Logo
Chương 27: Hoà vào hắc ám

Bảy giác tỉnh giả nhanh chóng tụ lại, bắt đầu bàn bạc đối sách.

Trong bóng tối, Lý Nam lên tiếng đầu tiên.

"Theo tôi, chuyện này không thể báo cáo lên công ty, chúng ta phải tìm lại số vật tư đã mất."

"Ừ."

Sáu người còn lại gật đầu, hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nếu để cấp trên công ty biết, hậu quả sẽ rất khó lường.

Một lát sau, một thanh niên ngập ngừng hỏi:

"Nam ca, hiện tại không có chút manh mối nào, chúng ta tìm kiểu gì?"

"Nhất định sẽ tìm được thôi. Đánh cắp nhiều vật tư như vậy, không thể nào không để lại chút dấu vết nào."

Lý Nam phân tích: "Hơn nữa, con Quái vật rất có thể vẫn còn trong trung tâm thương mại này. Chúng ta có thể huy động những người sống sót cùng tìm kiếm, không tin là không ra."

"Người sống sót? Bọn họ còn chưa hết hồn đâu, ai dám đi tìm quái vật. Chắc chắn không ai đồng ý đâu."

Tiểu Lưu nói.

Lý Nam nhíu mày.

"Không đồng ý cũng phải đồng ý! Công ty đâu phải viện tế bần. Cứu họ là để họ vận chuyển vật tư. Giờ là mạt thế, người có giá trị mới đáng sống!"

Dứt lời, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng. Không ai nói thêm gì.

Sáu giác tỉnh giả đã hiểu rõ ý đồ của Lý Nam.

Kể cả phải dùng người sống sót làm bia đỡ đạn, cũng phải tìm ra con quái vật. Dù sao đó là hơn trăm triệu vật tư. Đừng nói là mạt thế, ngay cả thời bình... cũng còn quan trọng hơn mấy cái mạng người.

...

Thương nghị xong, Lý Nam quay trở lại trước mặt những người sống sót.

"Mọi người nghe đây. Chúng tôi vừa bàn bạc một chút. Vật tư đã mất, chúng ta không thể ngồi chờ chết. Trước nguy nan, càng phải đoàn kết nhất trí, tìm lại đồ đã mất."

"Cái gì?"

Đám đông đang xì xào bàn tán lập tức im lặng.

Đi tìm vật tư?

Không nghe lầm chứ?

"Trời tối om om thế này, trong trung tâm thương mại còn có quái vật nữa."

"Ai thích đi thì đi, tôi không đi đâu!"

"Đúng đấy, năm giác tỉnh giả còn bị giết kia kìa. Chúng ta chỉ là người thường, gặp quái vật thì chỉ có chết."

"Giải quyết quái vật là việc của giác tỉnh giả. Tôi có thức tỉnh đâu mà..."

"... "

Nghe mọi người bàn tán, sắc mặt Lý Nam tối sầm lại. Lửa giận bùng lên trong lòng, hắn nghiến răng nghiến lợi:

"Không đi cũng phải đi! Tôi không có nghĩa vụ bảo vệ các người. Nếu không muốn góp sức, chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, tôi sẽ tống cổ các người ra ngoài cửa hàng."

"Ơ? Cái này..."

Mọi người giật mình. Thấy thái độ của Lý Nam, không ai dám cho rằng hắn nói đùa.

Hơn nữa, khí thế của giác tỉnh giả rất mạnh, khiến họ không dám phản kháng.

Đương nhiên, cũng có một số người tỏ ra đồng tình.

"Chúng ta sống được đến giờ này là nhờ kho vật tư. Đồ trong đó chúng ta ăn không ít. Đi tìm một chút cũng phải."

"Ừm, chúng ta đông người như vậy, có gì phải sợ?”

"Nhỡ đâu con quái vật kia chỉ có năng lực quỷ dị, chứ sức chiến đấu yếu thì sao?"

"Ừm, có lý. Tóm lại, nó phải có điểm yếu chứ, không thể mạnh toàn diện được."

"... "

Mọi người xì xào bàn tán.

Lý Nam thấy đám đông có chút ý chí chiến đấu, quyết định vừa đấm vừa xoa.

"Tôi, Lý Nam, cam đoan. Ai tìm được vật tư, hoặc cung cấp manh mối có giá trị, sẽ được công ty Tec thưởng một năm đồ ăn!"

"Oa! Một năm á?"

Đám đông lộ vẻ kinh ngạc. Trong mạt thế này, dù trước đó họ trông coi nhà kho, cũng phải ăn dè hà tiện.

Mỗi ngày chỉ được phát khẩu phần lương thực cố định, đủ để không chết đói.

Có đồ ăn trong một năm, thực sự quá trân quý.

Mấy gã trai tráng lập tức hăng hái như vừa được tiêm máu gà.

"Đi! Tôi ngược lại muốn xem con quái vật kia trốn ở đâu!"

"Ừm, chúng ta đi tìm nó."

"Chắc chỉ giỏi đánh lén thôi!"

