Kiều Thiên cười lạnh: "Vậy phải xem xem, Thiếu Lâm hôm nay có bản lĩnh đó hay không!"
Câu nói như một đốm lửa, lập tức đốt bùng lên sự phẫn nộ của mấy ngàn giang hồ hảo hán trên quảng trường!
Cuồng vọng!
Một tiếng quát lớn như sấm nổ vang lên! Bạch Thế Kính, Chấp pháp trưởng lão Cái Bang, râu tóc dựng ngược, bước ra khỏi đám đông, chỉ thẳng vào Kiều Thiên giận dữ: "Kiều Thiên tiểu nhi! Giết Đinh Xuân Thu, liền tưởng võ công mình vô địch thiên hạ rồi sao? Dám khinh thường Thiếu Lâm thánh tăng, xem thường anh hùng thiên hạ! Ngươi coi võ lâm chính đạo này là trò đùa để ngươi muốn làm gì thì làm chắc? Hôm nay nếu không bắt ngươi, kẻ tà đạo này, thì Cái Bang còn mặt mũi nào mà tồn tại? Thiên hạ chính đạo còn mặt mũi nào mà tồn tại!"
Lời nói của hắn đầy tính kích động, lập tức châm ngòi cho những kẻ vốn đã bất mãn hoặc ghen ghét Kiều Thiên. Trong khoảnh khắc, quần hùng sục sôi, tiếng hô đáp lại vang lên không ngớt:
"Bạch trưởng lão nói phải!"
"Tuyệt đối không thể tha cho tên cuồng đồ này!"
"Cùng nhau tiến lên, thay trời hành đạo!"
"Cho hắn biết trời cao đất rộng!"
Đao kiếm loảng xoảng không ngừng, vô số ánh mắt thù địch khóa chặt vào bóng dáng đơn độc mặc áo đen trên bậc thang. Chỉ cần một lời không hợp, liền lập tức xông lên tấn công! Cảnh tượng căng thẳng đến cực điểm, không khí như muốn ngưng kết lại.
Trên khán đài, thái giám Lý Ngạn thu hết mọi chuyện vào mắt. Hắn thấy Thiếu Lâm, Cái Bang hô hào, tập hợp được giang hồ hảo kiệt hưởng ứng, lông mày không khỏi nhíu lại, trong lòng băn năng kiêng kỵ loại lực lượng vượt quá tầm kiểm soát của triều đình này. Nhưng khi ánh mắt hắn trở lại Kiều Thiên, lại không khỏi nảy sinh một tia hảo cảm phức tạp khó tả.
Chỉ thấy thiếu niên kia, đối mặt với làn sóng thù địch và sát khí phía dưới, vẫn thả lỏng hai tay sau lưng, thân hình thẳng tắp như tùng, đứng sừng sững trên bậc thang cao của Chân Vũ đại điện. Gió núi thổi tung vài sợi tóc đen trên trán và vạt áo đạo bào đen, bay phấp phới. Nhưng trên mặt hắn, không hề có chút sợ hãi, ngược lại khóe miệng ngậm một nụ cười nhạt khó đoán. Đó là một sự bình tĩnh xem thường thiên binh vạn mã, một sự thong dong nắm chắc mọi thứ trong tay.
"Chậc chậc, quả nhiên là một trang nam nhi đỉnh thiên lập địa!" Lý Ngạn thầm khen trong lòng. Hắn thật không biết đứa trẻ mới mười chín tuổi này làm sao mà có được khí độ như vậy? Là cố làm ra vẻ? Hay là thật sự có năng lực thông thiên? Dù thật hay giả, chỉ riêng sự trấn định trước nguy biến, cũng đủ khiến người ta nể phục...
Hắn suy nghĩ nhanh chóng, nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một. Triều đình luôn đau đầu vì không thể can thiệp hiệu quả vào chuyện giang hồ, giờ Võ Đang cùng Thiếu Lâm, Cái Bang đối đầu trực diện, chính là thời cơ tốt nhất để thế lực triều đình tham gia! Một Võ Đang cần dựa vào sự ủng hộ của triều đình, dễ khống chế hơn nhiều so với Thiếu Lâm Cái Bang vững như bàn thạch!
Hắn lập tức nghiêng người, ghé vào tai một tên tâm phúc thị vệ, hạ giọng dặn dò rất nhanh: "Lập tức dùng mật tín báo cho Tổng giáo đầu Ngự Quyền Quán Chu Đồng! Báo cho hắn biết cục diện Võ Đang Sơn nguy cấp, Kiều Thiên người này có tiềm lực lớn, lại đối đầu với Thiếu Lâm Cái Bang như nước với lửa. Đây là cơ hội tuyệt hảo để triều đình đưa thế lực vào giang hồ, mời Chu đại nhân báo cáo Thánh thượng, sớm quyết đoán, hết sức ủng hộ Võ Đang! Hừ, Thiếu Lâm? Cái Bang? Các ngươi không phải cảm thấy giang hồ là thiên hạ của các ngươi, triều đình không quản được sao? Nếu giang hồ có thêm một Võ Đang có thể chèn ép các ngươi, xem các ngươi còn ngông nghênh được không!"
"Tuân lệnh!" Thị vệ kia lính mệnh, lặng lẽ rút vào đám đông, nhanh chóng rời đi.
