
0
Lượt đọc0
Lượt thích0
Đánh giá
Dịch Phong xuyên không đến thế giới tu luyện, tiếc là chỉ có thể làm một người phàm, đành phải mở một võ quán nhỏ để mưu sinh, thỉnh thoảng rèn sắt, làm một "đời tông sư" không có lý tưởng.
Cho đến một ngày, võ quán nhỏ bỗng trở nên náo nhiệt.
Mấy ông lão với dáng vẻ tiên phong đạo cốt tranh giành con dao phay trong bếp của Dịch Phong đến đỏ cả mặt...
Người đàn ông trung niên đạp vỡ hư không hằng ngày trốn trên tầng mây nhìn lén Dịch Phong luyện quyền...
Thánh nữ nghiêng nước nghiêng thành càng tình nguyện tới làm thị nữ...
"Cũng không biết khi nào ta mới có thể đạt tới cảnh giới phản phác quy chân này!"
"Đúng vậy! Bộ quyền pháp này của Dịch đại sư nhìn như tầm thường không có gì đặc biệt, không hề có chút khí tức dao động, lại ẩn chứa võ ý chí cao, đây là một tuyệt thế Võ Thần!"
Dịch Phong: "Ta là tuyệt thế Võ Thần ư? Sao ta lại không biết?"
Các vị đại lão: "Tiền bối, chúng tôi hiểu mà, ngài đang bày một ván cờ lớn!"