Theo Hồng Nguyệt bắt đầu Hắc Sơn lão quỷ 2669 chữ 2020.12.12 12:15
Trong tình huống bình thường, để giải quyết một vụ ô nhiễm tinh thần, người ta thường tìm đến logic và then chốt cốt lõi của nó.
Là nhân viên của bộ phận thanh lý ô nhiễm đặc thù, ai cũng quen thuộc quy trình này.
Nhưng dường như đôi khi, quy trình này không phải là tuyệt đối?
+++
...
Mang theo suy nghĩ ấy, các thành viên đội điều tra, cùng với đội tuần tra cảnh giác xung quanh, đều ngơ ngác, thậm chí lóng ngóng nhìn trận chiến vượt quá lẽ thường giữa Lục Tân và con quái vật tinh thần kia dưới hồ.
Bàng hoàng nhất, vẫn là Tần Nhiên, hắn trốn bên bờ, ngây người nhìn dị tượng dưới hồ.
Hắn nhìn cái cây hình người trái quái dị, vặn vẹo kinh khủng dưới ánh Hồng Nguyệt, cảm thấy vừa hoảng sợ vừa kỳ lạ, bèn vỗ mạnh đầu:
"Rốt cuộc cái kia là cái gì?"
Rồi hắn nhìn Lục Tấn xé nát cái cây hình người trái kia, kinh hãi không hiểu: "Vậy cái kia lại là cái gì?"
...
...
Dù khó mà lý giải trực quan trận chiến điên cuồng, vặn vẹo này, người ngoài vẫn nhận ra.
Lúc này, Lục Tân đã chiếm thế thượng phong.
Những "bóng người" mọc trên ngọn dây leo không ngừng chộp lấy, điên cuồng muốn ôm chặt lấy hắn, nhưng trước những động tác linh hoạt, khó nắm bắt của Lục Tân, chúng liên tục thất bại, ngược lại bị Lục Tân chộp được cơ hội, dùng sức xé rách, kéo thành từng mảnh vụn, và những cái bóng mọc trên ngọn dây leo cũng biến mất theo.
Rất nhanh, phần lớn dây leo chỉ còn lại những thân trụi lủi, lắc lư vô lực trên không trung.
Lục Tân lại càng đánh càng hăng, trong mắt ánh lên vẻ phấn khích, xé xong những "dây leo hình người" mọc trên ngọn dây leo vẫn chưa đủ, dứt khoát xông thẳng tới xé những dây leo kia.
Còn trong mắt Lục Tân, em gái càng lúc càng vui vẻ, em dứt khoát nhảy lên dây leo.
Hai tay em nắm lấy dây leo, "Oa" một ngụm cắn.
Cái dây leo run rẩy đâu.
Lục Tân hoảng hốt: "Đừng ăn bậy bạ..."
"Không, cứ thích ăn!"
Em gái không để ý tới anh, ra sức kéo xuống một ngụm, răng lộ ra sắc bén và chắc khỏe.
"Bá bá bá..."
Cuối cùng, dưới sự tấn công điên cuồng của em gái, dây leo run rẩy kịch liệt bằng mắt thường có thể thấy được, tựa như đang run sợ.
Việc xé nát "trái" của nó chỉ khiến nó điên cuồng hơn.
Nhưng giờ, khi em gái cắn nuốt một phần thân thể nó, nó sinh ra một cảm giác sợ hãi.
Đột ngột, tất cả dây leo đều co rút lại ngay lập tức, đồng thời rút về phía vũng nước, vì lúc này em gái đang ra sức nắm chặt một sợi dây leo không buông, thứ trong vũng nước dường như bất đắc dĩ, dứt khoát chủ động từ bỏ sợi dây leo này, sau đó những dây leo khác bắn đi như video tua nhanh, tan biến vô tung vô ảnh trong khoảnh khắc.
"Cái này..."
Không hề chuẩn bị, Lục Tần chợt thấy cảnh này, không khỏi khủng lại.
Vô thức hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
"Hừ!"
Một bên truyền đến tiếng em gái không vui, em nhanh chóng ăn sợi dây leo bị bỏ rơi, nhảy thẳng tới bên vũng nước, thò đầu vào nhìn, ngó hồi lâu không thấy động tĩnh, còn tức giận vốc nắm cát ném vào trong.
Rồi em quay người, nói với Lục Tân: "Nó sợ!"
...
+++
"Sợ rồi?"
Lục Tân vừa thấy cổ quái, vừa thấy hoang đường.
Quái vật tinh thần này cũng biết sợ?
Anh bước tới bên em gái, nhìn vũng nước nhỏ, thấy vũng nước này không sâu lắm, chắc là một cái hố sâu trong hồ, dù vừa mới biết rõ con quái vật tinh thần hình cây mọc ra từ vũng nước này, nhưng giờ nhìn xuống, lại chẳng thấy gì, chỉ có thể lờ mờ thấy bóng mình dưới ánh trăng đỏ sẫm...
"Xong rồi à?"
Mọi người xung quanh nhìn đáy hồ đột nhiên yên tĩnh trở lại, nhất thời có chút khó chấp nhận.
Trong kênh liên lạc, Trần Tinh phản ứng nhanh nhất, lập tức ra quyết định: "Thừa cơ thanh lý!"
"Lục Tân hạ sĩ, nguồn ô nhiễm kia..."
Nhận được mệnh lệnh, ba thành viên đội điều tra lập tức lấy hết can đảm tiến lên.
Trải qua màn vừa rồi, rõ ràng họ đều có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh, thi hành mệnh lệnh.
"Ngay chỗ này!"
Lục Tân, sau trận chiến kịch liệt vừa rồi, giờ trông dị thường bình tĩnh.
