Tội phạm truy nã cấp A, bắt được thì được Tam Đẳng Công một lần.
Còn tội phạm truy nã cấp AA, bắt được thì được Tam Đẳng Công hai lần!
Lâm Khinh xem kỹ bản tóm tắt tội ác của Liêu Tân Anh, em trai Liêu Tân Kiệt, phát hiện gã này đúng là một tên cuồng sát nhân, trên tay ít nhất đã dính máu hơn hai mươi người vô tội, còn giết cả nhân viên chấp pháp.
Còn Liêu Tân Kiệt, anh trai gã, là đồng phạm, tội ác nhẹ hơn một chút.
Đương nhiên, Lâm Khinh cũng biết mình không có tư cách xem thường người khác, dù hắn chưa từng giết người vô tội, nhưng tổng số người mà hai anh em này giết cộng lại cũng chưa bằng số lẻ của hắn ở kiếp trước.
"Lâm Khinh, vận may của cậu đúng là tốt thật."
Hàn tổ trưởng không nhịn được nói: "Lần đầu làm nhiệm vụ đã bắt được đào phạm, lần đầu lập tổ tuần tra mà còn bắt được một lúc hai tên?"
Lâm Khinh liếc nhìn Triệu Gia Di bên cạnh, mỉm cười nói: "Chủ yếu là tổ viên của chúng ta gặp may."
"Hai tên đào phạm này đều cực kỳ hung tàn."
Tần Thấm không nhịn được hỏi: "Lâm Khinh, hai người này đều do cậu giải quyết sao? Cậu lợi hại vậy à?"
"May mắn thôi." Lâm Khinh khẽ lắc đầu, "Tôi nổ súng hạ gục thằng em, còn Triệu Gia Di giải quyết thằng anh."
"Lần này cậu phát tài rồi, hai lần Tam Đẳng Công, còn có bốn mươi vạn, chậc chậc."
Tần Thấm không khỏi cảm thán một tiếng, rồi liếc nhìn Triệu Gia Di, "Cô em này cũng gặp may thật đấy, xinh đẹp, trông yếu đuối vậy mà cũng giải quyết được một tên?"
Triệu Gia Di hơi đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Nếu không có tổ trưởng ở đó, một mình tôi cũng xong việc rồi..."
Hàn Oánh và Nguyễn Binh của tổ Bảy nghe vậy cũng không khỏi hâm mộ nhìn Triệu Gia Di.
Sớm biết vậy bọn họ cũng xin vào chung tổ với tổ trưởng!
Đằng này vừa có mười hai vạn tiền thưởng, vừa có Tam Đẳng Công!
Chỉ có Đằng Phi Vũ là không có vẻ gì hâm mộ, chỉ hơi ngạc nhiên.
"Báo cho công an đi."
Lâm Khinh nói: "Nhưng mà, đào phạm đánh hắc quyền ở khu Tiêu Sơn có vẻ hơi nhiều thì phải? Ngắn ngủi một tháng mà lòi ra đến ba tên? Chuyện này không thể nào là trùng hợp được?"
Đằng Phi Vũ trầm mặc một chút rồi nói: "Tổ trưởng, tôi nghỉ ngờ khu Tiêu Sơn có giấu một sàn đấu boxing ngầm, hơn nữa quy mô chắc chắn không nhỏ.”.
Trong lòng Lâm Khinh đã có suy đoán, nhưng không nói gì.
Những khách nhân biến mất ở bãi đậu xe dưới lòng đất của khách sạn Khánh Thái, mối nguy hiểm tiềm ẩn trong Hồng Tượng Quyền Kích quán, nhóm đào phạm đánh hắc quyền ở khu Tiêu Sơn, và cả sàn đấu boxing ngầm hư hư thực thực...
Những manh mối này gom lại, dù là người bình thường cũng có thể suy đoán ra không ít chuyện.
"Tổ trưởng, đây là cái này tôi vừa lục soát được trong quần áo của một trong hai tên." Triệu Gia Di bỗng nhiên đưa cho Lâm Khinh một tờ hóa đơn nhỏ.
"Hóa đơn mua hàng của siêu thị không người Vũ Sâm?" Lâm Khinh liếc qua.
Đằng Phi Vũ bỗng nhiên mắt sáng lên, không nhịn được nói: "Tổ trưởng, khu Tiêu Sơn chỉ có một siêu thị không người Vũ Sâm, ngay gần Hồng Tượng Quyền Kích quán, cái quán quyền kích kia chắc chắn có vấn đề!"
