Lâm Đông lập tức quay sang đám Tanker dặn dò.
"Ta ra ngoài một chuyến, các cậu cố gắng giữ nhà, dạo này chắc không yên ổn đâu."
"Yên tâm đi, đại ca."
Tanker ngây ngô cười đáp.
Nhìn bóng dáng Lâm Đông dần khuất, biến mất ở góc đường phía xa, Tanker không khỏi cảm thán. Đại ca vừa mang về cả đống đồ ăn, giờ lại đi săn rồi, thật là cần cù...
Lâm Đông rời khỏi lãnh địa, kích hoạt trạng thái ẩn thân, lặng lẽ không một tiếng động, như một U Linh, xuyên qua những con đường ngổn ngang, không kinh động đến một ngọn cỏ, cành cây.
Một lát sau.
Hắn đến khu vực nhà bảo tàng, lặng lẽ cảm nhận, quả thực có điều bất thường.
Một cơn gió lạnh thổi qua, lẫn mùi máu tanh, trên nhà bảo tàng bao phủ một tầng mây đen kịt. Tầng mây gần như sà xuống mái nhà, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Ầm ầm!
Những tia chớp xé toạc tầng mây, tiếng sấm rền vang.
Gió càng lúc càng mạnh...
Tiếng gió rít gào, quỷ khóc sói hú thổi qua thành phố, cuốn theo bụi đất và túi ni lông bay múa.
Đôi mắt Lâm Đông sáng lên, nhìn chăm chăm phía trước.
Nhà bảo tàng đồ sộ như một con quái thú đang ẩn mình, xung quanh vết máu loang lổ, xác zombie nằm la liệt, mọi thứ tĩnh lặng đến rợn người.
Nhưng Lâm Đông cảm nhận được bên trong có ba người sống, họ đang ẩn nấp tứ phía, toát ra vẻ hoảng loạn.
Còn thứ đe dọa ba người... Lâm Đông nhất thời chưa cảm nhận được.
"Thật kỳ lạ, rốt cuộc là cái gì?"
Hắn bước tới, dùng năng lực Thi Vực, xuyên tường tiến vào.
Do thời tiết xấu, ánh sáng trong viện bảo tàng càng thêm lờ mờ, thỉnh thoảng có tỉa chớp lóe lên, mới rọi sáng một khoảng.
Lâm Đông đảo mắt nhìn.
Xung quanh bừa bộn, mảnh kính vỡ, vết máu khô, cùng những xác chết đã thối rữa thành xương khô.
Đây là dấu vết còn sót lại khi tận thế vừa ập đến, ngày đó nhà bảo tàng là một trong những khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề.
Nhìn những vết cào trên tường, có thể thấy sự tuyệt vọng tột cùng lúc đó...
Lâm Đông tiếp tục tiến lên, hướng đến nơi có khí tức của ba người sống.
Chẳng bao lâu.
Tại một hành lang tối tăm, ba bóng người thở hồng hộc chạy thục mạng hiện ra.
"Chạy mau! Tao cảm giác cái thứ đó đuổi theo rồi!"
"Bân ca, em thấy nó muốn hành hạ tụi mình đến chết, như mèo vờn chuột ấy."
Một người lo lắng nói.
Tưởng Văn Bân trấn an:
"Không sao đâu! Anh Thành nói rồi, bảo mình cố chịu, anh ấy sắp đến cứu tụi mình."
"Anh Thành khi nào tới?"
"Chắc... sắp thôi! Nhanh lên!"
Tưởng Văn Bân có thể kiên trì đến giờ, hoàn toàn dựa vào chút hy vọng nhỏ nhoi đó.
Nhưng hắn không hề biết...
Tưởng Văn Thành hiện tại ở khắp mọi nơi, đã hòa làm một với từng con zombie.
Ba người chạy thục mạng đến cuối hành lang.
Phía trước là một căn phòng, không còn lựa chọn, họ đẩy cửa xông vào.
Gian phòng rất rộng, chừng hai trăm mét vuông, trống trải, trên tường treo nhiều tranh, một số rơi xuống đất, khung. kính vỡ tan tành, văng tứ tung.
"Hết đường rồi!"
Một thanh niên da đen nói.
"Suỵt..."
Tưởng Văn Bân ra hiệu im lặng, "Đừng ồn, trốn đi."
"Ừ"
Hai người khẽ đáp, co vào một góc, tựa lưng vào tường, tìm kiếm chút cảm giác an toàn.