Anh chỉ nhìn vũng nước nhỏ, nói: "Nhưng chắc tạm thời sẽ không có gì bất thường nữa..."
Ba thành viên đối đầu nhìn nhau, không hiểu sao Lục Tấn có thể nhanh chóng chuyển sang trạng thái tĩnh lặng này.
Cứ như trận chiến vừa rồi chẳng liên quan gì đến anh vậy...
"Đào bới bản thể nguồn ô nhiễm, Lục Tân phụ trách đề phòng!"
Tiếng Trần Tinh vang lên trong tai Lục Tân, anh chuyển lời cho ba thành viên đội điều tra.
"Rõ!"
Ba thành viên đội điều tra lập tức đáp lớn, rồi nhanh chóng chạy ra bờ hồ lấy xẻng. Lục Tần để ý thấy, họ nhờ các thành viên đội hỗ trợ từ xa đưa xẻng đến gần bờ hồ, sau đó đội điều tra mới dùng tay cầm lấy, trong lúc đó cả hai bên đều không trực tiếp tiếp xúc, xem ra họ rất nghiêm khắc tuân thủ các quy tắc.
Lấy được xẻng, ba thành viên đội điều tra lập tức bắt đầu công tác đào bới.
Lục Tân nghiêm túc trông chừng, đề phòng trong quá trình đào bới còn có dị biến nào khác.
Bàn tay anh để bên người, chuẩn bị nắm tay em gái bất cứ lúc nào.
Nhưng không biết có phải con quái vật tinh thần phía dưới thực sự sợ như lời em gái nói hay không, toàn bộ quá trình đào bới không còn biến cố nào khác, họ đào một cái hố, đẩy nước ra, rồi đào sâu xuống, đến khoảng một mét rưỡi thì một thành viên đội điều tra khẽ nói: "Tìm thấy rồi!"
Đất ẩm dần dần được dọn sạch, để lộ ra một vật thể hình người màu đen, trông như một bộ thi thể.
Mọi người đều thầm rùng mình.
Nguyên nhân sự việc là do Tần Nhiên giết Thôi Vượng, nên ngay từ đầu họ đã nghi ngờ nguồn ô nhiễm lần này có liên quan đến thi thể Thôi Vượng, và nơi Tần Nhiên vứt xác Thôi Vượng trước đó cũng không tìm thấy thi thể Thôi Vượng, chỉ thu thập được một ít mô thịt vụn, có thể đoán những phần khác có lẽ đã bị chó hoang ăn, nhưng như vậy rõ ràng không giải thích được những nghi hoặc của mọi người.
Giờ nếu tìm thấy thi thể, có thể giải thích nhiều vấn đề.
"Để tôi!"
Lục Tần nhẫn lấy dây thừng, tự mình cúi xuống, thắt một nút quanh thì thể.
Sau đó ba thành viên đội điều tra cùng nhau dùng sức, mới kéo được thi thể lên, đặt trên đống bùn bên cạnh.
Đúng là một bộ thi thể, trông không có nửa điểm dị dạng.
Nhưng ba thành viên đội điều tra đều căng thẳng thần kinh, kéo tới một vòi nước, rửa sạch bùn trên thi thể.
Lục Tân phát hiện, em gái đang nghiêng đầu đánh giá thi thể, trông có vẻ hiếu kỳ.
Dần dần, bùn trên mặt và người thi thể được nước rửa sạch, để lộ ra bộ quần áo cũ kỹ màu rằn ri, thắt lưng da, dù không biết đã chôn dưới hồ bao lâu, nhưng thi thể vẫn rất hoàn chỉnh, thậm chí không có dấu hiệu bị ngâm nước, sau khi bùn trên mặt được rửa sạch, thậm chí còn có thể nhận ra diện mạo lúc trước của người này.
"Đây là..."
Lục Tân nhìn khuôn mặt kia, khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút quen mắt.
"Có thể xác nhận danh tính không?"
Tiếng Trần Tinh hỏi vọng qua kênh liên lạc.
Còn Lục Tần nhìn kỹ khuôn mặt kia, dần dần cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Vừa rồi vì trực diện đánh tan con quái vật tinh thần kia nên tâm thần anh thoáng bình tĩnh lại, đột nhiên giờ lại căng cứng.
Ba thành viên đội điều tra, sau khi cẩn thận phân biệt, một người thậm chí thất thanh kêu lên.
Tiếng kêu của anh ta không có từ ngữ cụ thể, thậm chí không có ý nghĩa cụ thể.
Đó chỉ là một tiếng kêu vô thức phát ra do quá kinh ngạc, hoặc hoảng sợ.
"Lập tức quay về báo cáo!"
Tiếng Trần Tinh vang lên trong kênh liên lạc: "Thi thể đó có phải Thôi Vượng không?"
Trong tiếng thúc giục này, Lục Tân phản ứng lại, bình tĩnh cảm xúc, khẽ đáp: "Không phải!"
Rồi anh nhìn thi thể trên đất, chậm rãi trả lời: "Là Tần Nhiên!"
"Sao có thể?"
Trong giọng Trần Tĩnh cũng bỗng nhiên có chút kinh ngạc và nghĩ hoặc.
Đúng vậy...
Sao có thể chứ?
Lục Tân từ từ suy nghĩ, nhìn kỹ lại.
Thi thể này hoàn toàn có thể nhận ra, chính là Tần Nhiên.
Vô luận là mặt mày hay chiếu cao, thậm chí là quần áo trên người, đều giống Tần Nhiên như đúc.
Hoặc có thể nói, đây chính là Tần Nhiên.
Chẳng qua là, nếu như Tần Nhiên lại là đầu nguồn gây ra rắc rối lớn như vậy dưới đáy hồ này...
Vậy người đang theo họ điều tra kiểm tra từ trước đến nay trên bờ là ai?
