"Hai mươi lạng?".
Ánh mắt Lý Hổ sáng lên, không chút do dự đáp: "Thành giao!"
"..."
Trần Đạo im lặng, cảm thấy mình ra giá hơi thấp, lỡ lời nên mới bị hớ, giờ có muốn phản bác cũng không được.
Rồi nói: "Vậy chúng ta giao dịch thôi!"
"Được!"
Lý Hổ quay sang Lý Anh: "Anh Tử, đi lấy một trăm lạng bạc ra đây."
Trần Đạo mang đến tổng cộng năm con Huyết Vũ kê, mỗi con hai mươi lạng, vừa đúng một trăm lạng bạc.
Lý Anh chạy vào phòng, lát sau cầm một túi tiền nhỏ trở ra, đưa cho Trần Đạo: "Trần tiểu ca, đây là một trăm lạng bạc, cậu đếm thử xem."
Trần Đạo nhận lấy túi tiền, mở ra đếm ngay trước mặt Lý Anh.
Sau khi xác nhận đủ một trăm lạng bạc không thiếu một xu, Trần Đạo cười nói: "Cảm tạ Lý quán chủ hào phóng!”
Thật lòng mà nói, Huyết Vũ kê bán được giá hai mươi lạng một con, Trần Đạo đã rất hài lòng. Quan trọng nhất là, cha con Lý Hổ không tham lam, không cướp trắng trợn Huyết Vũ kê của hắn, mà chọn giao dịch sòng phẳng.
Như vậy, sau này hắn có thể yên tâm bán thêm Huyết Vũ kê cho Lý Hổ.
Lý Hổ cũng rất vui vẻ khi mua được năm con Huyết Vũ kê với giá hời như vậy, tươi cười rạng rỡ: "Tiểu huynh đệ khách khí quá!"
Nói xong, Lý Hổ quan sát Trần Đạo một lượt rồi hỏi: "Tiểu huynh đệ có dự định tập võ không?"
Nghe vậy, Trần Đạo hơi giật mình, nhìn Lý Anh rồi hỏi: "Ta cũng có thể tập võ sao?"
"Đương nhiên là có thể!"
Lý Hổ cười nói: "Trên đời này ai cũng có thể tập võ, chỉ khác nhau ở thiên phú cao thấp thôi! Đương nhiên, thiên phú không phải là yếu tố quyết định thành công, mấu chốt thực sự nằm ở... tài nguyên!"
"Tài nguyên?"
"Không sai!"
Lý Hổ gật đầu: "Ai cũng có thể tập võ, nhưng dù là người có thiên phú dị bẩm, muốn trở thành võ giả cũng phải vượt
qua cửa ải tài nguyên này! Dược tài cho một học đồ cấp võ giả sử dụng, một phần đã tốn năm lạng bạc, cửu phẩm võ giả cần dược tài quý hơn, một phần ít nhất cũng hai mươi lạng. Tiểu huynh đệ nghĩ xem, có bao nhiêu người kham nổi khoản chỉ phí này?”
"Ờ..."
Trần Đạo im lặng, cái giá này, ít nhất trong số những người quen của Trần Đạo, không ai có khả năng chi trả.
"Vậy quán chủ sao lại nghĩ ta có thể tập võ?"
"Vì cậu có tiền?"
Lý Hổ nheo mắt cười: "Một trăm lạng bạc, dù chỉ là hạt cát trong sa mạc so với chỉ phí tập võ, nhưng nếu vận may đủ lớn, cũng đủ để cậu trở thành cửu phẩm võ giả. Thế nào? Tiểu huynh đệ có hứng thú đến Phục Hổ Quyền Quán của ta tập võ không?"
Ra là ông chờ tôi ở đây!
Trần Đạo thầm nghĩ, học phí Phục Hổ Quyền Quán đâu có rẻ, nhập môn đã tốn mười lạng bạc, chưa kể các loại chi phí thuốc thang trong quá trình tập luyện. Không ngoa khi nói, tập võ một tháng ở Phục Hổ Quyền Quán ít nhất cũng tốn ba mươi lạng bạc.
"Cảm tạ quán chủ đã có nhã ý."
Trần Đạo khách khí từ chối: "Nhưng nhà ta ở ngoài thành, đến quán tập võ e là bất tiện, chuyện này để sau hẵng tính!"
"Vậy thôi vậy!".
Lý Hổ vốn chỉ định thử xem thôi, thấy Trần Đạo từ chối, ông cũng không ép, lấy từ trong ngực ra một quyển sách đặt lên bàn đá, đẩy về phía Trần Đạo: "Nếu tiểu huynh đệ không muốn nhập quán tập võ, thì quyển Phục Hổ Quyền Phổ này, ta tặng cho cậu!"