Lâm Khinh trầm ngâm một chút, nói: "Manh mối cứ giao cho công an đi, chúng ta là tuần tra, không có trách nhiệm phá án."
"Công an ư? Có khi công an căn bản là..." Đằng Phi Vũ hơi nhíu mày, tựa hồ muốn nói gì, nhưng rồi lại thôi.
Lâm Khinh nhìn anh ta một cái, cũng không nói thêm gì.
Từ những gì xây ra hôm nay, có thể thấy bí mật ẩn giấu của Hồng Tượng Quyền Kích quán chắc chắn rất kinh người, liên lụy đến nhiều mặt, chắc chắn rất phức tạp.
Hắn tự nhận thực lực hiện tại chưa đủ, không đủ sức để ăn miếng bánh này.
Khi chưa đủ chắc chắn, hắn sẽ không mạo hiểm.
Nhưng công lao ở ngay đó, không cần quá vội.
...
Rất nhanh, công an đã đến trung tâm tắm rửa, đội trưởng đội cảnh sát hình sự Sở Vân Phong bày tỏ sự ngạc nhiên và cảm tạ, rồi lập tức áp giải hai tên đào phạm đi.
Trong bóng đêm, Lâm Khinh đứng ở cổng trung tâm tắm rửa, nhìn theo xe cảnh sát đi xa, trước mắt đột nhiên hiện lên một dòng thông báo màu xanh lá cây.
[Đẳng cấp trật tự hiện tại tăng 0.2. Cấp 4]
Ngay sau đó, lại là một dòng thông báo màu vàng nổi lên——
[Đẳng cấp trật tự đột phá 1 cấp, đã mở khóa hạng mục có thể dự chi mới, có thể mở khóa lại khi đạt cấp 10]
Lâm Khinh khẽ ngẩn ra, rồi trong mắt không khỏi lóe lên vẻ mừng rỡ.
"Trật tự!"
Hắn lập tức gọi bảng Nghịch Thương Giả trong lòng.
[Vạn tượng hướng tới hỗn loạn, chỉ có trật tự vĩnh hằng]
[Khi ngươi nắm giữ trật tự, tương lai sẽ rõ ràng, có thể lấy kết quả làm nguyên nhân, lấy thành quả, dự chi tương lai]
[Nghịch Thương Giả đang khởi động...]
Đi kèm với lượng lớn thông tin không thể thấy rõ như thác lũ điên cuồng tràn qua, trước mắt cũng ngưng tụ thành một màn sáng giống như một cái bảng.
—— ——
[Đẳng cấp trật tự hiện tại: 1.2 cấp]
[Số lượng hạng mục có thể dự chi: 1/2]
[Hạng mục đã dự chỉ: Chiến pháp «Mẫn» (đã hoàn thành 39%)]
[Hạng mục có thể dự chi: Thất Thất bản Triều Dương luyện pháp, quân dụng vật lộn thuật, phác họa, thư pháp, trù nghệ, hip-hop, trong phòng...]
[Hạng mục đã nắm giữ (ẩn)]
—— ——
"Quả nhiên..."
Khóe môi Lâm Khinh lộ ra một nụ cười.
'Số lượng hạng mục có thể dự chi' đã biến thành 1/2, điều này có nghĩa là hắn có thể dự chi tổng cộng hai năng lực!
"Đêm nay về nhà, ta sẽ dự chi Thất Thất bản Triều Dương luyện pháp."
Lâm Khinh càng thêm mong chờ.
Trước đây hắn chỉ có thể dự chi từng hạng một, nếu chưa hoàn thành thì không thể dự chi cái mới.
Còn bây giờ thì khác.
"Tổ trưởng hôm nay vui vẻ nhỉ." Hàn Oánh bên cạnh chú ý đến sự thay đổi trên khuôn mặt Lâm Khinh, không khỏi mỉm cười mở lời.
"Dù sao cũng có bốn mươi vạn tiền thưởng với cả hai lần Tam Đẳng Công." Lâm Khinh cười đáp.
Mấy người bên cạnh nghe vậy, cũng không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ.
Hàn tổ trưởng nhìn hắn một cái, nói: "Chờ công lao được xác nhận, hàm của cậu có thể lên tới tuần tra tư cấp 2."
"Ồ? Không tệ." Lâm Khinh khẽ gật đầu.
Hắn mới chuyển chính thức có một tháng, tư cách và kinh nghiệm hoàn toàn không đủ.
Việc hắn có thể trực tiếp thăng cấp tuần tra tư cấp 3, ngoài thực lực và bài kiểm tra chuyên môn ra, còn là nhờ có vinh dự Tam Đẳng Công.
