"Ngươi là ai?"
Đường Tử Kỳ cảnh giác hỏi. Ở nơi này mà gặp được người, dù cho đối phương chỉ là một lão già, cũng không thể lơ là.
Hơn nữa trong giới võ lâm, những người tu luyện nội công càng già càng đáng sợ.
Lão giả dơ bẩn dừng bước, nheo một con mắt, liếc nhìn ba người Lý Thanh Thu, ánh mắt dừng trên người Yến Vô Tẫn.
"Đại Nhật Chí Dương Công, ngươi có quan hệ gì với Triệu Yến?" Lão giả khàn giọng hỏi.
Nghe đến cái tên này, sắc mặt Yến Vô Tẫn và Đường Tử Kỳ đều biến đổi.
Lý Thanh Thu thấy cái tên Triệu Yến này có chút quen tai.
Khoan đã.
Chẳng phải đại ca của hoàng đế đương triều, Thái tử trước đây hay sao? Hình như cũng là người đi theo Vũ Bão Ngọc.
Đường Tử Kỳ lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai, sao lại biết Đại Nhật Chí Dương Công?"
Lão giả dơ bẩn nhếch cái miệng nhăn nheo như vỏ cây, cười găn: "Các ngươi không cần căng thẳng. Nếu có thể truyền thừa Đại Nhật Chí Dương Công, vậy chúng ta là người một nhà. Ta là tổng giáo đầu Thiên Vệ Quân dưới trướng Thái tử trước đây. Tên tuổi không còn quan trọng, các ngươi cứ gọi ta Phong lão quái. Chuyện cũ bỏ qua, ta chỉ muốn sống những ngày cuối đời điên điên khùng khùng ở đây.”
Đường Tử Kỳ không khỏi quay đầu nhìn Yến Vô Tẫn.
Yến Vô Tẫn bước lên một bước, nói: "Phụ thân từng để lại thư, nói sau khi ông mất, Thiên Vệ Quân nhất định sẽ bị thanh trừng. Ngươi trốn đến đây để tránh sự truy sát của hoàng đế hiện tại?"
"Ta đúng là trốn đến Thái Côn Sơn Lĩnh để tránh Tam hoàng tử truy sát, nhưng bây giờ ta bị vây chết ở đây, không thoát được nữa rồi."
Nói xong, Phong lão quái ngồi phịch xuống đất.
Yến Vô Tẫn nhíu mày hỏi: "Vì sương mù này?”
"Không sai. Chướng khí này tuy không độc, nhưng có thể vây khốn người ta đến chết. Ta đã bị nhốt ở đây gần hai mươi năm, sống nhờ vào hái lượm, cầm cự đến giờ."
Lời của Phong lão quái khiến Yến Vô Tẫn và Đường Tử Kỳ rùng mình. Bị nhốt hai mươi năm?
Thật hoang đường!
Đường Tử Kỳ chợt nghĩ ra điều gì, quay sang hỏi Lý Thanh Thu: "Còn ngươi? Vì sao ngươi lại tới đây?"
Yến Vô Tẫn và Phong lão quái cũng đổ dồn ánh mắt về phía Lý Thanh Thu. Bọn họ nhận ra áo bào của Lý Thanh Thu sạch sẽ, không giống như đang chạy nạn.
Lý Thanh Thu mỉm cười nói: "Đây là hậu sơn của môn phái ta, ta không thể đến sao? Ta chỉ đi dạo thôi."
Yến Vô Tẫn nhíu mày, Đường Tử Kỳ thì cảm thấy Lý Thanh Thu quá mức cổ quái, khiến hắn không thoải mái.
Phong lão quái nhìn Lý Thanh Thu, tò mò hỏi: "Ngươi là đệ tử Thanh Tiêu Môn? Sư phụ ngươi là ai?"
"Lâm Tầm Phong."
"Hắn à? Năm đó còn là một thằng nhóc con, bây giờ đã làm sư phụ rồi, thời gian trôi nhanh thật.”
Phong lão quái cảm khái, rồi ánh mắt hắn lóe lên hung quang, giọng điệu trở nên lạnh lẽo: "Đã ngươi là đồ đệ của Lâm Tầm Phong, vậy Thanh Tiêu chân nhân chính là sư tổ ngươi. Năm đó nếu không phải ông ta không dung ta, còn truy sát ta, sao ta phải trốn đến đây? Tốt lắm, giết ngươi cũng coi như báo thù."
