Huyền Tâm điện là tòa nghị sự đại điện đầu tiên mà Thanh Tiêu Môn xây dựng, có thể chứa hơn trăm người, nằm ở phía dưới khu nhà mới. Sau này, Thanh Tiêu Môn tiếp tục mở rộng và xây thêm nhiều công trình khác.
Điện Huyền Tâm được xây dựng trong vài tháng, không quá hoành tráng, thậm chí có phần đơn sơ. Quá trình xây dựng chỉ có hai người thợ mộc tham gia, phần lớn công việc do các đệ tử đảm nhận.
Yêu cầu của Lý Thanh Thu rất đơn giản: điện không bị sập, có thể che mưa che gió là được.
Sau Tết Nguyên Đán, Trương Ngộ Xuân lại xuống núi đưa về một nhóm đệ tử. Hiện tại, toàn môn trên dưới, tính cả Lý Thanh Thu, tổng cộng có chín mươi ba người.
Hôm nay, Lý Thanh Thu lần đầu tiên triệu tập các đệ tử vào điện.
Trong đại điện không có nhiều vật trang trí. Lý Thanh Thu, Trương Ngộ Xuân, Khương Chiếu Hạ, Ngô Man Nhi, Ly Đông Nguyệt, Lý Tự Phong, Lý Tự Cẩm đứng sóng vai trên bậc thềm, Lý Thanh Thu đứng ở vị trí trung tâm.
Dương Tuyệt Đỉnh, Thành Thương Hải, Hứa Ngưng, Tần Nghiệp đứng ở hàng đầu, phía sau là các đệ tử xếp thành sáu hàng. Tất cả đều hướng mắt về phía những người đứng đầu môn phái, trong lòng vô cùng xúc động.
Đây là lần đầu tiên các đệ tử tham gia một hội nghị trang trọng như vậy, không tránh khỏi cảm thấy mới lạ. Đồng thời, họ cũng cảm nhận được Thanh Tiêu Môn đang dần đi vào trật tự. Ngay cả những đệ tử nhỏ tuổi nhất cũng ý thức được sự thay đổi của Thanh Tiêu Môn.
Lý Thanh Thu đứng trên bậc thềm, nhìn xuống các đệ tử, thu hết từng gương mặt vào trong tầm mắt. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn các đệ tử như vậy, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Hắn nghĩ, đây chính là ý thức trách nhiệm.
Trước đây, hắn coi Thanh Tiêu Môn là con đường để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Dù đối đãi với các đệ tử hòa ái, nhưng ngẫm lại, hắn chưa từng thực sự hỏi xem họ muốn gì.
"Chư vị," Lý Thanh Thu cất tiếng, "Đây là đại hội toàn môn lần đầu tiên của Thanh Tiêu Môn. Sự kiện này chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách Thanh Tiêu Môn, bởi vì Thanh Tiêu Môn của chúng ta sẽ truyền thừa ngàn năm, vạn năm, thậm chí còn lâu hơn nữa. Có lẽ, các ngươi sẽ trở thành những tiền bối huyền thoại mà các thế hệ đệ tử sau này ngưỡng mộ."
Giọng nói của Lý Thanh Thu không lớn, nhưng vẫn đủ để các đệ tử nghe rõ.
Các đệ tử đều còn rất trẻ. Nghe Lý Thanh Thu nói những lời đầy nhiệt huyết như vậy, họ không hề cảm thấy xấu hổ, mà ngược lại, máu nóng sôi trào.
Thanh Tiêu Môn quả thực vẫn đang trong quá trình phát triển, nhưng Khương Chiếu Hạ đã là nhân vật thứ hai trong giới võ lâm. Trong môn còn có những cao thủ thành danh như Hàng Long Đại Hiệp, Đạo Vương. Hứa Ngưng, Lý Tự Phong, Ngô Man Nhi cũng đều võ công cao cường, chỉ là chưa có cơ hội thể hiện danh tiếng.
Nhìn thế nào, Thanh Tiêu Môn cũng đều có tiền đồ vô lượng.
Dương Tuyệt Đỉnh hơi bĩu môi, thầm nghĩ: ngàn năm vạn năm, quả là cuồng vọng.
Lý Thanh Thu tiếp tục: "Ta đặt tên cho điện này là Huyền Tâm, hy vọng chúng ta có thể giữ vững sơ tâm. Huyền Môn chính là đạo môn, Huyền Tâm chính là nói về tâm. Ta sẽ giao cho tiên sinh Chương Dục viết môn quy Thanh Tiêu Môn cùng với Đạo Tông, sau này chư vị cần dụng tâm ghi nhớ."