Mà bây giờ lại có thêm hai lần Tam Đẳng Công, chức vụ và quân hàm có thể thăng thêm một cấp nữa.
Bất quá, ngoài việc lương bổng và phúc lợi nhiều hơn một chút, thì cũng không có ý nghĩa gì lớn.
xưeh
Trở về phân cục nộp báo cáo xong, đám tuần tra giải tán.
Triệu Gia Di cũng bắt một chiếc xe công nghệ, về đến nhà.
Căn nhà thuê của cô không lớn, nhưng được bài trí rất ấm cúng. Vừa vào nhà, cô đã thấy một người đàn ông trung niên đeo kính đang ngồi trên ghế sofa, đọc một cuốn sách dưới ánh đèn.
Dung mạo của ông ta bình thường đến mức ném vào đám đông sẽ không tìm ra, chỉ có đôi lông mày lộ ra một chút phong thái tri thức.
"Ba, con về rồi.".
Vừa nói, Triệu Gia Di thuần thục cầm lấy một sợi dây chuyền treo trên tường, đeo lên cổ.
Mặt dây chuyền là một viên tinh thể màu đen tuyền như vực sâu, bên trong lấp lánh những đốm sáng.
"Tiểu Di."
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu, khóe miệng nở một nụ cười hiền hòa, hỏi: "Hôm nay thế nào? Mọi chuyện thuận lợi không?"
"Kiếm công lao mệt lắm ba ạ." Triệu Gia Di có chút bất đắc dĩ nói: "Hơn nữa cái anh tổ trưởng kia của con có vẻ hơi quá cẩn thận, con nhắc nhở thế rồi mà vẫn vô dụng. Ba ơi, con nói cho ba biết, hôm nay con khổ lắm, con vốn là..."
Giọng nói lải nhải của cô gái vang lên trong căn phòng nhỏ tĩnh mịch.
Người đàn ông trung niên lặng lẽ nghe con gái nói, rồi mới mỉm cười: "Con không phải bảo anh ta là thiên tài bị vùi dập sao? Vậy thì cứ nhẫn nại một chút, sống thật tốt với anh ta."
"Sống kiểu gì ạ..."
Triệu Gia Di bĩu môi: "Con ở văn phòng đã chủ động ngồi đối diện anh ta rồi, đi tuần tra cũng đi chung một đội, nhưng anh ta dường như không có hứng thú với con."
Người đàn ông trung niên cười, nói: "Tình bạn đâu phải cứ thế mà đến, trong những điều kiện khắc nghiệt như vậy, hai con có thể gặp nhau đã là một cái duyên rất lớn rồi. Nhưng con cũng cần chân thành và nỗ lực, đây không phải là đầu tư. Con có thể nhờ anh ta giúp một việc nhỏ, rồi cho anh ta một chút lợi ích, quan hệ của hai con sẽ dần dần thân thiết hơn."
Triệu Gia Di ngơ ngác đáp: "Nhưng con cảm thấy anh ta giấu kín nhiều thứ lắm ạ."
"Nghe con nói vậy, ba rất muốn gặp cái anh tổ trưởng này của con một lần."
Người đàn ông trung niên khẽ thở dài: "Dù sao ba cũng không phải người địa phương, ở đây mãi cũng không thích hợp, cũng không thích ứng được, nhiều khi không tiện ra mặt. Vậy nên... ba hy vọng con có thể có những người bạn thật sự có thể giúp đỡ con."
"Ba..." Triệu Gia Di cắn môi, rưng rưng nhìn người đàn ông trung niên.
"Không sao, ba ít nhất cũng được nhìn con trưởng thành." Người đàn ông trung niên hiền hòa xoa đầu con gái.
...
Lâm Khinh về đến nhà, xác nhận cửa chống trộm mới thay đã khóa kỹ, kéo kín tất cả các rèm cửa, rồi bật máy chặn tín hiệu, lúc này mới gọi bảng Nghịch Thương Giả ra.
Thất Thất bản Triều Dương luyện pháp đã sớm được bảng thu nhận, nằm trong danh sách các mục có thể dự chi.
"Cần thêm mười ngày nữa là có thể hoàn thành chiến pháp «Mẫn»."
"Nhưng hôm nay có quá nhiều việc xảy ra, nhất định phải nhanh chóng tăng cường thực lực. Công lao không đủ để học chiến pháp mới, vậy thì chỉ còn cách...”
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Lâm Khinh, hắn không chậm trễ mà tập trung suy nghĩ.
"Dự chi 'Thất Thất bản Triều Dương luyện pháp'."
