Logo
Chương 71: Đem cầm không được

Trong lòng mọi người kinh hãi, vội vàng vung binh khí, cố gắng ngăn chặn những con rắn mưa như trong trò "Fruit Ninja", trường đao vung lên vun vút tóe lửa, không ngơi tay.

Xác rắn chất đống lớp này chồng lên lớp khác, máu tươi văng tung tóe giữa không trung, tựa như một vũ điệu cuồng nhiệt.

Rắn cứ thế tuôn xuống, dường như vô tận.

Thể lực của mọi người nhanh chóng cạn kiệt.

Đặc biệt là Tôn Vũ Hàng, chàng thanh niên vừa bị rắn cắn, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, thở hổn hển. Nếu không nhanh chóng hút nọc độc ra, chắc chắn sẽ chết trong trận mưa rắn này.

"Phải làm gì bây giờ?"

Những người khác cũng sắp không trụ được nữa. Họ có thể chém giết cả trăm con rắn, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, là sẽ rơi vào tử địa.

"Nơi này quá nguy hiểm, căn bản không phải chỗ dành cho người sống!"

Ngay lúc mọi người tuyệt vọng,

Biến cố bất ngờ xảy ra. Đám mãng xà bỗng nhiên khựng lại, như bị ai đó trói chân, rồi "phanh phanh phanh" liên tục nổ tung.

Thịt nát văng tung tóe, huyết vụ mịt mù, chẳng khác nào Tu La tràng.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, hàng ngàn hàng vạn con rắn gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Vài con may mắn sống sót thì kinh hoàng bỏ chạy, như thể vừa gặp phải thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

"Cái... chuyện gì vừa xảy ra?"

Trần Minh và những người khác ngơ ngác dừng tay, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Những gì vừa diễn ra vượt quá sự hiểu biết của họ.

Đúng lúc này, một bóng người thon dài chậm rãi hiện ra phía trước, đứng giữa cơn mưa máu, áo sơ mi trắng vẫn không vướng chút bụi trần.

Lúc này, phạm vi Thi vực của Lâm Đông đã rất lớn, gần như bao trùm toàn bộ nhà kho, nên có thể trong nháy mắt áp chế bầy rắn.

Tôn Tiểu Cường nhìn thấy bóng người kia, mắt lập tức ánh lên vẻ mừng rỡ.

"Lâm Đông, cậu đến giúp chúng tôi!"

"Ừ."

Lâm Đông gật đầu.

Mọi người lúc này mới hoàn hồn, hóa ra là người của mình.

Quan trọng hơn là, người này còn mạnh đến thế.

Trong lòng họ lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt là Tôn Vũ Hàng, cảm giác như vừa sống sót sau tai họa, tràn ngập lòng biết ơn.

"Cảm ơn cậu, đã cứu tôi."

"Không có gì."

Lâm Đông khẽ cười, khuôn mặt anh tuấn như một chàng trai nhà bên, khiến người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.

"Anh ấy dịu dàng quá..."

Mọi người có chút ngẩn ngơ.

Thế nhưng, Trần Minh nhìn nụ cười ấy, trong lòng lại chợt bất an, người run lên. Vì trước đây, khi cùng Trình Lạc Y hành động, anh đã từng gặp Lâm Đông một lần, biết hắn chính là chúa tể tuyệt đối của khu cao ốc, một Thi Vương quỷ dị mà cường đại!

"Hắn vậy mà lại đến..."

Dù vậy, Trần Minh biết Lâm Đông không có ác ý, hơn nữa hắn vừa cứu mình, nên dù sợ hãi, anh vẫn vô cùng cảm kích.

"Trần thúc, chú giúp cháu hút độc ra đi."

Tôn Vũ Hàng bên cạnh bỗng nhiên nói.

"Ờ, được..."

Trần Minh giật mình, nhìn xuống cổ Tôn Vũ Hàng, máu đen vẫn đang chảy ra. Nếu không phải là Dị năng giả với thể chất cường hãn, hẳn đã sớm "về chầu ông bà”.

Nhưng vết thương đáng sợ này khiến người ta khó mà mở miệng.

Tuy nhiên, tính mạng đang nguy kịch, Trần Minh đành cắn răng, ghé vào cổ Tôn Vũ Hàng hút độc. Hai người ôm nhau, tư thế có chút mập mờ...

Trình Lạc Y mắt to đánh giá Lâm Đông, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.

"Danh sách Bọ Cạp Đen lần trước cậu đưa cho tôi, lấy ở đâu ra vậy?"

"Một cửa hàng dưới lòng đất."

Lâm Đông thành thật trả lời.

"À..."

Trình Lạc Y gật đầu, nhíu mày. Vì lúc đó, cô đã nhìn ra Tưởng Văn Thành có ý đồ bất chính với Lâm Đông, nhưng lại không biết hắn là thành viên của tổ chức Bọ Cạp Đen.

"Lỗ vốn rồi..."

"Đừng nhỏ mọn thế chứ."

Lâm Đông thuận miệng nói, mắt lại dán vào thanh trường đao trong tay Trình Lạc Y, cảm thấy nó vô cùng "ngầu"... Kiểu dáng con dao này độc đáo thật.

Những người còn lại bắt đầu kiểm tra các thùng hàng xung quanh.

Phần lớn đã bị mãng xà phá hủy, nhưng một số thùng còn sót lại vài hạt giống, được bảo quản khá tốt, có lẽ vẫn có thể trồng được.