Họ không hề biết, lúc này Lâm Đông đang ẩn mình sau bức tường đó, cúi đầu quan sát.
Nhưng hắn chưa vội hành động.
Giết ba người này dễ như trở bàn tay, quan trọng nhất là... thứ đang ẩn nấp trong viện bảo tàng.
Đồng thời hắn đã cảm nhận được.
Từ khi ba người trốn vào căn phòng trống trải này, một luồng khí tức đang đến gần, vô cùng hư ảo, như không phải thực thể.
"Thật là ma?"
Trong tận thế, có rất nhiều sự kiện quỷ dị không thể giải thích, nhưng linh hồn ma quỷ thực sự thì hắn chưa từng thấy...
"Rắc rắc!"
Một tia chớp xé toạc bầu trời, ánh sáng chói mắt rọi sáng căn phòng.
Tưởng Văn Bân lại càng thêm bất an, trực giác mách bảo hắn, cái chết đang đến gần.
Hắn lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn lần nữa.
"Anh! Anh ở đâu rồi? Em đường cùng rồi!!!"
Nhưng.
Đợi mãi không thấy hồi âm.
"Khỉ thật!"
Tưởng Văn Bân chửi thầm, nhưng vẫn tin tưởng anh trai, hai người từ nhỏ nương tựa nhau, anh nhất định sẽ đến cứu mình... nhất định!
Bỗng nhiên, một cảm giác kỳ dị chạy dọc sống lưng.
Tưởng Văn Bân ngước mắt.
Bắt đầu quan sát những bức tranh treo trên tường, ánh mắt hắn lướt nhanh, cuối cùng, phát hiện một bức tranh cực kỳ cổ quái.
Đó là một bức chân dung người da đen, khuôn mặt đen như than đá, không rõ ngũ quan, chỉ thấy răng nanh sắc nhọn, đôi mắt toát ra vẻ hung ác, như ác quỷ đến từ địa ngục.
"Này, hai người mau nhìn, bức chân dung người da đen kia có gì đó sai sai thì phải?"
Tưởng Văn Bân vội vỗ vai hai người bạn.
"Hả?"
Hai người ngơ ngác, nhìn theo hướng tay hắn.
"Bân ca, anh nói bức nào?"
"Ngay giữa ấy!"
"Đâu có? Tao không thấy gì cả."
Hai người khó hiểu.
Tưởng Văn Bân nóng ruột, không nhịn được mắng:
"Ngu à! Chẳng phải..."
Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu, quay lại nhìn, sững sờ, bức chân dung người da đen đã biến mất...
Lúc này, một người khẽ nói:
"Bân ca, cái anh nói ở giữa ấy, là cửa sổ."
Rắc rắc!
Một tia chớp nữa xé toạc bầu trời, rọi sáng gian phòng.
Lần này Tưởng Văn Bân thấy rõ, nơi bức tranh kia vốn là một khung cửa sổ!
Đây không phải tranh, mà là có thứ gì đó đang nhìn mình.
"Vãi!"
Trong khoảnh khắc, toàn thân hắn nổi da gà, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan đến tận đỉnh đầu.
Cảm giác sợ hãi tột độ khiến hắn nghẹt thở.
"Tao thấy nó... Vừa nãy tao thấy rõ nó rồi! Chạy mau!"
Tưởng Văn Bân như phát điên, bất chấp tất cả, lao ra hành lang.
"Hả? Thấy cái gì?"
Hai người bạn không hiểu chuyện gì. Nhưng thấy hắn chạy, còn gây ra tiếng động lớn, đành phải chạy theo.
Nhưng.
Một bóng đen từ khung cửa sổ chui vào, hòa vào bóng tối, như U Minh đến từ địa ngục.
Cái bóng lập lòe, đuổi theo ba người.
Tốc độ cực nhanh.
Chớp mắt đuổi kịp người cuối cùng.
"Phụt!"
Móng vuốt hóa ảnh của nó, như ngọn lửa đen cháy bùng, xuyên thủng lưng người kia, máu tươi ấm nóng bắn tung tóe lên gáy Tưởng Văn Bân và người còn lại.
"Hả?"
Hai người rợn tóc gáy, vô thức quay đầu lại.
Chỉ thấy một bóng đen cao lớn, móng vuốt cắm sâu vào tìm đồng đội, nhấc bổng hắn lên không trung.
Người kia chưa chết hẳn, hai chân vô lực đạp loạn, mắt nổi đầy tơ máu, há hốc miệng, trào ra máu tươi.
"Cứu... Cứu tao..."