Trên bậc thang, Kiều Thiên nhìn đám "anh hùng hào kiệt" mặt mũi dữ tợn dưới quảng trường, lòng tràn ngập sát ý dồn nén bấy lâu, như núi lửa phun trào!
Cảnh tượng này, sao mà quen thuộc!
Chỉ khác là, mười lăm năm sau trong nguyên tác, người bị đám người đạo mạo giả dối, không phân tốt xấu này vây công bức tử, là đệ đệ hắn, Kiều Phong!
Chính là những kẻ luôn miệng "chính đạo" "hiệp nghĩa" này, đẩy một vị anh hùng đỉnh thiên lập địa vào cảnh cô độc, máu nhuộm Tụ Hiền Trang!
Hôm nay, bọn chúng lại giáng tội danh, rút đao chĩa vào hắn!
Cái gì Võ Đang lập phái, cái gì quy củ giang hồ, giờ phút này trong lòng Kiều Thiên đều không còn quan trọng. Hắn như thấy được Kiều Phong tuyệt vọng và bi tráng trong tương lai, một ý niệm bảo vệ trỗi dậy từ huyết mạch cùng sự căm giận ngút trời hòa quyện! Hai tay hắn nắm chặt thành quyền sau lưng, khớp xương trắng bệch vì dùng sức, phát ra tiếng "răng rắc" rất nhỏ.
Nhưng nụ cười nhạt trên mặt hắn lại càng thêm rõ ràng, chỉ là sâu trong đáy mắt, là một biển sát khí đóng băng!
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đại chiến sắp bùng nổ ——
"Báo ——!"
Một tiếng hò dài từ dưới núi vọng lên, cắt ngang sự ổn ào náo động!
"Cửu Thiên Cửu Bộ sứ giả và Tam Thập Lục Đảo chủ, Thất Thập Nhị Động động chủ thuộc Tiêu Dao Biệt Viện của Võ Đang phái, phụng mệnh Đồng Mỗ đến yết kiến chưởng môn Võ Đang, Kiều Thiên ——!"
Tiếng hô chưa dứt, chỉ thấy trên đường núi, khí thế hùng dũng! Đầu tiên đập vào mắt là chín đội nữ tử mặc đồng phục, màu sắc khác nhau, thêu huy hiệu Linh Thú Cung, bước đi chỉnh tề, khí tức ngưng tụ, hiển nhiên là tinh nhuệ thuộc Linh Thú Cung – Cửu Thiên Cửu Bộ! Mỗi đội đều có một nữ tử khí độ bất phàm dẫn đầu, chính là thủ lĩnh hoặc đại diện của các bộ. Sự xuất hiện của họ mang theo một khí thế kỷ luật nghiêm minh, vượt xa đám ô hợp giang hồ thông thường.
Theo sát Cửu Thiên Cửu Bộ là đội quân hỗn tạp, mang theo mùi máu tanh, dũng mãnh dị thường — Tam Thập Lục Đảo, Thất Thập Nhị Động hào hùng! Ô Lão Đại, Tang Thổ Công, Đoan Mộc Nguyên, Lệ Phu Nhân, Tần Song Thanh, Cáp Đại Bá, Bất Bất Đạo Nhân, Thôi Lục Hoa… Từng nhân vật danh tiếng lẫy lừng hoặc hung danh hiển hách trên giang hồ, dẫn theo tinh nhuệ thuộc hạ, trùng trùng điệp điệp tiến lên đỉnh núi!
Trong nháy mắt, hơn một ngàn năm trăm người tràn vào quảng trường, vốn đã chật chội, lập tức bị lấp đầy, đen nghịt, mang đến cảm giác áp bức hơn hẳn trước đó!
Những thuộc hạ của Linh Thú Cung cùng các đảo chủ, động chủ dường như không thấy bầu không khí căng thẳng trên quảng trường. Cửu Thiên Cửu Bộ dẫn đầu tiến đến dưới bậc thang Chân Vũ đại điện, đồng loạt khom mình hành lễ, giọng nói trong trẻo mà cung kính:
"Cửu Thiên Cửu Bộ sứ giả, phụng mệnh Đồng Mỗ, tham kiến chưởng môn! Nguyện ý nghe theo điều khiển!"
Ngay sau đó, Tam Thập Lục Đảo, Thất Thập Nhị Động nhân mã, dẫn đầu là Ô Lão Đại, đồng loạt quỳ một chân xuống đất, ôm quyền hành lễ, tiếng gầm như sấm vang vọng khắp quảng trường:
"Thuộc hạ (Ô Lão Đại / Tang Thổ Công / Đoan Mộc Nguyên…) bái kiến chưởng môn! Nguyện vì chưởng môn quên mình phục vụ!"
Tiếng hô vang vọng, chấn động đến mặt đất quảng trường dường như cũng rung lên!
Quãng trường vừa náo loạn ồn ào, kêu đánh giết, trong nháy mắt trở nên tĩnh mịch!
Thiếu Lâm, Cái Bang, triều đình, cùng tất cả những kẻ vốn đã rục rịch muốn động thủ, đều trợn mắt há hốc mồm nhìn đoàn người hơn một ngàn người đột ngột xuất hiện, nhìn bọn họ cung kính hành lễ với Kiều Thiên!
Võ Đang này… Kiều Thiên này…
Rốt cuộc là thần thánh phương nào?!
Sau lưng hắn, rốt cuộc còn ẩn giấu thế lực đáng sợ đến mức nào?!