Chương Dục là người duy nhất không có mặt trong điện, bởi vì ông vẫn chưa chính thức bái nhập Thanh Tiêu Môn. Giờ phút này, ông đang đi dạo bên ngoài, trong lòng có chút khó chịu.
Các đệ tử nghe xong, đồng thanh đáp "Vâng".
Sau đó, Lý Thanh Thu yêu cầu Trương Ngộ Xuân báo cáo về sản nghiệp và tài chính hiện tại của Thanh Tiêu Môn.
"Trải qua hơn hai năm tích lũy, Thanh Tiêu Môn đã có trăm mẫu ruộng tốt, hai khu mã tràng, thuần dưỡng 102 con ngựa, hai ao cá, trên ngàn cá bột..."
Trương Ngộ Xuân từ tốn báo cáo. Các đệ tử nghe xong, người nào người nấy đều nhìn nhau kinh ngạc. Bởi vì mỗi người phụ trách một khu vực khác nhau, sau khi làm việc xong lại phải vội vàng tập võ, nên không rõ sản nghiệp của Thanh Tiêu Môn lớn đến mức nào.
Không nghe không biết, nghe xong giật mình.
Sau khi kinh ngạc, họ đều cảm thấy hưng phấn. Ngoại trừ con cháu nhà họ Tần, những đệ tử khác đều xuất thân nghèo khó. Đối với họ, cơm no áo ấm vốn là hy vọng xa vời. Hiện tại, ngày nào cũng có thịt ăn, còn gì hạnh phúc hơn.
Dương Tuyệt Đỉnh là người có tâm trạng phức tạp nhất, bởi vì hắn vừa mới lên núi, Thanh Tiêu Môn lúc đó nghèo túng biết bao. Giờ đây, hắn nhìn lại quá khứ, cảm thấy không thể tin nổi.
Hắn không khỏi nhìn về phía Lý Thanh Thu. Dù rất nhiều việc do Trương Ngộ Xuân sắp xếp, nhưng người đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là Lý Thanh Thu.
Hắn vĩnh viễn không quên được đêm mưa năm đó, Lý Thanh Thu truy sát đệ tử Thất Nhạc Minh.
Sau đêm đó, hắn biết rằng sức mạnh lớn nhất của Thanh Tiêu Môn chính là Lý Thanh Thu, Khương Chiếu Hạ chỉ là cái danh bên ngoài.
Đợi Trương Ngộ Xuân báo cáo xong, Lý Thanh Thu tuyên bố nhiệm vụ mà Thanh Tiêu Môn nhất định phải hoàn thành trong năm tới.
Đầu tiên là phát triển môn phái, đặt ra mục tiêu xây dựng cho từng lĩnh vực.
Tiếp theo là võ công cá nhân.
"Trước cuối năm, ta sẽ để Dương trưởng lão kiểm tra võ công của từng người. Trên cơ sở hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, những ai có tiến bộ về võ công sẽ được truyền thụ chân học của bản môn, Hỗn Nguyên Kinh."
Lời cuối cùng của Lý Thanh Thu khiến các đệ tử phấn chấn.
Ai mà không biết Hỗn Nguyên Kinh là tuyệt học mạnh nhất của Thanh Tiêu Môn, có thể giúp võ công tiến triển nhanh chóng. Muốn trở thành thiên tài trẻ tuổi, trước hết phải được truyền thụ Hỗn Nguyên Kinh.
Các đệ tử đồng loạt chắp tay hành lễ, bái tạ Lý Thanh Thu.
Lý Thanh Thu không nói thêm gì nữa, vung tay áo tuyên bố giải tán.
Đợi các đệ tử rời khỏi Huyền Tâm điện, Lý Thanh Thu quay người nhìn về phía Dương Tuyệt Đỉnh, nói: "Dương trưởng lão, từ nay về sau, Thanh Tiêu Môn xem như đã đi vào quỹ đạo. Sau này nói chuyện, làm việc đều phải có quy củ. Trách nhiệm của ngươi rất nặng, vất vả rồi."
Dương Tuyệt Đỉnh hiểu ý hắn, liền chắp tay hành lễ, cười nói: "Môn chủ, xin yên tâm, ta nhất định dốc hết sức mình."
Lý Thanh Thu gật đầu. Dương Tuyệt Đỉnh thức thời rời đi, để lại Huyền Tâm điện cho Lý Thanh Thu cùng các sư đệ, sư muội của hắn.
Lý Thanh Thu bắt đầu giao nhiệm vụ cho từng sư đệ, sư muội, ngay cả Ngô Man Nhỉ cũng có.