Có được những vật tư này, mọi người trong lòng vui mừng.

Chỉ có Trần Minh và Tôn Vũ Hàng vẫn đang ôm nhau hút độc.

Trần Minh liên tục nhổ ra mấy ngụm máu đen lớn, cuối cùng cũng hút sạch độc. Môi anh sưng vù, như hai cây lạp xưởng treo lủng lẳng.

"Chắc là ổn rồi..."

"Cảm ơn chú."

Tôn Vũ Hàng nói lời cảm tạ.

Hai người quay người tựa vào góc tường, nghỉ ngơi tại chỗ. Vừa rồi tiêu hao quá nhiều thể lực.

Đặc biệt là Tôn Vũ Hàng, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, toàn thân run rẩy. May mắn được người cứu, mạng này cũng thật lớn, vậy mà vẫn chưa chết!

Tay run run, anh lấy điện thoại ra, báo bình an cho người thân.

Trần Minh bên cạnh liếc nhìn, tò mò hỏi:

"Cho ai đấy?"

"Bạn gái quen trên mạng. Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng nhìn ảnh thì da trắng, xinh đẹp, chân dài...”.

Tôn Vũ Hàng mặt mũi tràn đầy hạnh phúc nói.

"À..."

Trần Minh ra vẻ suy tư.

"Này, cậu nên cẩn thận đấy. Biết đâu cô ta là người của tổ chức Bọ Cạp Đen giả mạo, chuyên lừa gạt cậu."

"Không thể nào..."

"Sao lại không thể? Bây giờ không chỉ người, ngay cả quái vật cũng tiến hóa, có cả trí thông minh, cũng có thể lên mạng lừa người. Ai biết người đang nói chuyện với cậu là người hay quỷ."

Trần Minh nghiêm túc nói.

Tôn Vũ Hàng nghe vậy, giật mình kinh hãi, cảm thấy đúng là có chuyện đó. Bây giờ yêu ma quỷ quái trên mạng quá nhiều, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

"Thúc, vậy cháu phải làm gì?"

"Này, nghe lời chú khuyên, internet là cái ao tù nước đọng, cậu đùng đại dột mà đem cầm, chỉ bằng đưa điện thoại cho chú, chú thay cậu trò chuyện...”

...

Vì gây ra động tĩnh không nhỏ, họ đã làm kinh động đến Mắt Rắn và đám Zombie.

"Lão đại, có người xâm phạm lãnh địa của chúng ta, ngay trong chợ nông sản." Một con Zombie báo cáo.

"Nhân loại?"

Mắt Rắn nhíu mày, quay đầu quan sát. Phía sau hắn là hàng vạn thi triều, rất nhiều tỉnh binh cường tướng.

Hắn đang định tập hợp quân lính đi tấn công Lâm Đông, không ngờ vào thời điểm mấu chốt này... lại có người xuất hiện.

Khóe miệng Mắt Rắn nhếch lên, lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

Quả thực là tự dâng lương thảo đến miệng...

Zombie sau khi vừa ăn xong huyết nhục, tế bào sẽ hoạt động mạnh nhất, vô luận là thể phách, tốc độ, phản xạ thần kinh, đều sẽ ở vào trạng thái đỉnh cao nhất.

"Đi, trước tiên giải quyết đám người kia, dù sao cũng tiện đường "

Theo lệnh của hắn,

Thi triều bắt đầu di chuyển, thanh thế to lớn, như một trận lũ quét, cảm giác áp bức vô cùng. Trong đó có cả những con Michelin bụng phệ, và cả Nhện Nữ mặt mày ngạo nghễ.

Bên phía Lâm Đông đã chỉnh đốn xong đội ngũ.

Trần Minh và những người khác mang theo vật tư, đi ra khỏi chợ nông sản. Vì Zombie xung quanh đã bị dọn dẹp, nên nơi này rất yên tĩnh, hoàn toàn tĩnh mịch.

"Anh em cố lên, kế hoạch của chúng ta đã hoàn thành một nửa. Mang nhiều hạt giống thế này về, khu tị nạn nhất định sẽ có thưởng.” Trần Minh cổ vũ.

Tôn Vũ Hàng gật đầu, bước chân không khỏi nhanh hơn vài phần. Cái nơi tồi tệ này, anh thật sự không muốn ở lại một khắc nào.

"Cậu dừng lại."

Bỗng nhiên, tiếng của Lâm Đông vang lên từ phía sau.

"Hả?"

Tôn Vũ Hàng khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại, có chút khó hiểu.

"Sao vậy?"

"Phía trước cậu có gì không?"

Giọng Lâm Đông bình tĩnh vang lên.

Tôn Vũ Hàng nghi hoặc, cẩn thận nhìn về phía trước, phát hiện dưới ánh mặt trời, có một sợi dây nhỏ phản xạ ánh sáng yếu ớt, chắn ngang trước mặt mình.

Đó là một sợi tơ nhện, tuy mỏng manh, nhưng lại vô cùng cứng cáp. Độ sắc bén của nó không thua kém gì bình khí. Nếu không chú ý mà đi qua, chắc chắn sẽ đầu lìa khỏi cổ.

Tôn Vũ Hàng kinh hãi phát hiện, sợi tơ nhện trí mạng này... chỉ cách mình chưa đến năm centimet!