Hoàng hôn buông xuống, trong đình viện, Lý Thanh Thu ngồi trước bàn, nhẩn nha lột đậu phộng. Mấy hạt đậu phộng này là Thanh Tiêu Môn tự trồng, đem xào lên thơm lừng.
Hứa Ngưng ngồi đối diện, mặt mày ủ rũ.
Lý Thanh Thu bật cười trong bụng. Con bé này tuyên bố chắc nịch là sẽ vượt qua hắn, ai ngờ thua một trận đã ỉu xìu như vậy.
Lòng người khó đoán, khó đoán thật.
Thành Thương Hải lách người ngồi xuống cạnh Lý Thanh Thu, khẽ khàng: "Môn chủ, chẳng phải ngài bảo mọi người góp ý, nghĩ kế sinh nhai sao? Hay là để tôi đi trộm đồ của mấy tên quan lại giàu có kia?"
Lý Thanh Thu liếc xéo hắn, bực mình: "Ngươi nghĩ sao mà nói vậy? Chỉ thêm rắc rối thôi. Ta đã bảo là làm ăn chân chính, dựa vào sức mình mà gây dựng.”
Thành Thương Hải ấm ức: "Nếu cứ cặm cụi làm mà giàu được, nông dân đã là người giàu nhất rồi."
"Ừ, ngươi còn chẳng bằng nông dân ấy chứ."
Thành Thương Hải tức nghẹn, đứng phắt dậy bỏ đi.
Lý Thanh Thu chẳng bận tâm. Thanh Tiêu Môn đâu nhất thiết phải là một môn phái chính đạo theo kiểu thế tục, nhưng cũng không thể làm chuyện lén lút, tồi tàn.
Hắn mong Thanh Tiêu Môn trở thành một đạo môn tu tiên, không bị thế tục chỉ phối, nhưng vẫn được người đời kính ngưỡng. Ngày thường hành hiệp trượng nghĩa, khi thiên hạ lâm nguy thì đứng ra gánh vác.
Tất nhiên, mục tiêu đó còn quá xa vời. Trước mắt, Thanh Tiêu Môn phải sống sót đã.
Một nén nhang sau, các đệ tử bắt đầu dọn thức ăn lên. Lúc này, Tần Nghiệp trở về, còn dẫn theo một người. Chính là Giang Khoát Thiên của Bạch Đế phủ.
Lý Thanh Thu và Hứa Ngưng từng gặp hai người họ khi còn trên đường lên núi. Thấy Giang Khoát Thiên đến, Lý Thanh Thu không hề bất ngờ, nhưng vẫn giả bộ ngạc nhiên, đứng dậy: "Giang sư bá, sao ngài lại tới đây? Mời, mời ngồi."
Hứa Ngưng và các đệ tử xung quanh đều đổ dồn ánh mắt tò mò về phía người lạ mặt. Người này lại là sư bá của môn chủ?
Vẻ mặt Giang Khoát Thiên hơi gượng gạo, không còn vẻ phóng khoáng như lần trước, thậm chí có phần lúng túng.
Ông theo Tần Nghiệp đến trước bàn, gượng cười: "Lý sư điệt, hai năm không gặp, Thanh Tiêu Môn thay đổi nhiều quá. Chẳng lẽ sư tổ của cháu đã trở về?"
Lý Thanh Thu chưa kịp đáp lời, Hứa Ngưng đã bực dọc: "Ý ông là gì? Chẳng lẽ sư phụ tôi không đủ tài để làm được chuyện này?"
Các đệ tử khác cũng nhìn Giang Khoát Thiên với ánh mắt không mấy thiện cảm. Không phải họ có ý kiến gì với Thanh Tiêu chân nhân, mà vì họ còn quá trẻ, thường xuyên bị người ngoài coi thường. Lý Thanh Thu là môn chủ cũng còn trẻ, lời Giang Khoát Thiên rõ ràng là coi khinh Lý Thanh Thu, ai mà nhịn được?
Dù Lý Thanh Thu không trực tiếp dạy võ công cho đệ tử, nhưng đối đãi với họ rất tốt, lại hay nói chuyện hài hước, được mọi người yêu mến. Sao họ có thể để người ngoài khinh thường môn chủ tôn kính của mình?
Khinh thường môn chủ chẳng khác nào coi thường họ!
Môn chủ từng nói, Thanh Tiêu Môn có được ngày hôm nay là nhờ công sức của tất cả mọi người!