Ngô Man Nhi tuy tâm trí chưa trưởng thành, nhưng đã có thể tự lo liệu cuộc sống, giao tiếp với người khác. Hắn phụ trách tuần sơn, mỗi ngày tập võ ở những địa điểm khác nhau, tiện thể chém giết thú dữ trên núi.
...
Sau buổi nghị sự ở Huyền Tâm điện, toàn bộ Thanh Tiêu Môn trở nên bận rộn. Những đệ tử vốn lười biếng thấy những người khác tích cực như vậy, cũng ngại không dám lười biếng.
Hơn nữa, ai mà không muốn trở thành cao thủ võ lâm?
Xuân hạ trôi qua vội vã. Đường núi đã được vạch sẵn, trải dài trăm dặm, việc còn lại là tu sửa để tránh sạt lở.
Một ngày nọ, sau giờ ngọ, trong rừng núi.
Tần Nghiệp mặc áo bào xanh của môn phái, vung vẩy một cây côn sắt. Dáng người hắn khỏe mạnh, động tác vừa nhanh vừa mạnh.
Cây thiết côn này do Trương Ngộ Xuân rèn cho hắn trong lần xuống núi trước, nặng ba mươi cân, dài khoảng chín thước, còn dài hơn cả người hắn. Khi vung lên, tạo ra những luồng kình phong mạnh mẽ.
Hắn đã làm quen với cây côn sắt này được nửa tháng. Ban đầu, hắn cảm thấy vô cùng khó khăn khi sử dụng, nhưng giờ đã thuần thục hơn nhiều. Thể phách của hắn cũng nhờ đó mà trở nên cường tráng hơn.
Hắn không biết đã luyện bao nhiêu lần Vạn Quân Hàng Ma Côn, nhưng đến bây giờ, hắn vẫn cảm thấy mình chưa hoàn toàn hiểu rõ tỉnh túy của côn pháp này.
Đúng lúc Tần Nghiệp đang say sưa luyện Vạn Quân Hàng Ma Côn, một tiếng bước chân truyền đến. Hắn liếc mắt nhìn, thấy có người đang tiến về phía mình, liền thu côn, dồn khí đan điền.
Người đến là Tiết Kim, một trong Thập Tam Kiếm Lệ.
Sau khi bái nhập môn hạ Khương Chiếu Hạ, Tiết Kim nhanh chóng bộc lộ tài năng, trở thành người có tiến bộ nhanh nhất trong số mười ba đệ tử. Chuyện này đã lan truyền khắp môn phái, khiến nhiều đệ tử thêm tin phục vào con mắt của môn chủ.
Tần Nghiệp có ấn tượng sâu sắc với đệ tử được sư phụ coi trọng này. Hắn từng vô tình đi ngang qua nơi Thập Tam Kiếm Lệ luyện kiếm, kiếm pháp của Tiết Kim rất sắc bén, thực lực rõ ràng vượt trội so với những người khác.
"Tần sư huynh, côn pháp của huynh quả nhiên ngày càng lợi hại, khiến người nhìn mà kinh sợ.”
Tiết Kim tiến đến, tán thán. Có điều, việc hắn cầm kiếm trên tay khiến Tần Nghiệp cảm thấy hắn không chỉ đơn thuần đi ngang qua.
Tần Nghiệp cười nói: "Khổ luyện thôi. Thiên tư của Tiết sư đệ còn lợi hại hơn ta nhiều."
Tiết Kim dừng bước, giữ khoảng cách mười bước với Tần Nghiệp. Hắn cười ha hả hỏi: "Tần sư huynh, gần đây kiếm pháp của ta có chút ngộ ra, muốn tìm người luận bàn võ nghệ. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể tìm huynh. Không biết huynh có thể cho ta toại nguyện không?"
Quả nhiên!
Tần Nghiệp nheo mắt lại, hỏi: "Tự nhiên là có thể. Không biết muốn luận bàn đến mức độ nào?"
"Đồng môn đệ tử, tự nhiên không thể quá mức. Ai bị binh khí đánh trúng, người đó coi như thua, thế nào?" Tiết Kim hỏi với ánh mắt rực lửa.
Trong hàng đệ tử đời thứ hai, Hứa Ngưng được công nhận là người mạnh nhất, thứ hai là Tần Nghiệp, tạm thời chưa có người thứ ba. Tiết Kim không cam tâm, muốn tranh ngôi vị đệ nhất.
