"Huynh đệ, cậu phát hiện mình có năng lực từ khi nào?"
Trong một phòng làm việc khác, Lục Tân và Thạch Sùng ở riêng, trước mặt mỗi người đều có một ly cà phê và một đĩa bánh kẹo. Nhưng cả hai đều không có vẻ gì là muốn động đến cà phê. Thạch Sùng thì có vẻ không quan tâm, chỉ mải mê mân mê súng ống và dao găm trước mặt. Còn Lục Tân thì không muốn uống cà phê vào giờ này để tránh mất ngủ.
Lục Tân không khách sáo với đĩa bánh kẹo. Không biết có phải Trần Tinh cố ý sắp xếp hay không mà đống bánh kẹo này còn nhiều và phong phú hơn lần trước ở phòng cảnh vệ. Chắc là sau nhiệm vụ lần trước, cô ấy đã nhớ em gái anh thích ăn kẹo?
Vừa rồi em gái anh định với lấy kẹo, nhưng Lục Tân không cho.
Anh quay sang giải thích với em gái rằng trẻ con không nên ăn nhiều kẹo, sẽ bị sâu răng.
Nhưng thực tế, Lục Tần muốn giữ lại để làm phần thưởng, để sau này đỡ đánh khi con bé cáu kỉnh...
"Phát hiện mình có năng lực?"
Nghe Thạch Sùng hỏi, Lục Tân vô thức nhìn anh ta, có chút khó hiểu.
"Đúng vậy!"
Thạch Sùng cười đáp, vừa tháo rời khẩu Beretta 92F trên tay, lau chùi cẩn thận từng bộ phận rồi lắp lại. Trên tấm vải lớn trước mặt anh ta còn có một khẩu súng giống hệt và ba con dao găm đen, dài khoảng mười tám centimet. Trên chuôi dao và thân súng đều khắc những cái tên lộn xộn. Anh ta liên tục lật qua lật lại để lau chùi.
Vừa thoăn thoắt lau chùi và lắp ráp, anh ta vừa trả lời Lục Tần: "Lần đầu bao giờ cũng khó quên mà..."
Lục Tân im lặng suy nghĩ.
Mình rời khỏi cô nhi viện bao lâu thì tìm được gia đình?
Và từ khi nào mình bắt đầu phát hiện ra khả năng mượn dùng năng lực của gia đình?
Đoạn ký ức đó luôn có chút mơ hồ, không chân thực.
Thạch Sùng không đợi câu trả lời của anh, cái miệng cứ thao thao bất tuyệt: "Ha ha, lần tôi phát hiện ra năng lực của mình thì ấn tượng sâu sắc lắm. Vẫn nhớ như in, đó là một mùa đông, tuyết rơi tầm tã. Tôi thì vốn là người có lòng trắc ẩn, rõ ràng lúc ấy trong túi chỉ còn chưa đến năm mươi tệ, thế mà thấy một em gái phong trần vất vả đứng đường..."
"Tôi động lòng, thế là quyết định 'chăm sóc' việc làm ăn của em ấy."
"Em ấy cảm động lắm, lại còn rất nhiệt tình nữa chứ. Nhưng đúng lúc đó, bên ngoài bỗng có tiếng cảnh sát phá cửa."
"Lúc ấy tôi sợ hết hồn, vù một cái chui tọt vào cái tủ bên cạnh. Đến khi người ta lôi cả cái tủ đó đến đồn cảnh sát, ba năm chục người cầm súng vây quanh thằng cha chỉ mặc mỗi quần lót như tôi, tôi mới phát hiện ra cái tủ đó..."
Anh ta vừa nói vừa kéo khóa nòng súng, nheo mắt ngắm nghía: "Thì ra nó chỉ là cái tủ giày cao có ba mươi centimet!"
"Khu..."
Lục Tân có chút choáng váng, nhìn vẻ mặt tỉnh bơ của Thạch Sùng, thầm nghĩ: "Chuyện này kể ra có ổn không vậy?"
"Cậu vào bộ môn này thì là người nhà cả rồi, sớm muộn gì cũng biết mấy chuyện xấu hổ của tôi thôi!"
Thạch Sùng như hiểu thấu suy nghĩ của anh, cười nói: "Tôi kể cho cậu nghe với người khác kể cho cậu nghe, có giống nhau không?"
Lục Tân thấy anh ta nói cũng có lý.
"Mà nói thật, tin đồn nhảm nhí thì đâu chỉ có mình tôi!"
Thạch Sùng đặt súng xuống, lại bắt đầu xoa dao găm, nói: "Tôi kể cậu nghe, bộ môn mình có mấy ai bình thường đâu. Gã Tửu Quỷ ngày nào cũng say xỉn rồi bảo là nhìn thấy rồng bay, còn nói là phân biệt được cả giống đực giống cái cơ. Còn Bé Con, tiếc là xinh đẹp thế, mặt mũi với dáng người thì khỏi chê, hoàn mỹ đến mức khiến đàn ông cả thế giới phát cuồng, thế mà lại ngốc..."
Nói rồi anh ta hạ giọng, lén lút nói với Lục Tân: "Còn cả Trần Đại giáo sư của chúng ta nữa..."
"...Cậu biết cô ấy mặc nội y màu gì không?"
"Khụ..."
Lục Tần đang uống nước thì suýt sặc, mắt trợn tròn nhìn Thạch Sùng: Nói xấu lãnh đạo thế này có sao không?
"Hồng phấn..."