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên ném chiếc hồ lô trong tay, một luồng kình khí đáng sợ đánh về phía Lý Thanh Thu, khiến Yến Vô Tẫn giật mình vội kéo Đường Tử Kỳ lùi lại.
"Ba!"
Lý Thanh Thu bắt lấy hồ lô, hóa giải kình khí trên đó. Cánh tay hắn không hề run rẩy, thân thể càng vững như bàn thạch. Cảnh này khiến sắc mặt Yến Vô Tẫn và Đường Tử Kỳ thay đổi.
Kẻ này không đơn giản!
Phong lão quái nheo mắt lại, nói: "Tuổi còn trẻ mà đã có công lực như vậy, đáng để ta nhớ kỹ. Ngươi tên gì, xưng tên ra."
Lý Thanh Thu bóp nát chiếc hồ lô trong tay, cười nói: "Lão già, ra tay ác thật!"
Bàn tay phải lơ lửng giữa không trung của hắn bỗng nhiên khẽ động, hai ngón tay bắn ra một cây kim sắt, xuyên thẳng vào trán Phong lão quái.
Phong lão quái trợn tròn mắt rồi ngã xuống.
Yến Vô Tẫn chỉ kịp thấy Lý Thanh Thu bắn ra thứ gì đó. Khi thấy Phong lão quái ngã xuống, lòng hắn kinh hãi.
Hắn có thể cảm nhận được võ công của Phong lão quái không hề kém mình, vậy mà lại bị miểu sát.
Thanh Tiêu Môn rốt cuộc còn giấu bao nhiêu quái vật?
Đường Tử Kỳ hoàn hồn, sợ hãi đến toàn thân run rẩy, khó tin nhìn Lý Thanh Thu.
Trời còn chưa sáng, sương mù dày đặc trong rừng cây cuồn cuộn. Đường Tử Kỳ không thấy rõ vẻ mặt Lý Thanh Thu, nhưng giờ phút này, Lý Thanh Thu trong mắt hắn chẳng khác nào lệ quỷ.
Yến Vô Tẫn mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Chỉ bằng chiêu vừa rồi của đối phương, hắn cảm thấy mình căn bản không. thể trốn thoát, mà vết thương của hắn còn chưa hồi phục.
Đường Tử Kỳ cũng sợ đến mức không dám nhúc nhích. Trong khoảnh khắc, rừng cây chìm vào tĩnh lặng, ngột ngạt đến cực độ.
Lý Thanh Thu chuyển ánh mắt sang Yến Vô Tẫn. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt ấy mang đến cho Yến Vô Tẫn một áp lực vô cùng lớn.
"Bang..."
Lý Thanh Thu đột nhiên rút Thiên Hồng Kiếm bên hông, kiếm quang lấp lánh, lóe lên trên mặt Yến Vô Tẫn và Đường Tử Kỳ.
"Bịch!"
Đường Tử Kỳ đột nhiên quỳ xuống, khóc lóc cầu xin: "Xin tiền bối tha cho chúng tôi. Chúng tôi không thể chết, không, hắn không thể chết!"
Yến Vô Tẫn nghe vậy, không khỏi cúi đầu, hai tay nắm chặt trong tay áo, lòng tràn ngập uất ức.
Lý Thanh Thu hỏi: "Vì sao không thể chết?"
Đường Tử Kỳ bò lên phía trước mấy bước, đến trước mặt Yến Vô Tẫn, nằm rạp xuống như một con chó, trán dán sát đất, nghiến răng nói: "Hắn là con trai của Thái tử Triệu Yến trước đây, là hoàng tôn do tiên tổ chỉ định, là thiên tử thật sự. Cha hắn bị gian thần hãm hại, hắn thì lưu lạc nhân gian. Hoàng đế hiện tại ngu ngốc, tin dùng gian phi, không chỉ khiến giang sơn xuất hiện họa loạn, vô số dân chúng lầm than, Yêu Hoàng còn có dã tâm lớn hơn, hắn muốn trường sinh bất lão, vì thế mà bắt cóc đồng nam đồng nữ, gây ra biết bao thảm kịch. Chỉ có Yến Vô Tẫn lật đổ hoàng quyền hiện tại, thiên hạ này mới có thể thấy lại ánh sáng, chúng sinh mới có thể nghênh đón thái bình thịnh thế!"
