Logo
Chương 17: Gà yêu?

"Ha ha ha!”

Tiểu Hắc phe phẩy cánh, thoăn thoắt nhảy tránh, dễ dàng né được những cú đánh bằng gậy gỗ.

"Chết tiệt, con gà này thành tinh rồi hay sao?"

Trần Ngân thở hồng hộc, trước mắt con gà này quá nhanh nhẹn, mặc cho hắn vung gậy gỗ thế nào cũng không tài nào chạm nổi dù chỉ một sợi lông.

"A!"

Lại một tiếng hét thảm vang lên, Trần Kim ngã lăn ra đất, trên người lại có thêm một lỗ máu to bằng đầu ngón tay út.

Vừa né tránh những cú đánh của gậy gỗ, Tiểu Hắc vừa không quên dùng cái mỏ sắc nhọn mổ cho Trần Kim một phát, đau đến hắn kêu la thảm thiết, vội vàng hét lớn với Trần Ngân và Trần Đồng: "Mau bắt con gà này lại!"

"Biết rồi đại ca!"

Trần Đồng vung gậy gỗ xông về phía Tiểu Hắc, những đường gậy vô nghĩa, chỉ hòng xua đuổi nó đi.

Nhưng Tiểu Hắc chẳng hề sợ hãi. Nó di chuyển như bóng ma, không cho Trần Đồng cơ hội nào để đánh trúng.

Không những vậy, trong lúc tránh né, Tiểu Hắc còn thỉnh thoảng mổ Trần Kim một cái. Chẳng mấy chốc, trên người Trần Kim đã đầy những lỗ máu nhỏ, máu tươi không ngừng chảy xuống đất, hắn cảm thấy sức lực đang dần cạn kiệt.

"Chết tiệt, con gà này đúng là tà môn!"

Trần Đồng thở hổn hển: "Đại ca, chúng ta chạy thôi! Con gà này chúng ta không trị được đâu."

"Đỡ tao chạy, nhanh!"

Trần Kim giờ còn dám ở lại đây nữa, vội vàng bảo Trần Ngân và Trần Đồng dìu hắn dậy, cố gắng bỏ chạy.

Nhưng một khi đã tấn công, Tiểu Hắc không có ý định buông tha cho bọn chúng.

Nó tăng tốc, đuổi kịp ba người đang bỏ chạy, liên tục gây thêm những vết thương mới.

Chạy chưa được mười mét, Trần Ngân và Trần Đồng đã đầy những vết thủng trên người, ngã quỵ xuống đất.

"Ha ha ha!"

Tiểu Hắc khóa chặt ánh mắt vào cổ ba người, chuẩn bị tung đòn chí mạng thì phía trước bỗng nhiên lóe lên ánh lửa.

Trưởng thôn Trần Hạ cầm bó đuốc, dẫn theo một đám thanh niên trai tráng đi tới, nhìn ba người Trần Kim đang nằm trên đất.

"Đây không phải ba anh em Trần Kim sao?"

Một người nhíu mày: "Nửa đêm canh ba, bọn họ làm gì ở đây?"

"Còn làm gì được?"

Trần Đại đi cạnh trưởng thôn Trần Hạ bĩu môi: "Tám chín phần mười lại định làm chuyện mờ ám."

Trong thôn, Trần Đại ghét ba anh em Trần Kim nhất, không chỉ vì bọn hắn từng bắt nạt Trần Đạo, mà còn vì chúng lười biếng, không chịu làm ăn.

"Chết tiệt, sao ba thằng này không chết ở huyện thành luôn đi? Còn về làng làm vướng chân người khác."

"Sao người chúng nó đầy máu thế kia?"

"Kệ đi! Bọn nó chết thì càng tốt, đỡ phải suốt ngày lượn lờ trong thôn kiếm chác."

"Ba thằng này nửa đêm xuất hiện ở đây, chắc chắn chẳng có ý tốt gì."

Những người khác cũng chẳng ưa gì ba anh em Trần Kim. Từ khi lớn lên, chúng không bao giờ động tay vào việc nhà nông, suốt ngày lêu lổng, trong thôn chẳng ai ưa nổi.

"Để tôi hỏi xem chuyện gì đã xảy ra."

Trưởng thôn Trần Hạ liếc nhìn Tiểu Hắc, ánh mắt dò xét. Có lẽ vì kiêng dè đám đông, Tiểu Hắc không tấn công, nhưng vẫn không rời đi, mà luôn dõi theo ba người Trần Kim, sẵn sàng tung đòn chí mạng bất cứ lúc nào.

