Logo
Chương 492: Liên minh

Tần Tiểu Thư giới thiệu sơ lược một chút.

Nói một cách đon giản, Vương Giới nghe mà đau đầu. Chẳng trách trước khi đi chiến trường Cực Qua, người đi đường đã từng trò chuyện với mình nói trong liên minh có hơn trăm phe phái. Tuy ồắng khoa trương, nhưng phe phái thì thật không ít.

Mạnh nhất chính là Vũ Thị nhất tộc, liên minh chính là do tộc này hợp lại.

Ngay sau đó là Hỏa Thị nhất tộc, sau đó còn có Tinh Tuyền Cung, Thuế Thiền Đao Môn, Phí Huyết Môn... Những tộc này còn nói được lời nói, còn lại những tộc không thể nói lời nói thì càng nhiều. Những tộc không thể nói lời nói kia còn liên hợp lại để tranh giành quyền nói chuyện trong liên minh.

Cái liên minh này quả thực là liên minh. Trời mới biết rốt cuộc có bao nhiêu phe phái.

Chẳng trách Thành Nhất Đạo không thèm để bọn họ vào mắt.

Nhìn thì rất mạnh, kỳ thực tán loạn.

Mà trọng điểm Tần Tiểu Thư nói chính là Hỏa Thị nhất tộc, tộc này minh xác ủng hộ Tinh Cung. Người trẻ tuổi được đẩy ra tên là Hỏa Đao, từ khi Cố Thừa Tiêu đi vào liên minh, hắn mỗi ngày đi theo sau lưng, yến hội chiêu đãi Cố Thừa Tiêu lần đầu tiên chính là người này khởi xướng.

“Cái Hỏa Đao này cực kỳ vô sỉ, đập mông ngựa Cố Thừa Tiêu nịnh hót không nói, rõ ràng, rõ ràng lại bịa ra một bộ chuyện tình yêu nhau tương sát của Cố Thừa Tiêu và Không Nhi biến thành sách truyền khắp liên minh, khiến nhiều người trong liên minh đều cho là bọn họ thật sự là như vậy, quả thực hèn hạ.” Tần Tiểu Thư tức giận mắng.

Vương Giới kinh ngạc: “Còn có loại chuyện này?”

“Sư đệ, trước đây ngươi không phải rất biết nói, sao ở đây lại ỉu xìu?” Đoạn Hiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Tần Tiểu Thư hé miệng: “Ta là tham ăn, không phải biết nói.”

“Sách gì?” Vương Giới hiếu kỳ.

Tần Tiểu Thư đưa cho hắn.

Vương Giới nhìn lại, tiêu đề -《 Tịch Hoàng Dữ Mâu 》

Hắn mở ra xem, sau đó không lâu đưa cho Đoạn Hiên. Đoạn Hiên sau khi xem xong, đồng tình nhìn về phía Tần Tiểu Thư: “Sư đệ, ngươi sẽ không thật sự là người thứ ba chứ.”

Tần Tiểu Thư tức đỏ cả mặt.

Vương Giới cùng Đoạn Hiên đối mặt, lại quét mắt quyển sách kia. Cái Hỏa Đao kia, đúng là nhân tài.

Tần Tiểu Thư cắn răng: “Bây giờ ta ở khắp liên minh bị người khác chỉ trỏ, nói ta hoành đao đoạt ái, có lúc thật muốn làm thịt cái tiểu nhân hèn hạ này.”

Đoạn Hiên đồng tình vỗ vỗ bả vai hắn không biết nói gì. Gặp phải loại người tài giỏi này, đành chịu vậy.

Phía trước đi ra khu vực liên minh.

Tần Tiểu Thư hỏi: “Vương huynh, ngươi tự mình đến đây không có vấn đề a. Ta nghe nói trước đây ngươi còn tiến vào qua chiến trường Cực Qua.”

Vương Giới nói: “Không có gì, khi đó ngụy trang.”

“Hắn là Thủ Tinh Nhân, không cần ngươi lo lắng. Ngươi hay là nghĩ xem làm sao để tăng thêm ấn tượng trong lòng Không Nhi.” Đoạn Hiên nói.

Tần Tiểu Thư bất đắc dĩ.

Nếu để Vương Giới chọn một kiến trúc huy hoàng nhất đã từng xem qua, cái gì Giáp Nhất Tông, Tam Thiện Thiên, Hắc Bạch Thiên đều không thể so với liên minh trước mắt.