Trần Đạo nhìn quyển sách Lý Hổ vừa đẩy tới, thấy trên bìa viết bốn chữ lớn "Phục Hổ Quyền Phổ", không khỏi giật mình.
Theo những gì hắn nghe được, Phục Hổ Quyền là công pháp trấn quán của Phục Hổ Quyền Quán, không ngờ... Lý Hổ lại hào phóng đem tặng như vậy.
Nhất thời, Trần Đạo có thêm thiện cảm với Lý Hổ, nhưng vẫn từ chối: "Cái này quá quý giá, vãn bối không dám nhận."
Quý giá?
Lý Hổ và Lý Anh đều bật cười.
"Tiểu huynh đệ có lẽ đã tin vào những lời đồn đại bên ngoài."
Lý Hổ cười nói: "Cho rằng quyền pháp của Phục Hổ Võ Quán là tuyệt học gia truyền, vạn kim khó cầu, nhưng thực tế không phải vậy!"
"Chẳng lẽ không đúng sao?"
Trần Đạo vẻ mặt nghi hoặc, những gì hắn nghe được từ bên ngoài cũng như vậy, công pháp của ba đại võ quán, bao gồm cả ba đại gia tộc trong huyện thành đều thuộc hàng tuyệt mật, tuyệt đối không truyền cho người ngoài.
"Đương nhiên là không phải!"
Lý Anh nói: "Trần tiểu ca cứ nghĩ mà xem, nếu Phục Hổ Quyền thực sự quý giá như vậy, sao chúng ta lại dễ dàng truyền dạy cho đám học đồ ở ngoài sảnh?"
"Ờ..."
Trần Đạo há hốc miệng, phát hiện mình không thể phản bác. Đúng như Lý Anh nói, đám học đồ tập võ ở ngoài sảnh, chỉ cần nộp mười lạng bạc là có thể tập Phục Hổ Quyền, thậm chí còn có người tận tình chỉ bảo. Nếu Phục Hổ Quyền quý giá như vậy, sao Lý Hổ lại dễ dàng truyền dạy cho những người đó?
"Thực tế, công pháp tập võ không tính là trân quý, ít nhất là với các công pháp hạ tam phẩm!”
Lý Hổ giải thích: "Những học đồ bên ngoài, nếu không cần người chỉ dạy, chỉ muốn mua quyền phổ, thì hai lạng bạc là có thể mua được một quyển!
Còn về việc vì sao lại có những lời đồn đại về sự trân quý của quyền pháp... có lẽ là do chi phí tập võ! So với công pháp, dược liệu bồi bổ, giúp tăng cường khí huyết mới là vấn đề nan giải nhất, cũng là ngọn núi lớn ngăn cản hàng vạn người bình thường trở thành võ giả."
"Thì ra là thế!"
Trần Đạo bừng tỉnh, trách sao Lý Hổ lại hào phóng tặng mình quyền phổ, hóa ra quyền pháp không trân quý như mình tưởng, chỉ là vì chi phí tập võ quá cao, khiến người ta lầm tưởng quyền pháp cực kỳ trân quý, không có gia tài bạc tỷ không thể có được.
"Quyển quyền phổ này, tiểu huynh đệ cứ an tâm nhận lấy đi!”
Sau khi giải thích rõ ràng, Lý Hổ lại đẩy quyền phổ về phía Trần Đạo, nói: "Cậu có thể dựa theo chiêu thức trong quyền phổ mà luyện tập, luyện thành thì tốt, không được thì ít nhất cũng học được vài kỹ năng phòng thân thô thiển."
Trần Đạo chắp tay: "Vậy vãn bối xin mạn phép!"
"Tập võ tiêu hao rất nhiều năng lượng."
Lý Hổ dặn dò: "Với thể chất của cậu, mỗi ngày tập một lần Phục Hổ Quyền đã là giới hạn, ngàn vạn lần đừng tham công, nếu thấy có bất kỳ khó chịu nào, phải dừng lại ngay, nếu không sẽ quá sức, để lại nội thương."
"Đa tạ quán chủ nhắc nhở.”
Trần Đạo chân thành cảm ơn, trong lòng thêm vài phần hảo cảm với Lý Hổ.
Là quán chủ của một thế lực lớn trong huyện thành như Phục Hổ Quyền Quán, không những không cướp Huyết Vũ kê của mình, còn tặng cả quyền phổ quý giá, thậm chí còn nhắc nhở những chi tiết khi luyện võ...
Lý Hổ, quả là một người đáng để kết giao.
"Vậy dừng ở đây thôi!"
Sau khi dặn dò Trần Đạo, Lý Hổ đứng dậy nói: "Sau này nếu tiểu huynh đệ còn Huyết Vũ kê, cứ tiếp tục bán cho ta, bao nhiêu ta cũng mua hết, giá hai mươi lạng một con."
