông môn đệ tử.

Vương Bạt nghĩ cũng phải, nếu các tiên nhân thật sự toàn năng như vậy, thì cũng chẳng cần họ nuôi gà cho tiên nhân làm gì.

"Nhưng chuyện này cũng đâu liên quan gì đến chúng ta? Chúng ta thuộc 'Vạn Thú Phòng', 'Ngoại Vụ Phòng' chắc không động đến chúng ta đâu nhỉ?"

"Hơn nữa, ta là nuôi gà, không thể bỏ mặc đàn gà đi đào linh tuyền được chứ?

"Chẳng lẽ các tiên nhân không cần linh thực chắc?”

Vương Bạt nói có lý có cứ, Lão Hầu cũng không biết nói gì hơn, cuối cùng chỉ bực dọc:

"Tóm lại, ta thấy đám tạp dịch chúng ta phải đoàn kết lại, như vậy mới không ai dám coi thường, ức hiếp chúng ta!"

"Câu này không giống lời ông Hầu nói đâu đấy, lại là Thành Tiên Hội xúi giục à?"

Vương Bạt cười trêu.

"Thôi đi! Ta nói chuyện với ngươi làm gì! Cho ngươi ăn gà đi là vừa!"

Lão Hầu tức giận trừng Vương Bạt một cái, rồi lên xe lừa đi.

Nhưng đi chưa được bao xa, ông ta như nhớ ra điều gì, lại nhảy xuống xe chạy nhanh trở lại.

Vượt qua hơn trăm trượng đường, ông ta đến trước mặt Vương Bạt mặt không đỏ, hơi thở không gấp.

"Suýt nữa thì quên mất đại sự!"

Lão Hầu nói nhanh: "Ta nghe nói Giáp Tự Trang chuyên chăn heo, Ất Tự Trang nuôi bò đê đều đang có dịch bệnh! Đúng rồi, Đinh Tự Trang giờ cũng có hơn 20 điền trang bị toi gà rồi đấy, ngươi phải hết sức cẩn thận!"

Nghe tin này, Vương Bạt không khỏi biến sắc mặt.

"Hơn 20 điền trang bị toi gà?! Ta nhớ hơn ba tháng trước đã bắt đầu có toi gà rồi mà? Chẳng lẽ các tiên nhân của 'Vạn Thú Phòng' vẫn chưa giải quyết được?"

Lúc trước hắn cũng nghe Lục Chưởng Quỹ nói có vài điền trang ở Đinh Tự Trang bị toi gà, nhưng không ngờ đã lan đến hơn 20 điền trang.

"Ta cũng không rõ, thức ăn gà của các điền trang bị toi gà không phải do ta cung cấp. Gần đây ta thấy trên núi có nhiều xác súc vật, hỏi ra mới biết. Tóm lại, ngươi phải hết sức cẩn thận đấy!"

Lão Hầu nói xong, vội vã rời đi, ông ta còn phải giao hàng cho nhiều điền trang, không có thời gian rằnh.

Không biết có phải ảo giác không, Vương Bạt mơ hồ cảm thấy dạo này Lão Hầu nhanh nhẹn hơn trước kia không ít.

Nhưng tâm trí hắn nhanh chóng bị chuyện toi gà thu hút.

"Lại có hơn 20 điền trang bị toi gà! Chuyện này phiền phức rồi đây!"

Toi gà, là cách gọi chung cho các bệnh ở loài chim.

Dù ở kiếp trước, đối với loại bệnh này cũng không có phương pháp điều trị đặc hiệu, chỉ có thể ngăn chặn sự lây lan thông qua khử trùng, cách ly và tiêu hủy hàng loạt gia cầm.

Nếu các tiên nhân ở đây cũng bó tay với toi gà, vậy thì đám trân kê ở Đinh Tự Trang có lẽ sắp phải đối mặt với một cuộc đồ sát diệt vong.

Không, có lẽ toàn bộ Đông Thánh Tông sẽ không còn thấy một con trân kê nào nữa!

Vương Bạt không rảnh quan tâm đến tổn thất của tông môn, hắn quan tâm hơn là, một khi trân kê trong tông môn gặp nạn, thì kế hoạch dựa vào trân kê để đột phá Tráng Thể Cảnh tầng thứ mười của hắn sẽ chết yểu.

Mà điều quan trọng hơn là, hắn cảm thấy có chút kỳ lạ:

"Ba tháng trước đã có toi gà, theo lý mà nói, đáng lẽ đã sớm được tông môn chú ý rồi chứ?”

"Nhưng kết quả là, toi gà vẫn bùng phát trở lại."

"Hơn nữa, nguyên nhân gây toi gà, dịch bệnh ở lợn, trâu, bò, dê đều khác nhau, lại trùng hợp bùng phát cùng một lúc."

"Chuyện này... có vấn đề!"

(Hết chương)