Dùng từ vàng son lộng lẫy đều không đủ để hình dung.

Đập vào mắt nhìn thấy, huyền quang phá vỡ tầng mây, là những sơn mạch lởm chởm được khoác lên vảy vàng. Quỳnh lâu ngọc vũ mọc ra từ vách đá dựng đứng, mái cong phác họa lưu vân, linh khí mờ mịt thành sương mù.

Tinh thần xoay tròn dưới mái hiên vàng.

Bảy màu kỳ thú bay lượn.

Tu luyện giả thành đàn bay vọt, cầu vồng kéo dài qua tinh không.

Toàn bộ là một thế giới huyền diệu.

Tựa như đế vương gia của giới tu luyện.

“Truyền thuyết thời kỳ cổ xưa nhất tồn tại qua tiên gia thế giới, đoán chừng cũng chỉ như vậy.” Vương Giới kinh ngạc.

Đoạn Hiên cảm khái: “Lúc đầu ta du lịch lần đầu chứng kiến liên minh này cũng bị kinh ngạc. Hắn nhìn về phía Tần Tiểu Thư: “Sư đệ a, ngươi đến lâu như vậy có hay không hỏi qua, bọn họ có phải đem tài nguyên đều dùng để kiến tạo không?”

Tần Tiểu Thư đâu có tâm tư để ý những lời này, dẫn đầu hướng một phương hướng mà đi, nơi đó là nơi Cố Thừa Tiêu tổ chức yến hội.

Hắn phải dự họp.

Càng là cạnh tranh, càng phải hào phóng.

Có Tần Tiểu Thư dẫn đường, ngược lại là không có người ngăn cản bọn hắn. Nhưng Vương Giới rõ ràng cảm giác được không chỉ một ánh mắt dừng lại trên người mình, thời gian dừng lại còn rất lâu, hiển nhiên đã nhận ra mình.

Sau đó không lâu, bọn hắn đáp xuống bên ngoài một góc cung khuyết.

Cùng kiến trúc toàn bộ liên minh đồng dạng, nơi đây cũng huy hoàng, dòng nước hiện lên ngũ sắc từ trên cao rủ xuống, âm nhạc như có như không, khiến cho người ta vui vẻ thoải mái.

Không ít người tụ tập ở đây tán gẫu, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười, không khí rất hài hòa.

Tần Tiểu Thư đến sau lập tức hướng một phương hướng đi đến.

Vương Giới nhìn về phía hướng kia, thấy được Tình Không. Nàng này quả thực rất đẹp, đặc biệt đôi mắt màu tím trời sinh, có loại phong tình dị vực khó tả.

Chỉ là chưa bao giờ cười.

Mà bên cạnh Tình Không thì là Cố Thừa Tiêu, hai người đang nói gì đó. Xung quanh nhiều người tản ra, phảng phất muốn ngăn cách những người khác vậy.

Một người trong đó gây chú ý cho Vương Giới.

Cố Ly.

Hắn cũng ở đây.

Xem ra người của câu lạc bộ Cố gia còn chưa phản hồi.

Lúc trước bọn hắn tranh đoạt Kiều Thượng Pháp của Tề gia, hẳn là Cố Thừa Tiêu khi đó đang ở liên minh sao?

“Vương huynh, đi một chút?” Đoạn Hiên mở miệng.

Vương Giới lắc đầu: “Các ngươi đi thôi, ta không quen loại trường hợp này. Tự mình tìm một góc vắng vẻ chờ là được.” Hiện nay ánh mắt của mọi người đều đặt ở bên Tình Không và Cố Thừa Tiêu, cũng không có ai để ý ở đây, nếu không sớm đã nhận ra hắn rồi.

Đoạn Hiên bưng chén rượu, “Vậy ta thay sư đệ ủng hộ đi, xem tư thế, hắn rất bị thiệt.”

Xa xa, Tần Tiểu Thư đang bị người ngăn cản, tại loại trường hợp này hắn cũng không nên động tay. Vô cùng gấp gáp.

Đoạn Hiên đi tới, tiện tay đem rượu trong chén vãi hướng người cản đường.

Mấy người vội vàng lùi lại: “Ngươi là ai? Sao lại không có lễ phép như vậy?”

Đoạn Hiên cười lạnh: “Tay run, không cẩn thận, không phục sao?” Nói xong, cho Tần Tiểu Thư đưa mắt liếc một cái.