Bị Hứa Ngưng chặn họng, Giang Khoát Thiên hơi ngượng, nhưng ông không chấp nhặt với con trẻ, ngạc nhiên hỏi: "Thanh Tiêu chân nhân thật sự không trở về sao?"
"Vâng, từ khi con có ý thức đến giờ chưa từng thấy sư tổ. Sư phụ con cũng không về nữa. Thanh Tiêu Môn có được ngày hôm nay là nhờ nỗ lực của toàn môn trên dưới." Lý Thanh Thu đáp, giọng không hề tức giận. Hắn thấy thái độ của Giang Khoát Thiên như vậy ngược lại chứng tỏ Thanh Tiêu Môn đã thành công, hắn cảm thấy hài lòng.
Hắn không muốn làm khó Giang Khoát Thiên, nhiệt tình mời ông ngồi xuống và bắt đầu trò chuyện.
Tần Nghiệp không nán lại, anh đặt cây gậy gỗ bên tường, rồi lặng lẽ chẻ củi. Anh vốn ít nói, chỉ âm thầm làm việc.
Sau vài câu hàn huyên, Giang Khoát Thiên cuối cùng cũng bớt ngại ngùng. Ông vốn tính tình thẳng thắn, không giấu giếm chuyện đã xảy ra, cảm khái: "Thằng nhóc tên Tần Nghiệp kia lợi hại thật. Ta chủ quan, chỉ dùng một tay so tài với nó, ai ngờ lại thua. Nghe nói nó là đồ đệ của cháu, cháu dạy nó thế nào vậy?"
Giang Khoát Thiên tuy đến từ Bạch Đế phủ, nhưng không phải là cao thủ hàng đầu. Chỉ dùng một tay mà thua Tần Nghiệp khổ luyện Vạn Quân Hàng Ma Côn, Lý Thanh Thu cũng không quá ngạc nhiên.
Nếu thực sự giao đấu sinh tử, Tần Nghiệp không phải là đối thủ của Giang Khoát Thiên.
Vạn Quân Hàng Ma Côn là một loại côn pháp chuyên để chém giết, lại có tâm pháp độc môn, có thể vận dụng khí kình, sức sát thương cực mạnh.
Lý Thanh Thu lắc đầu: "Cháu nào có bản lĩnh ấy. Trước đây có một cao thủ tuyệt đỉnh lên núi ở một thời gian ngắn, chỉ điểm cho nó.”
"Cao thủ tuyệt đỉnh? Là ai?"
Giang Khoát Thiên trợn mắt hỏi. Cao thủ tuyệt đỉnh khác biệt một trời một vực so với cao thủ hạng nhất. So với người đó thì chuyện thua Tần Nghiệp có đáng gì.
Trong giang hồ đầy rẫy những truyền thuyết về kỳ ngộ, được cao thủ tuyệt đỉnh truyền thụ võ nghệ, trong thời gian ngắn võ công tăng tiến vượt bậc.
"Vị lão tiền bối kia không chịu nói, chúng ta cũng không tiện hỏi." Lý Thanh Thu đáp, giọng rất tự nhiên, trên mặt không hề có sơ hở.
Giang Khoát Thiên tặc lưỡi, cảm khái Tần Nghiệp có phúc duyên, sau này nhất định sẽ thành tài.
Ông tiếp tục hỏi thăm về Khương Chiếu Hạ. Nghe danh Khương Chiếu Hạ lừng lẫy, ông rất tò mò. Hai năm trước, ông đến Thanh Tiêu Môn đã thấy Khương Chiếu Hạ rất ngông cuồng, không ngờ lại có năng lực thật.
"Tam sư đệ đang bế quan luyện công, mấy ngày nay không ai thấy. Đúng rồi, Giang sư bá, sao tự nhiên ngài lại đến thăm chúng con?" Lý Thanh Thu giải thích qua loa, rồi hỏi ngược lại.
Ấn tượng của hắn về Giang Khoát Thiên không tệ, dù sao ông cũng đã tặng hắn một thanh pháp khí.
Đến Dưỡng Nguyên Cảnh tầng bốn, hắn vẫn không thể phá được cấm chế trên thanh pháp khí kia. Rõ ràng nó không đơn giản, chắc chắn là một bảo bối.
Giang Khoát Thiên đáp: "Gần đây Cô Châu có binh biến, quân đội châu phủ và các quận huyện đều không dẹp được phản quân, ngược lại liên tục mất thành. Bạch Đế phủ ở trong châu phủ, tất nhiên phải ra sức giúp đỡ. Ta được điều đến một quận thành gần đó để huấn luyện quân lính, nghe danh Khương Chiếu Hạ, tiện đường ghé qua xem các cháu thế nào. Thấy các cháu sống tốt, ta hoàn toàn yên tâm."