Em gái anh từ ngoài cửa sổ chui vào, mặt không đổi sắc nói một câu.
Vì vừa rồi không được ăn kẹo, con bé vẫn còn hơi hờn dỗi.
"Hồng phấn?"
Lục Tần có chút bất ngờ, buột miệng thốt ra.
"Mẹ kiếp cậu chắc chứ?"
Thạch Sùng giật mình hỏi: "Hình dáng thế nào?"
Lục Tân đang định trách em gái thì cánh cửa phòng bật mở, Trần Tinh ôm một chồng tài liệu bước vào.
Cả Thạch Sùng và Lục Tân đều theo bản năng ngồi thẳng dậy.
Em gái anh oán hận liếc nhìn ngực Trần Tĩnh một cái, rồi túm lấy dây điện, đu đưa qua lại ngoài cửa sổ.
"Các anh đang nói chuyện gì đấy?"
Trần Tinh cười đi vào, đặt tài liệu xuống.
Nghe cô hỏi, cả Lục Tân và Thạch Sùng đều không dám trả lời thẳng.
"Anh kiểm tra xong rồi à!"
Trần Tinh không quá quan tâm đến câu hỏi vừa rồi, lật giờ tài liệu, nghiêm túc nhìn Lục Tân rồi chuyển sang tác phong làm việc, nói: "Báo cáo chi tiết thì vài ngày nữa mới có, nhưng chúng tôi đã nắm được tình hình chung rồi. Cũng khá dễ để lên kế hoạch sau này. Kế hoạch huấn luyện cho anh chắc sẽ sớm được thông qua thôi. Còn trước mắt, cần nhất là anh phải làm quen với năng lực của mình!"
Vừa nói cô vừa nhìn sang Thạch Sùng: "Phần này thì để Thạch Sùng giúp anh. Anh ấy cũng có năng lực tương tự như anh, lại là một người có kinh nghiệm. Thời gian đầu sẽ giao anh ấy dẫn anh đi làm vài vụ thanh lý để anh sớm hiểu rõ về năng lực của mình!"
"Vâng."
Lục Tân nhìn Thạch Sùng một cái, nói: "Được ạ!"
Thạch Sùng chỉ miễn cưỡng gật đầu, như thể đã đoán trước được mục đích của việc này.
"Tối nay có một vụ thanh lý luôn đấy!"
Trần Tinh chia đôi một tập tài liệu, đưa cho Thạch Sùng và Lục Tân, nói: "Đây là một vụ ô nhiễm đặc biệt vừa được đội điều tra đặc biệt xác nhận. Mức độ nguy hiểm là cấp C. Tổng bộ vừa phê duyệt quyết định thanh lý."
"Vụ này Thạch Sùng làm chủ đạo, Lục Tân làm phụ tá đi theo để làm quen với quy trình!"
"...!"
Lục Tân và Thạch Sùng đều nghiêm túc đáp lời.
Có thể thấy, ngay cả Thạch Sùng cũng không dám đưa cọt trước nhiệm vụ thanh lý.
"À, đây là danh hiệu tạm thời của anh!"
Trần Tinh đưa cho Lục Tân một tờ giấy. Trên đó là dòng chữ mới in còn thơm mùi mực.
Tổ Hành Động Đặc Biệt – Nhân viên ngoài biên chế
Họ tên: Lục Tân
Tuổi: 23
Ước tính năng lực: C+ (chưa xác định)
Xu hướng biến dị tinh thần: Hệ Tri Chu
Danh hiệu: Đơn Binh
Khu tuần tra: Thành phố Vệ tinh số hai Thanh Cảng
Mức độ bảo mật: Cấp thấp
...
...
Lục Tân đọc qua một lượt, không thấy có gì khác biệt so với trước, chỉ gật đầu đáp ứng.
Anh chỉ hơi tò mò: "Sao danh hiệu của tôi lại là Đơn Binh?"
"Được rồi, các anh có thể xuất phát bất cứ lúc nào!"
Trần Tinh không giải thích nhiều, thu lại tài liệu rồi nhanh chóng đứng dậy.
Lục Tân và Thạch Sùng cũng chuẩn bị đứng lên.
Nhưng đột nhiên, Trần Tinh như nhớ ra điều gì đó, cười quay lại, khẽ kéo kính râm xuống, nhìn Thạch Sùng, hạ giọng nói: "Nếu anh không muốn bị lột sạch quần áo chạy ra đường phố đông người nhất rồi nhảy nhót đến gãy cả hai chân thì tốt nhất sau này đừng có lén lút bàn tán chuyện của tôi nữa. Càng không được lôi cả người mới vào bàn tán..."
"Nhất là với cái vẻ mặt bỉ ổi đó, hiểu chưa?"
"" ...
Thạch Sùng nhìn vào mắt cô, cơ thể lập tức căng cứng, cổ cứng đờ gật đầu.
"Rất tốt!"
Trần Tinh xoa đầu Thạch Sùng, quay người bước ra cửa.
Đến ngoài cửa, cô lại đột ngột quay đầu, nhìn Lục Tân: "À, hôm nay tôi mặc đồ đen!"
Lục Tần không dám hé răng, chỉ có thể cứng đờ ngồi im.
Vốn còn định hỏi cô về chuyện chuyển chính thức, nhưng lúc này thì anh không dám mở miệng nữa.
Sau lưng, vọng đến giọng nói đầy ẩn ý của em gái anh: "Chị ấy nói dối..."