Tần Nghiệp nhấc côn sắt lên, chỉ về phía Tiết Kim, thể hiện khí phách của đồ đệ môn chủ, chỉ nói một tiếng: "Tốt!"
Ánh mắt Tiết Kim run lên, khom lưng rút kiếm, lấn người áp sát Tần Nghiệp. Bước tiến của hắn cực nhanh, cấp tốc lao xuống phía dưới côn sắt.
Tần Nghiệp vô ý thức vung côn, côn sắt chỉ sượt qua đỉnh đầu Tiết Kim.
Kiếm quang lóe lên, Tiết Kim vung kiếm chém về phía lồng ngực Tần Nghiệp, thế công mãnh liệt. Trong chớp mắt, Tần Nghiệp dậm chân, lùi về sau, đồng thời một tay nắm côn, như nắm rồng, cổ tay run lên, khí kình bắn ra.
Tiết Kim thân pháp tinh diệu, tránh được côn thân, nhưng đúng lúc hắn định áp sát lần nữa, mặt hắn cảm nhận được một luồng cự lực, cả người văng sang một bên.
...
Ánh nắng tươi sáng. Khương Chiếu Hạ đang dạo bước xuống núi với tâm trạng không tệ. Hôm nay, hắn lại có ý tưởng mới về Ngự Kiếm Chi Thuật, quyết định sau khi dạy dỗ các đệ tử xong sẽ thử nghiệm.
Hắn đến nơi Thập Tam Kiếm Lệ thường luyện kiếm, thấy các đệ tử đang tụ tập cùng một chỗ.
"Sư phụ đến rồi!"
Một nữ đệ tử khẽ hô. Các đệ tử khác vội vàng tản ra, đứng thành một hàng, sợ chậm trễ. Rõ ràng, uy vọng của Khương Chiếu Hạ cao đến mức nào.
Khương Chiếu Hạ đi đến trước mặt họ, đảo mắt một vòng, bỗng nhiên nhíu mày. Hắn nhìn gò má sưng vù của Tiết Kim, hỏi: "Vết thương trên mặt ngươi là sao vậy? Sao lại sưng to như thế?"
Nửa bên mặt Tiết Kim sưng đỏ, vô cùng bắt mắt. Đối mặt với câu hỏi của sư phụ, hắn vô cùng xấu hổ, hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.
"Luận bàn với người khác bị thương..."
Tiết Kim ấp úng nói. Vừa dứt lời, sắc mặt Khương Chiếu Hạ trở nên lạnh lẽo.
"Luận bàn với ai? Hứa Ngưng sao?" Khương Chiếu Hạ truy hỏi.
"Tần Nghiệp sư huynh..."
Nghe được cái tên này, Khương Chiếu Hạ im lặng.
Tâm trạng tốt của hắn lập tức tan biến. Tiết Kim bại dưới tay Hứa Ngưng, hắn có thể hiểu được, nhưng sao lại có thể bại dưới tay Tần Nghiệp?
Tần Nghiệp tuy được cao thủ tuyệt đỉnh dạy dỗ, nhưng tư chất bình thường, Lý Thanh Thu trước đó còn không thèm dạy bảo hắn. Một người như vậy mà lại có thể chiến thắng đệ tử đắc ý của hắn?
Ánh mắt Khương Chiếu Hạ nhìn Tiết Kim trở nên bất thiện, khiến Tiết Kim không dám đối diện.
Ở một bên khác, Tần Nghiệp đi vào trong môn phái, tìm đến Lý Thanh Thu, đặt côn sắt xuống đất, sau đó quỳ xuống trước mặt Lý Thanh Thu.
Giờ phút này, Lý Thanh Thu đang giáo huấn Lý Tự Phong. Lý Tự Phong mười lăm tuổi đang bị phạt đứng. Thấy Tần Nghiệp quỳ xuống, hắn không khỏi tò mò nhìn sang.
"Xin sư phụ trách phạt!”
Tần Nghiệp trầm giọng nói, trán hắn áp sát xuống đất.
Lý Thanh Thu nghi hoặc hỏi: "Vì sao phải trách phạt ngươi?"
"Ta vô ý làm bị thương Tiết Kim sư đệ."
"Chuyện gì xảy ra? Ngươi kể rõ đầu đuôi cho ta nghe."
Lý Thanh Thu nhíu mày. Tiết Kim không chỉ là đệ tử đắc ý của Khương Chiếu Hạ, mà còn là đệ tử mà hắn kỳ vọng sẽ tu tiên.
Lý Tự Phong kinh ngạc nhìn Tần Nghiệp. Hắn dường như đã nghĩ ra điều gì, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa.