Lý Thanh Thu rất tò mò về trận binh biến này, bèn hỏi thêm mấy câu. Giang Khoát Thiên không giấu giếm.
Thực ra không chỉ Cô Châu có binh biến, mà còn có ba châu khác nữa. Cả bốn châu đều mất mùa, lại có kẻ gian xúi giục lòng dân, chiêu mộ dân lưu vong vào quân ngũ, khắp nơi công thành chiếm đất. Vào thành thì tùy ý tác oai tác quái, cướp bóc giết người, làm đủ chuyện ác, thậm chí còn cưỡng hiếp dân nữ. Hai năm qua, tình hình tai họa không những không được ngăn chặn, mà ngày càng nghiêm trọng.
Hiện tại triều đình đã hạ lệnh treo thưởng ở khắp nơi, kêu gọi hào kiệt võ lâm cùng nhau tiễu phỉ, phần thưởng rất hậu hĩnh.
"Đại sư huynh, hay là chúng ta cũng đi tiễu phỉ đi!" Trương Ngộ Xuân bỗng nhiên chạy đến bên cạnh Lý Thanh Thu, hào hứng nói.
Chưa đợi Lý Thanh Thu từ chối, Giang Khoát Thiên đã đập bàn: "Không được! Các cháu còn nhỏ, cứ an tâm luyện võ di. Thiên hạ này không loạn được đâu. Thánh Nhân đã biết chuyện này, nhiều nhất nửa năm là có thể đẹp yên các nơi."
Thánh Nhân, là cách quan lại và dân chúng tôn xưng Hoàng Đế.
Lý Thanh Thu không muốn cho đệ tử đi nhúng tay vào chuyện này. Các đệ tử còn quá nhỏ, tham gia vào những cuộc tranh giành này chưa chắc đã tốt cho tâm trí, hơn nữa còn phải liên hệ với quan phủ.
Sau này Thanh Tiêu Môn có thể dấn thân vào loạn thế để cứu giúp lê dân bách tính, nhưng không phải là Thanh Tiêu Môn bây giờ.
"Nửa năm? Nhanh vậy sao?" Trương Ngộ Xuân ngạc nhiên hỏi.
Giang Khoát Thiên khẽ nói: "Đương nhiên rồi. Trước đây chỉ là do triều đình có gian thần che mắt Thánh Nhân, giờ đã bị trừng trị rồi. Đại Ly ta mới lập quốc được ba mươi năm, thời thái bình thịnh trị thực sự còn chưa đến. Các cháu cứ rèn luyện thêm vài năm nữa là có thể hưởng phúc."
Lý Thanh Thu không ngờ Giang Khoát Thiên lại sùng bái đương kim Hoàng Đế đến vậy.
Đang chẻ củi, Tần Nghiệp không kìm được quay đầu nhìn Giang Khoát Thiên, ánh mắt tràn đầy tức giận. Anh có chút hối hận vì lúc trước đã ra tay nhẹ, không thể thức tỉnh Giang Khoát Thiên.
Đồ ăn được dọn lên đầy đủ, Lý Thanh Thu mời Giang Khoát Thiên cùng ăn cơm, và yêu cầu ông kể chuyện giang hồ. So với chuyện triều đình, các đệ tử tò mò về những sự kiện trong giới võ lâm hơn.
Giang Khoát Thiên bắt đầu kể chuyện, càng nói càng hăng.
Ông thậm chí còn nhắc đến Võ trạng nguyên Lý Ương.
Nghe nói Lý Ương khiêu chiến Thiên Đao Môn đã có lời lẽ thô lỗ, bị Thiên Đao Môn đánh trọng thương. Vì vậy, Thiên Đao Môn đã chọc giận Lân Xuyên Lý thị, hiện tại đang bị đủ đường gây khó dễ, ngày tháng không dễ chịu.
"Thua Khương Chiếu Hạ, danh dự mất sạch, lại bị Lân Xuyên Lý thị chèn ép, Thiên Đao Môn sợ là khó giữ được danh hiệu một trong thất đại môn phái." Giang Khoát Thiên hả hê nói.
Tin tức này khiến các đệ tử phấn chấn, nhưng vì Lý Thanh Thu đã dặn dò trước, nên họ không nhắc đến ân oán giữa Khương Chiếu Hạ và Thiên Đao Môn.