"Đủ rồi!"
Yến Vô Tẫn trầm giọng nói, rõ ràng nộ khí đã lên đến đỉnh điểm.
Đường Tử Kỳ quay đầu nhìn hắn, cuồng loạn nói: "Đại ca, ngươi không thể chết, chúng ta không thể chết ở đây. Dù cho tối nay tôn nghiêm mất hết, chúng ta cũng phải cầu xin hắn tha cho chúng ta một mạng. Trên người ngươi gánh vác trọng trách không thể chết!"
Yến Vô Tẫn lâm vào giằng xé nội tâm.
"Các ngươi muốn dùng thiên hạ để dọa ta? Rõ ràng là các ngươi chủ động trêu chọc Thanh Tiêu Môn ta, sao lại nói như thể mình ủy khuất lắm vậy?" Giọng điệu Lý Thanh Thu không hề thay đổi.
Đường Tử Kỳ quay đầu nhìn hắn, vội vàng giải thích: "Chúng tôi không còn cách nào khác. Nhất định phải gây dựng thế lực, đồng thời thu thập chứng cứ phạm tội của hoàng đế hiện tại. Chọn Thanh Tiêu Môn vì Thái Côn Sơn Lĩnh xa rời thế tục, triều đình ít nhúng tay vào đây. Chúng tôi vốn không định chém tận giết tuyệt, chỉ muốn chiếm đoạt các ngươi, trừ phi các ngươi liều mạng chống cự, chúng tôi mới hạ sát thủ.”
Lý Thanh Thu không thu kiếm, cũng không lên tiếng, tựa hồ đang cân nhắc lợi hại.
Đường Tử Kỳ nói tiếp: "Sai lầm của chúng tôi, chúng tôi nhận. Vô luận đền bù thế nào cũng được, chỉ xin ngài tha cho chúng tôi. Chúng tôi có thể chết, nhưng không đáng chết ở đây!"
Trong lòng hắn thật tuyệt vọng, tràn ngập không cam tâm.
Từ khi biết Yến Vô Tẫn, hắn đã bị chấn động, biết được chuyện xưa của hắn xong, hắn dấy lên chí khí, vốn cho rằng dựa vào võ công cao cường của Yến Vô Tẫn, thêm thân phận con em thế gia của mình, có thể dựng nên một sự nghiệp lớn.
Không ngờ, vừa mới gây dựng tông môn đã bị bóp chết, bây giờ trong chốn tuyệt địa này, hắn vẫn phải cầu xin tha thứ như chó.
Từ nhỏ đến lớn, Đường Tử Kỳ luôn là một người cao ngạo, giờ khắc này, hắn triệt để trở nên nhỏ bé.
"Ngươi là mưu sĩ của hắn phải không? Hắn quanh năm tập võ, đầu óc không được còn chưa tính, ngươi thân là mưu sĩ, làm việc gì cũng không điều tra rõ ràng tình hình đối thủ. Ngươi như vậy, thật có thể giúp hắn cứu vãn thiên hạ chúng sinh?"
Thanh âm của Lý Thanh Thu truyền vào tai Đường Tử Kỳ, khiến hắn xấu hổ không chịu nổi, không thể phản bác.
Yến Vô Tẫn trong lòng không cam lòng còn sâu hơn Đường Tử Kỳ. Hắn không trách Đường Tử Kỳ, nếu hắn đủ mạnh, sao đến mức này?
"Đi theo hướng này rời đi, nhắm mắt lại, đừng mở mắt. Đợi đến khi các ngươi không còn cảm thấy hơi lạnh nữa thì hãy mở mắt ra."
Lời của Lý Thanh Thu khiến Yến Vô Tẫn và Đường Tử Kỳ kinh hỉ ngẩng đầu. Họ thấy Lý Thanh Thu nhấc kiếm, chỉ xéo về một hướng.
"Đa tạ tiền bối!"