Tần Tiểu Thư lúc này lướt qua mấy người hướng Tình Không đi đến.

Mấy người còn muốn ngăn, Đoạn Hiên tiến lên một bước ngăn cản phía trước, vung vung chén rượu.

Những người kia mắt nhìn nhau, trừng mắt nhìn Đoạn Hiên rồi đi.

Vương Giới buồn cười nhìn xem một màn này.

Tần Tiểu Thư đến đã cắt đứt không khí hài hòa của yến hội.

Cố Thừa Tiêu căn bản không ưa Tần Tiểu Thư, xung quanh có rất nhiều người giúp hắn nói chuyện, còn Tần Tiểu Thư chỉ có Đoạn Hiên hỗ trợ. Bất quá cái miệng của Đoạn Hiên có chút độc, không ít người đều bị nghẹn.

Tại loại trường hợp này cũng chỉ có Đoạn Hiên không quan tâm gió nào chiều nào.

Vương Giới nhìn về phía xa xa, có chút lạ. Nơi này vừa có phong thái đế vương, lại không thiếu sự rộng lớn của giới tu luyện. Nhưng chẳng hiểu sao, luôn cho hắn một cảm giác keo kiệt.

Dường như càng cố ý theo đuổi cái gì, thì khoảng cách với cái đó lại càng xa.

Phía sau có người tiếp cận.

“Vương huynh, đã lâu không gặp.”

Vương Giới quay đầu lại, Khắc Mộc Sinh?

“Đúng là đã lâu không gặp. Khắc huynh gần đây tốt chứ?”

Khắc Mộc Sinh cười nói: “Khá tốt. Ta nhìn thấy biểu hiện Du Tinh Hội Võ của Vương huynh, khiến người ta rung động, ngày nay Vương huynh càng là một lần hành động trở thành Thủ Tinh Nhân, mẫu mực của đời ta, kính Vương huynh một ly.”

Vương Giới khiêm tốn: “Chỉ là vận khí tốt.”

“Vương huynh vì sao đột nhiên đến liên minh ta? Cũng không báo trước, không có người nghênh đón, lộ ra liên minh ta thất lễ.”

“Không có gì, chỉ là ta cùng Tần Tiểu Thư là hảo hữu, hắn muốn tới theo đuổi Tình Không, ta xem có thể giúp đỡ gì không.”

“Thì ra là thế. Bất quá loại chuyện này, người ngoài dường như không tốt lắm hỗ trợ.”

“Đúng vậy a, cho nên ta cứ đứng ở nơi hẻo lánh xem một chút đi.”

“Ha ha.”

Giờ phút này, tiêu điểm của mọi người sớm đã từ trên người Cố Thừa Tiêu và Tần Tiểu Thư chuyển dời đến trên người Đoạn Hiên.

Người này bằng cái miệng nói những người khác á khẩu không trả lời được, nói có sách mách có chứng, tuy nhiên không biết ở đâu ra điển cố, nhưng nghe thì rất có lý. Làm cho người của Cố Thừa Tiêu bên kia không lời nào để nói.

Tần Tiểu Thư da mặt co giật, trước kia sao không phát hiện sư huynh biết nói như vậy?

Lúc này, có người bước nhanh đi tới, “Ai, ai dám vu khống đại ca Cố ta. Hỏa Đao ta thứ nhất không buông tha hắn.”

Ánh mắt mọi người sáng lên, đã đến.

Tần Tiểu Thư nhíu mày, cái tiểu nhân hèn hạ này.

Đoạn Hiên nhìn về phía người tới, thằng này chính là Hỏa Đao sao?

Ánh mắt Hỏa Đao chằm chằm hướng Tần Tiểu Thư: “Là ngươi cái người thứ ba này. Ngươi còn có mặt mũi đến ư? Bất Tẩu Quan trốn vào hư không là chuyên môn để mặt ở đó a? Mặt đều không cần.”

Tần Tiểu Thư giận dữ.

Đoạn Hiên ngăn cản phía trước: “Gần đây chỉ nghe qua tính khí như lửa bừng bừng, chưa từng nghe qua tính khí như đập mông ngựa nịnh hót, tiểu tử, ngươi đập mông ngựa Cố Thừa Tiêu, hắn cho ngươi bao nhiêu tiền? Không phụ lòng họ Hỏa sao? Ngươi đổi họ đi thì tốt hơn.”

Hỏa Đao chằm chằm hướng Đoạn Hiên: “Ngươi lại là củ hành nào?”