Sự xuất hiện của Giang Khoát Thiên khiến Thanh Tiêu Môn trở nên náo nhiệt hơn. Ngày hôm sau, Giang Khoát Thiên gặp Dương Tuyệt Đỉnh, lại càng cảm thấy tâm đầu ý hợp. Hai người có cảm giác như gặp nhau muộn màng, khiến Giang Khoát Thiên ở lại thêm hai ngày.
Năm ngày sau, Giang Khoát Thiên xuống núi.
Vì tin tức mà Giang Khoát Thiên mang đến, các đệ tử Thanh Tiêu Môn càng thêm trân trọng thời gian luyện võ trên núi.
Tháng ngày trôi qua như trang sách lật dở.
Thu qua đông đến, tuyết bắt đầu rơi.
Một ngày nọ, Khương Chiếu Hạ đột phá đến Dưỡng Nguyên Cảnh tầng bốn. Từ giữa sườn núi phía xa, Lý Thanh Thu cảm nhận được một luồng kiếm ý. Hắn lần theo luồng kiếm ý này, và thấy Khương Chiếu Hạ.
Khương Chiếu Hạ đang đứng trên mặt hồ, mặt hồ không đóng băng không ngừng gợn sóng.
Kiếm ý là một thứ hết sức thần kỳ, như là khí thế, nhưng lại có lực lượng hữu hình. Với mệnh cách Thiên Sinh Kiếm Si, Lý Thanh Thu lần đầu tiên cảm nhận được kiếm ý đã có thể đánh giá đây chính là kiếm ý.
Kiếm ý của Khương Chiếu Hạ rất mạnh, khiến Lý Thanh Thu cảm giác hắn chính là một thanh bảo kiếm, sắc bén vô cùng.
"Ngày thường mình còn phải phân tâm tu luyện Hồi Xuân Quỷ Tiên Châm, dù có cùng mệnh cách với Tam sư đệ, nhưng trên phương diện kiếm đạo vẫn không bằng hắn."
Lý Thanh Thu đứng bên hồ nhìn Khương Chiếu Hạ, nghĩ thầm, lòng tràn đầy vui mừng.
Khương Chiếu Hạ đột phá không chỉ là tu vi, mà còn là kiếm đạo của bản thân.
Không có ai chỉ dạy, kiếm ý của hắn vẫn có thể tự thành. Ngộ tính kiếm đạo của hắn quả nhiên là thiên tài hiếm có.
Tuyết rơi như hoa, chưa kịp chạm vào người Khương Chiếu Hạ đã tan thành từng làn khói trắng. Khương Chiếu Hạ lúc này lại càng thêm thoát tục, tựa như sắp hóa thành phi tiên.
Đột nhiên.
Khương Chiếu Hạ vung tay, dùng ngón tay làm kiếm, hướng về phía Lý Thanh Thu, kiếm khí từ đầu ngón tay bắn ra, nhanh như chớp giật.
Lý Thanh Thu phản úng cực nhanh, tay phải nhanh chóng phóng ra một cây ngân châm. Ngân châm bay vút đi, tấn công kiếm khí của Khương Chiếu Hạ giữa không trung. Ngân châm vỡ vụn, kiếm khí cũng tan biến.
Khương Chiếu Hạ nheo mắt nhìn, mở miệng: "Sư huynh, ta không biết là công lực của huynh mạnh hơn, hay là châm pháp của huynh mạnh hơn kiếm khí của ta."
Lý Thanh Thu bực mình: "Nếu ta phản ứng chậm một chút, vừa rồi đã chết dưới kiếm khí của ngươi rồi."
"Không thể nào. Kiếm khí của ta đã đạt đến Hóa Cảnh, thu phóng tự nhiên, dù có giết đến trước mặt huynh, ta cũng có thể lập tức dừng lại." Khương Chiếu Hạ nói với giọng đầy tự hào.
Lý Thanh Thu nhếch mép: "Vậy, hiện tại ngươi còn muốn báo thù không?"
Khương Chiếu Hạ nhìn chăm chằm hắn, một lúc lâu sau mới nói: "Trong đám cao thủ vây công Thiên Đao Môn ta có một đội đao chúng, võ công cao cường, phối hợp ăn ý, khiến ta chịu không ít khổ sở. Ta định chọn mười ba đệ tử trong môn, đích thân truyền thụ kiếm đạo cho họ. Sau này ta sẽ dẫn dắt họ tiêu diệt tất cả kẻ địch uy hiếp Thanh Tiêu Môn."
"Tên ta đã nghĩ xong rồi, gọi là Thanh Tiêu Thập Tam Kiếm Lệ."