Đường Tử Kỳ vội vàng bái tạ, sau đó đứng dậy, muốn kéo Yến Vô Tẫn rời đi, nhưng lại không kéo nổi.
"Ngươi cứ như vậy dễ dàng tin chúng ta?" Yến Vô Tẫn nhịn không được hỏi. Lời này khiến Đường Tử Kỳ nóng như lửa đốt, tên này sao đột nhiên hồ đồ vậy?
Lý Thanh Thu nhìn hắn, đáp: "Không phải tin các ngươi, ta chỉ muốn cho thiên hạ này lưu lại một tỉa hy vọng.”
Yến Vô Tẫn nhìn hắn thật sâu, rồi móc ra một quyển bí tịch từ trong ngực, ném cho hắn, nói: "Đại nghiệp của chúng ta chưa hẳn thành công, quyển Đại Nhật Chí Dương Công này cứ lưu lại Thanh Tiêu Môn đi."
Hắn quay người mang theo Đường Tử Kỳ đi về hướng Lý Thanh Thu chỉ, rất nhanh đã tan biến trong sương mù dày đặc.
Lý Thanh Thu lật xem vài trang Đại Nhật Chí Dương Công, thấy không có cất giấu ám khí hay bôi độc, mới yên tâm nhét vào trong ngực.
Hắn đi về hướng ký ức Phúc Duyên chỉ dẫn, chỉ là ký ức thời thơ ấu ùa về trong đầu.
Khi hắn chưa đầy một tuổi, cha hắn vì muốn gia nhập Lân Xuyên Lý thị, đã thay tên Lý thị thất lạc bên ngoài, để cha hắn có thể mang hai mẹ con hắn đến tông phủ Lý thị. Trong tông phủ có một yêu đạo, nói hắn là con trai điểm xấu, nhất định phải vút bỏ, không được vào gia phả Lý thị, như vậy mới cho phép cha mẹ hắn gia nhập Lý thị.
Cha mẹ hắn đồng ý, đưa hắn ném ra ngoài thành, trước khi chia tay còn nói với hắn kiếp sau làm tiếp phụ tử, mẹ con.
Trước kia, Lý Thanh Thu không hận Lý thị, dù sao cha hắn căn bản không thuộc về tộc nhân Lý thị. Hắn cũng không hận cha mẹ, coi như trả ơn sinh dục.
Bây giờ hắn mới hiểu rõ, vì sao sư phụ mang theo hắn lại bị truy sát.
Cha hắn dù có gia nhập Lý thị, cũng chỉ là một tộc nhân bình thường. Nguyên nhân thực sự là hoàng đế muốn bắt Đồng Tử. Nếu không có sư phụ cứu giúp, thật khó tưởng tượng hắn sẽ gặp phải chuyện gì.
Có lẽ yêu đạo kia là do hoàng đế an bài. Lý thị có thể một bước lên mây, sợ là có quan hệ mật thiết với hoàng đế.
Hồi tưởng lại đoạn quá khứ này, Lý Thanh Thu tăng nhanh bước chân.
Chướng khí ở đây tuy không độc, nhưng có thể mê hoặc giác quan của người ta. Muốn không mất phương hướng, phải nhìn chằm chằm xuống chân, nhưng trong chướng khí còn có những dã thú khác, người ở trong đó rất khó nhìn chằm chằm vào mặt đất.
Nhìn kỹ lại, trên mặt đất tuy chất đống lá rụng, nhưng vẫn mơ hồ có một lối nhỏ. Đây là con đường do người xưa đi lại.
Hắn đi mãi, ánh nắng ban mai chiếu vào trong rừng cây, nhưng xung quanh vẫn một màu trắng xóa.
Đi được khoảng hai mươi dặm, hắn thấy ven đường bắt đầu xuất hiện hài cốt người. Xem trang phục thì không phải người bình thường. Hắn không dừng bước, hắn muốn tìm được cây đại thụ kia trước, sau đó mới kiểm kê thi thể dọc đường.
Cây kia có thể trở thành phúc duyên của hắn, điều này có nghĩa là đối với Lý Thanh Thu hiện tại mà nói, trên con đường này sẽ không xuất hiện vật gì có thể uy hiếp được hắn.