Đám đông mò mẫm đèn pin, hoặc dùng điện thoại di động chiếu sáng. Vô số cột sáng đan xen, xua tan bóng tối xung quanh.

Họ chia thành từng nhóm ba người, bắt đầu tản ra tìm kiếm.

Trong đám người, Lâm Đông nhìn chằm chằm bảy giác tỉnh giả kia, dự định tìm cơ hội giết chết chúng.

Hắn lùi lại phía sau, hòa mình vào bóng tối như mực.

Trung tâm thương mại này quá lớn.

Ngày thường có thể chứa đến hàng vạn khách hàng.

Hai trăm người sống sót, quả thực quá ít ỏi. Họ càng đi càng tản ra, thậm chí có người nằm luôn xuống, lén lút trốn đi.

Nhưng sự chú ý của Lâm Đông không đặt vào những người đó, bởi vì... bọn chúng không ăn được!

Bảy giác tỉnh giả kia lại vô cùng cẩn thận, luôn tụ tập một chỗ, không hề tách rời.

"Nam ca, sao tôi cứ cảm giác... có người theo dõi chúng ta?”

Một nữ giác tỉnh giả cau mày nói.

Cô vừa nói vừa quay đầu nhìn lại. Phía sau đen kịt, không có gì cả.

Lý Nam lên tiếng an ủi:

"Đừng tự dọa mình. Chắc em căng thẳng quá thôi."

"Ừm, Nam ca nói đúng."

Tiểu Lưu gật đầu, phụ họa: "Trước kia tôi đi đường đêm cũng hay cảm thấy có người đi theo sau lưng. Càng nghĩ càng sợ. Chị đừng nghĩ ngợi gì là được."

"Thật sao?"

Cô gái tỏ vẻ nghi ngờ.

Họ tìm kiếm từ đại sảnh tầng một lên đến tầng sáu, nhưng từ đầu đến cuối không thu hoạch được gì.

"Thật là kỳ quái!"

Lý Nam cau mày, chẳng lẽ thật sự gặp ma?

Tiểu Lưu suy tư nói:

"Tôi đoán... con quái vật kia chắc chắn đã rời đi rồi. Cướp bóc nhiều vật tư như vậy, giết chết năm người chúng ta, còn ở lại đây làm gì nữa?"

"Ừm, vậy thì phiền toái rồi."

Lý Nam nhíu mày. Từ lan can tầng sáu, hắn nhìn xuống dưới. Từ vị trí này có thể quan sát bao quát cả đại sảnh tầng một và các tầng khác.

Có không ít người sống sót đang cầm đèn pin quay trở ra.

Đến giờ vẫn chưa có ai bị thương vong.

"Có lẽ, nó đi thật rồi..."

"Phù ——"

Nữ giác tỉnh giả nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm. Thần kinh căng thẳng của cô giãn ra: "Tìm nủa tiếng rồi, tôi nín tiểu từ nãy đến giờ. Vừa rồi còn không dám đi. Tôi đi giải quyết nỗi buồn trước đây."

"Đi đi."

Lý Nam gật đầu, nhưng nghĩ lại có chút không yên tâm: "Trần Lệ, em đi cùng Tiểu Tĩnh đi. Hai người còn có thể chiếu ứng lẫn nhau."

"Ờ... Vậy cũng được."

Trần Lệ giang tay ra, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Cô nghĩ thầm, có cần thiết vậy không?

Đi vệ sinh cũng phải chiếu ứng.

Hai người rẽ sang một bên. Thực ra họ không đi vào nhà vệ sinh. Dù sao giờ cũng là mạt thế rồi, cứ tìm chỗ vắng vẻ giải quyết tại chỗ thôi.

Trong hành lang vắng người, môi trường càng thêm tối tăm.

Nhưng thị lực của giác tỉnh giả vượt trội hơn người thường, nên vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ.

"Cậu nhanh lên đi!"

Trần Lệ thúc giục, rồi quay mặt đi chỗ khác. Dù sao chẳng ai muốn nhìn người khác đi vệ sinh cả.

"Ừm."

Tiểu Tĩnh đáp lời, đi đến sát chân tường.

Cô vừa cởi quần, chuẩn bị ngồi xổm xuống, bỗng nhiên, một cảm giác bất an khó tả ập đến. Đó là trực giác của giác tỉnh giả, mách bảo cô đang lâm vào nguy hiểm tột độ!

"Mấy thứ bẩn thỈu...”

Trong bóng tối, một giọng nói nhỏ vang lên.

Sau đó, một bóng người thanh niên chậm rãi hiện ra. Gương mặt hắn trắng bệch, ánh mắt lạnh lùng lộ ra chút khinh bỉ.

Hắn dường như đang lên án cô, sao có thể tùy tiện đi vệ sinh bậy bạ như vậy?

"Anh..."

Tiểu Tĩnh hoảng hốt cực độ. Cô vừa đưa tay định thi triển dị năng.

Nhưng một con dao găm đã cắm vào thái dương cô...