Logo
Chương 19: Thế đạo

Lam Cân Bang, sống lại?

Những thực khách trong quán ăn chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi lộ vẻ kinh hoàng.

Tuy Lam Cân Bang mới đến khu Thiết Thạch không lâu, số người bị chúng cướp bóc hay vơ vét cũng chưa nhiều, nhưng sự tàn bạo của chúng đối với những ai không chịu nộp tiền đã đủ khiến người ta kinh sợ.

Huống chi, đám người Lam Cân Bang xông vào với khí thế hung hăng như vậy!

Trong đám người xâm nhập nhà hàng, chỉ có hai người không đeo khăn trùm đầu màu lam đặc trưng của Lam Cân Bang.

Một người là gã thanh niên đầu đinh gầy gò cầm đầu, luôn nở nụ cười trên môi.

Không ai khác chính là 'Lạc Đà'.

Người còn lại là gã đàn ông cao lớn vạm vỡ đi bên cạnh Lạc Đà, cao ít nhất 2m1, như một tòa tháp sắt sừng sững. Với chiều cao nổi bật như vậy, hắn khó mà bị bỏ qua ở bất cứ đâu, khuôn mặt lạnh tanh đi theo Lạc Đà.

"Buôn may bán đắt nha, Quý tiểu thư."

Lạc Đà cười ha hả nhìn cô gái trẻ tuổi sau quầy, ánh mắt không chút kiêng dè đánh giá cơ thể cô, "Mới một tháng không gặp mà đã khác hẳn rồi, trước kia đúng là tôi có mắt như mù, không nhận ra."

Đám côn đồ Lam Cân Bang phía sau nghe vậy đều cười ồ lên.

Khuôn mặt cô gái trẻ tuổi tái nhợt, vô thức lùi lại nửa bước.

Trước đây, khi còn lộ diện ở cửa tiệm, cô luôn cố gắng ăn mặc giản dị hết mức có thể. Cũng chỉ vì Lam Cân Bang giải tán, và sau khi gặp Lâm Khinh, cô mới cố ý trang điểm.

Không ngờ... Lam Cân Bang lại quay lại?

"Lạc lão ca."

Lúc này, một người đàn ông mặc âu phục tầm ba mươi tuổi bước nhanh tới, chắn trước mặt cô gái trẻ, cười bồi nói: "Sao ngài lại đến đây?"

"Anh..." Cô gái trẻ tuổi cắn môi, biết rằng lại phải chi một khoản tiền lớn.

"Quý lão bản làm ăn phát đạt thế này, xem ra dạo này kiếm được không ít nhỉ."

Lạc Đà cười híp mắt nói: "Hôm nay tôi đến cũng không có việc gì, chỉ là dạo này bận quá, bốn tuần rồi chưa ghé qua, phiền Quý lão bản thanh toán bù hai tháng phí."

"Hai tháng?" Sắc mặt người đàn ông âu phục thay đổi.

Lạc Đà liếc nhìn đám khách trong quán ăn, nói: "Khách đông như vậy, làm ăn phát đạt như vậy, chẳng lẽ Quý lão bản không nên cảm tạ chúng tôi bảo kê sao?"

Vừa nói, hắn vừa lấy bao thuốc lá ra, bật một điếu ngậm lên môi, mỉm cười nói: "Quý lão bản, cho xin chút lửa."

Người đàn ông âu phục hít sâu một hơi, lấy bật lửa từ trong túi ra, gượng cười nói: "Lạc lão ca, dạo này tiền trong tiệm hơi khó xoay xở, ngài xem có thể trả trước một tháng được không?"

"Ồ?"

Lạc Đà cười, nói: "Ý là trả tháng trước, rồi tháng này trở đi không cần chúng tôi bảo kê nữa?"

Sắc mặt người đàn ông âu phục biến sắc.

Anh ta hiểu rõ ý nghĩa thực sự của câu nói này. Một khi không cần bảo kê, thứ chờ đợi anh ta sẽ là vô số quấy rối và phá hoại.

Đến lúc đó, đừng nói đến chuyện mở cửa làm ăn, đến an toàn cá nhân cũng khó đảm bảo.