Đoạn Hiên ngẩng đầu: “Đại gia nhà ngươi gặp hạn hành tây.”

Hỏa Đao và Đoạn Hiên đối mặt, ánh mắt đều bốc hỏa, phảng phảng như kình địch.

Ánh mắt Cố Thừa Tiêu trầm thấp, hắn từ nhỏ đến lớn đều không có gặp phải tình huống này. Ai dám tại trước mặt truyền nhân Cố gia nói loại ngôn từ thô lỗ này. May mắn Hỏa Đao đã đến, bằng không thì hắn cũng không biết phản bác thế nào.

Động tay cũng không sợ, nhưng mất phong độ.

Hắn đã hối hận, làm cái yến hội gì, làm cái lôi đài không tốt sao?

Giằng co ở giữa.

Có Bách Tinh cảnh liên minh đã đến, liếc mắt nhìn Vương Giới đang nói chuyện với Khắc Mộc Sinh ở nơi hẻo lánh, ánh mắt lại nhìn về phía Cố Thừa Tiêu và Tần Tiểu Thư bọn họ, “Chư vị, xin nghe ta một lời.”

Mọi người nhìn theo.

Người kia nói: “Đầu tiên cảm ơn Cố gia và Bất Tẩu Quan đã tán thành liên minh ta. Nhưng mà Tình Không chỉ có một người, đương nhiên không thể gả hai nhà. Mà liên minh ta cũng không muốn để hai nhà khó xử, cho nên muốn đưa ra một biện pháp, ai có thể làm được, người đó có thể lấy Tình Không.”

“Phương pháp này, Tình Không cũng đã đồng ý.”

“Không biết hai vị cảm thấy thế nào?”

Không đợi Cố Thừa Tiêu bọn hắn nói chuyện, Hỏa Đao trực tiếp hô to một cuống họng: “Đại ca Cố ta cái gì còn không sợ, cứ ra đi.”

Đoạn Hiên nhướng mày: “Bất Tẩu Quan toàn lực ủng hộ sư đệ ta, nói thẳng đi.”

Người kia chằm chằm mắt Hỏa Đao: “Làm càn, ngươi há có thể thay truyền nhân Cố gia làm chủ. Còn không mau xin lỗi Cố công tử.”

Hỏa Đao cười mủa, quay người đối với Cố Thừa Tiêu hành lễ.

Cố Thừa Tiêu đưa tay ngăn cản, “Không cần, lời hỏa huynh nói chính là ta nói.”

Hỏa Đao thẳng người lên, khiêu khích trừng mắt nhìn Đoạn Hiên.

Người kia lại nhìn về phía Tần Tiểu Thư.

Tần Tiểu Thư nói: “Sư huynh của ta làm chủ.”

Người kia gật gật đầu: “Tốt, đã hai vị cũng không có vấn đề gì, vậy ta tựu nói. Ánh mắt của hắn lóe lên, ngữ khí trầm trọng: “Gần đây Thái Tố đạo tràng hiện thế, chư vị cũng đã biết. Yêu cầu của chúng ta là, ai có thể mang Tình Không tiến vào Thái Tố đạo tràng, người đó, có thể lấy nàng.”

Lời vừa nói ra, khắp nơi chấn động.

Vương Giới ngẩng đầu nhìn hướng người kia, thật lớn khẩu vị.

Thái Tố đạo tràng giờ phút này ngay tại trên Lăng Chiến Trường của Thành Nhất Đạo và liên minh, đó là ranh giới giao nhau của hai bên. Trước đây Thành Nhất Đạo sở dĩ không nói, chính là vì nguyên nhân này. Ngày nay bị chính mình vạch trần vị trí, khiến cho mức độ kịch liệt của Lăng Chiến Trường tăng vọt, trở thành cối xay sinh tử thực sự.

Thành Nhất Đạo rất khó hoàn toàn khống chế Thái Tố đạo tràng, mà liên minh cũng đánh không vào.

Hiện tại đây là muốn bức Cố gia và Bất Tẩu Quan lên võ đài cùng Thành Nhất Đạo.

Dù sao Thái Tố đạo tràng liên quan đến Thái Tố Chân Kinh, là căn cơ không thể lay chuyển của Thành Nhất Đạo. Ai thực sự đem Tình Không mang tiến vào, mâu thuẫn với Thành Nhất Đạo sẽ không thể hòa giải.