Trần Hạ cầm bó đuốc ngồi xuống trước mặt Trần Kim, nghiêm giọng hỏi: "Ba đứa bay nửa đêm chạy đến đây làm gì?"

"Cứu mạng a trưởng thôn!”

Trần Kim toàn thân đầy máu ôm lấy bắp chân Trần Hạ, rên rỉ: "Con gà này không biết bị làm sao, tự dưng nổi điên lên tấn công chúng tôi. Ông xem này, trên người tôi toàn là vết mổ của nó."

"Đúng vậy a trưởng thôn, con gà này đơn giản là tà môn!"

Trần Ngân phụ họa: "Cứ thấy chúng tôi là nó lao vào tấn công, như kiểu sống chết cũng phải giết. Chúng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra nữa."

Nói dối đối với ba anh em Trần Kim mà nói là chuyện thường ngày. Chúng không hề nói về việc định lẻn vào nhà Trần Đạo trộm gà, mà chỉ nói là con gà vô cớ tấn công chúng.

"Nực cười."

Nghe hai người giải thích, Trần Đại cười khẩy: "Vô duyên vô cớ tấn công? Sao không thấy nó tấn công chúng tôi?"

"Đúng rồi!"

"Hai thằng này chắc chắn đang nói dối."

"Trong miệng không có một câu thật."

"Bọn nó chắc chắn định trộm gà trộm chó gì đó nên mới bị con gà này tấn công."

...

Những thanh niên trai tráng khác hiển nhiên không tin lời giải thích của hai anh em, nhất trí cho rằng chúng định làm chuyện mờ ám. Lý do rất đơn giản: giờ này ai ai cũng đang ngủ trong nhà, ba anh em Trần Kim lại xuất hiện ở đây, quá bất thường.

"Nói thật."

Trần Hạ trừng mắt nhìn Trần Kim, quát lớn.

"Tôi nói thật mà!”

Trần Kim rên rỉ: "Tôi nghi đây là gà yêu, tốc độ nhanh bất thường, mỏ và chân lại cực kỳ sắc bén. Trưởng thôn mau chóng tổ chức người giết nó đi, nếu không cả làng sẽ gặp nguy hiểm."

Nghe vậy, Trần Hạ thoáng nghiêm trọng. Nếu thật sự như Trần Kim nói, con gà này là yêu quái thì ông buộc phải trừ khử nó, dù sao yêu quái luôn là mối đe dọa lớn đối với dân làng.

Mấy năm trước từng có một con hổ yêu mang huyết mạch yêu thú xông ra từ Thương Mang Sơn, nuốt chửng bảy tám người dân của một ngôi làng dưới chân núi tên Đường Giang Thôn. Cuối cùng quan phủ phải điều động võ giả trong huyện đến vây quét mới tiêu diệt được nó. Nếu không, số người chết còn nhiều hơn nữa.

"Đây không phải gà yêu."

Đúng lúc này, một giọng nói non nớt vang lên.

Thấy tình hình đã dịu lại, Trần Đạo bước ra khỏi sân nhà, nói với Trần Hạ và mọi người: "Đây là gà nhà tôi. Nó tấn công ba người Trần Kim là vì chúng định xâm nhập vào nhà tôi."

Nghe vậy, mọi người không khỏi nhìn nhau.

Trần Đại nổi giận, nhanh chóng tiến đến trước mặt Trần Kim, đá cho hắn một cú.

"A!"

Trần Kim kêu đau.

Trần Đại lạnh lùng nói: "Mẹ kiếp, tao đã dặn mày thế nào? Bảo mày đừng có bắt nạt Tiểu Đạo nữa, mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai à?"

Thấy người hiền lành như Trần Đại nổi giận, đám thanh niên trai tráng trong thôn không khỏi run sợ. Ai quen Trần Đại đều biết, hắn rất ít khi nổi nóng, nhưng một khi đã giận thì trong thôn chẳng ai cản nổi.

"Hỏng rồi! Trần Đại nổi điên rồi!"

"Trần Đại không giết ba thằng này luôn đấy chứ?"

"Cũng có thể! Trước kia Trần Đại cũng tùng đánh ba anh em Trần Kim một trận thừa sống thiếu chết vì tội bắt nạt Trần Đạo còn gì?"

"Ba thằng này đáng đời! Chết tiệt, nửa đêm còn định xông vào nhà người ta, chắc chắn là định ăn trộm."

"Trần Đại đánh hay lắm!"

...

Thấy Trần Kim bị đánh, đám thanh niên trai tráng không những không thương xót mà còn thầm vỗ tay khen hay.

PS: Cầu đại gia điểm một chút thúc canh, đưa chút miễn phí vì thích phát điện, cảm ơn mọi người ~~~