Còn việc báo cảnh sát?

Nếu hữu dụng, anh ta còn cần phải khúm núm cúi đầu như vậy sao?

Người đàn ông âu phục vội vàng cầu xin: "Lạc lão ca, tôi không có ý đó, chỉ là dạo này trong nhà thật sự là...”

"Tôi không quan tâm nhiều như vậy."

Lạc Đà ngắt lời anh ta, "Nhà ai mà chẳng có việc khó? Chỗ tôi cũng còn cả một đám anh em đang chờ cơm, Quý lão bản, chúng ta thông cảm cho nhau một chút nha, anh thấy có đúng không?"

Nói đến câu cuối, hắn đã lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn: "Nhanh lên đi, anh em còn phải đến nhà khác nữa."

Người đàn ông âu phục hít sâu một hơi.

Đúng lúc này —

"Ê! Thằng kia, mày đang quay cái gì đấy?"

Một tên lưu manh đột nhiên chỉ vào một vị khách trong quán ăn, quát lớn: "Đưa điện thoại cho ông đây!"

Còn có người dám quay chụp ư?

Lạc Đà nghe vậy quay đầu nhìn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu.

Hắn đây không phải là cướp bóc, mà là làm ăn chân chính, còn phải nộp thuế đàng hoàng. Đang bàn chuyện làm ăn mà có gì sai?

Dù có báo cảnh sát hắn cũng không sợ, tự khắc sẽ có người lo lót cho hắn.

Chỉ là, hắn cũng hơi tò mò, lại có người gan dạ đến vậy?

"Hả?"

Ngay sau đó, khi Lạc Đà nhìn thấy người thanh niên đang quay phim kia, nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng lại.

"Tao nói chuyện với mày mà mày điếc à?"

Tên côn đồ phát hiện người kia vẫn tiếp tục quay, hùng hổ rút một cây côn nhị khúc từ sau lưng ra, bước nhanh tới.

Nhưng hắn mới đi được vài bước, liền cảm thấy đầu phía sau rung mạnh, một lực lớn đột nhiên truyền đến, khiến hắn tối sầm mặt mày, đứng không vững, ngã sấp xuống đất.

"Mẹ kiếp, thằng nào?"

Hắn tức giận đứng dậy, vừa quay đầu lại thì thấy Lạc Đà đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, trong khoảnh khắc, hắn như bị một thùng nước đá dội từ đầu xuống, lửa giận hoàn toàn dập tắt.

"Lão... Lão Đại?"

Lạc Đà lạnh mặt nói: "Còn không mau cút đi xin lỗi Lâm tổ trưởng?"

"Lâm tổ trưởng?" Tên lưu manh lập tức nhớ tới vị tân tấn tuần tra tư khu Thiết Thạch mà Lão Đại từng nhắc đến, không khỏi run lên.

Hắn không để ý đến cơn đau, vội vàng đứng dậy, đi tới, cúi đầu nói: "Lâm tổ trưởng, là tôi có mắt không tròng, xin ngài tha thứ..."

"Đi xin lỗi công an đi."

Lâm Khinh ngắt lời hắn, giơ điện thoại di động lên ghi lại khuôn mặt hắn, nói: "Các người dám ngang nhiên vơ vét thu phí bảo kê trước mặt người thi hành pháp luật?”

Tên lưu manh không khỏi tái mặt.

"Ha ha, Lâm tổ trưởng nói vậy oan cho người ta quá."

Lạc Đà cười ha hả bước tới, "Chúng tôi là công ty bảo an, chỉ là làm ăn thôi mà, không tin ngài xem, đây là danh thiếp của công ty tôi."

Nói xong, hắn đưa cho Lâm Khinh một tấm danh thiếp.

Lâm Khinh không thèm nhìn, chỉ nói: "Ép mua ép bán cũng coi là làm ăn?”

"Ép mua ép bán?" Lạc Đà kinh ngạc, "Vậy thì ngài hiểu lầm rồi."

Hắn quay đầu nhìn người đàn ông âu phục, cười như không cười nói: "Quý lão bản, anh nói cho công bằng xem, nếu chúng tôi ép buộc anh, anh cứ nói thẳng ra ngay bây giờ đi."

Người đàn ông âu phục im lặng không nói.

Lạc Đà đương nhiên không ép buộc hay đe dọa trực tiếp anh ta, nhưng chỉ cần anh ta không đồng ý, đối phương có cả tá thủ đoạn phá hoại việc làm ăn của anh ta, hơn nữa những kẻ ra tay đều giấu mặt rất kỹ, dù có bị bắt cũng sẽ một mực chối rằng không liên quan đến Lam Cân Bang.

Chỉ riêng việc đổ dầu, tạt phân, ném vỡ kính các kiểu cũng chỉ ngồi tù được bao lâu.

Hơn nữa, gã Lạc Đà này dường như có ô dù rất lớn, dù anh ta báo cảnh sát, đối phương cũng không sợ.

Anh ta có thể làm gì đây?

Đó là lý do tại sao anh ta biết rõ người thanh niên kia là tuần tra chính thức, nhưng căn bản không nghĩ đến chuyện cầu cứu.

Tuần tra, cũng chỉ phụ trách tuần tra điều tra, chứ có thể làm gì được bọn người này?

"Lâm tổ trưởng ngài xem, Quý lão bản đã nói là không có rồi.”

Lạc Đà cười nhìn Lâm Khinh, nói: "Ngài hiểu lầm chúng tôi quá sâu rồi."

"Hiểu lầm?"

Lâm Khinh nói: "Các người đang làm gì, các người rõ, tôi cũng rõ, không cần phải nói những lời này trước mặt tôi."

Hắn liếc qua gã đàn ông cao lớn như cột điện phía sau Lạc Đà, lại liếc nhìn cánh cửa kính bị đạp nát, "Cánh cửa kia là các người đạp hả? Cố ý phá hoại tài sản công cộng?"

Lạc Đà lập tức cười làm lành nói: "Không còn cách nào, của kính nhà hàng này bóng loáng quá, thăng em tôi không nhìn rõ có kính phía trước, sức lại khỏe quá, sơ ý một cái liền đá thành ra thế này. Ngài yên tâm, chúng tôi nhất định bồi thường.”

"Sơ ý tốt đấy." Lâm Khinh đặt điện thoại di động xuống, nói: "Bồi thường xong rồi thì cút đi."

Gã đàn ông cao lớn như cột điện trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ hung ác.

Lạc Đà cũng không giận, chỉ cười gật đầu nói: "Biết ngài ở đây ăn cơm, chúng tôi đã không đến quấy rầy ngài rồi."

Hắn quay đầu nhìn người đàn ông âu phục, cười thúc giục: "Quý lão bản, cánh cửa này hết bao nhiêu tiền? Trừ vào hai tháng phí bảo kê là được rồi. Dù sao hôm nay Lâm tổ trưởng đang dùng bữa, chúng tôi không quấy rầy nữa, vừa hay cho anh thời gian kiếm tiền, đợi đến ngày mai chúng tôi lại đến."

Người đàn ông âu phục miễn cưỡng mở miệng nói: "Lạc lão ca, tôi sẽ cố gắng gom đủ tiền trong đêm nay."

Lâm Khinh lặng lẽ ngồi một bên, không nói gì.

Dù hắn lên tiếng can thiệp, kết quả cũng sẽ không thay đổi, Lam Cân Bang chỉ là không muốn trêu chọc cái vỏ tuần tra tư của hắn mà thôi.

Nhưng tiền nên kiếm được, chúng vẫn sẽ kiếm.

Thế đạo này, chính là như vậy.

Chính phủ Thế giới chẳng hề quan tâm đến khu vực bên ngoài đô thị, phẳng phất như đó là những thứ bỏ đi, tất cả văn minh và trật tự dường như chỉ có ở trong đô thị mới là thật.

Còn ở bên ngoài đô thị, cái gọi là pháp quy phần lớn chỉ là tấm màn che mắt mà thôi.

« Thủ Tự Bạo Quân » Chương 20: Cảnh cáo?