"Hả?"
Tô Chanh khẽ giật mình.
Không hiểu vì sao lại có sự thay đổi này!
Dựa theo kết quả khiêu chiến của những người trước đó, vừa vào là gặp ngay trùm cuối, nhưng sau khi hắn vào, ngoài dị tượng thiên địa này ra, lại chẳng thấy gì cả...
Tuy nhiên.
Hắn không dám lơ là!
Trong cơ thể.
Khí tức quỷ thuộc tính cuồn cuộn trào dâng, như sóng dữ kinh thiên, sẵn sàng chiến đấu....
Xoẹt!
Tựa như màn nhung hắc ám bị xé toạc.
Cảnh tượng trước mắt.
Hoàn toàn khác biệt so với trước!
Đây là một biển lửa địa ngục vô biên vô tận, có thân ảnh vĩ ngạn, cao ngàn trượng, đưa tay hái sao.
Tô Chanh trước mặt hắn.
Nhỏ bé như một con kiến...
"Là hắn!"
Tô Chanh đã từng thấy thân ảnh này!
Ngày trước.
Tại Linh Quỷ Bí Cảnh, khi thu được hai kiện trang bị bộ, hắn từng nhìn thấy thân ảnh vĩ ngạn... Giống như một đoạn phim CG.
Không ngờ.
Ở đây lại lần nữa nhìn thấy...
"Chẳng lẽ trùm cuối của mình là gã này?"
Tô Chanh cau mày.
Dù sao.
Hắn cũng chẳng e ngại gì, cùng lắm thì bị loại thôi.
Ngược lại.
Có chút hưng phấn chiến đấu.
Rất muốn xem, thực lực đỉnh phong này, rốt cuộc mạnh đến mức nào...
Có lẽ!
Đây sẽ là mục tiêu để hắn theo đuổi...
Đang nghĩ vậy.
Thiên địa lại lần nữa bị hắc ám bao phủ!
Đầu Tô Chanh đầy dấu chấm hỏi.
Hắn không hiểu.
Ý gì đây?
Lẽ nào mộng cảnh bị lỗi?
Hắn vào đây cũng lâu rồi.
Mặt mũi trùm cuối còn chưa thấy đâu...
Khi ánh sáng một lần nữa bừng lên.
Tô Chanh phát hiện.
Hắn đang đứng giữa núi non trùng điệp.
Cách đó không xa.
Có một bóng lưng, khoác chiến bào nhuốm máu, phất phơ trong gió.
Sau lưng.
Là một cây trường thương đen kịt khắc tám mặt quỷ vật.
Hắn cứ đứng lặng như thế.
Đã khiến người ta cảm thấy lạnh lùng, khát máu và tàn nhẫn!
"Nhận chiêu đi!"
Hắn từ tốn nói.
Rồi.
Bóng người biến mất trong nháy mắt, tại chỗ chỉ còn lại hai cỗ phân thân!
Một cỗ mang đến cảm giác nguy hiểm như rơi vào hầm băng, bao phủ toàn thân Tô Chanh!
Tô Chanh đã sớm căng thẳng thần kinh!
Sử dụng Thuấn Ảnh!
Trong chớp mắt xuất hiện cách xa trăm mét!
Tránh được một thương trí mạng!
Chỉ thấy.
Người kia đã đứng ở vị trí Tô Chanh vừa đứng, trường thương trong tay khẽ run, trong không khí lưu lại một đạo thương ngân rõ ràng...
"Có chút thú vị."
Người kia cười lạnh.
Lập tức vung tay, ba mươi sáu con thiên ma khát máu ngang ngược, bị hắn triệu hồi ra.
"Hí hí hí!"
Những thiên ma này hóa thành lũ ma vật, lao về phía Tô Chanh!
Giờ khắc này.
Trong mắt Tô Chanh, lộ ra vẻ kinh hãi.
Hắn nhận ra!
Gã nam tử cầm trường thương, đeo mặt nạ Quỷ Vương, ánh mắt băng lãnh vô tình, dù không thấy rõ mặt, nhưng hiển nhiên, đó chính là, Tô Chanh!
"Trùm cuối của mình, hóa ra là chính mình..."
Tô Chanh nhíu mày!
Không dám khinh thường.
Đồng dạng.
Hắn cũng tung ra kỹ năng "Thiên Ma Liễu Loạn"!
Ba mươi thiên ma, đối đầu ba mươi thiên ma!
Còn Tô Chanh.
Tử Linh Trường Thương trong tay đã xé rách một vết nứt hắc ám, lóe lên phong mang băng lãnh, một thương đẩy lùi thiên ma trước mắt!
Đối phương.
Cũng chiêu số y hệt!
Mũi thương chạm mũi thương!
"Choang!"
Liên tục xuất hiện bạo kích thuộc tính.
Lực lượng cường đại khiến cả hai lùi lại ba bước, khóe miệng tràn máu!
Chỗ mũi thương giao nhau.
Mặt đất.
Bị chấn nứt một đường dài rộng một mét...
"Ngươi rất mạnh, ta đã lâu không gặp đối thủ ra trò như ngươi!" Người kia lạnh lùng nói.
Tô Chanh đáp: "Ta cũng lâu rồi không gặp một thằng nói nhiều như mày!"
Lời còn chưa dứt!
Cả hai gần như đồng thời xuất thủ!
Ầm!
Ầm!
Âm!
Trong điện quang hỏa thạch, hai người giao đấu hơn hai mươi chiêu!
Lực lượng kinh khủng bộc phát, khiến Tử Linh Trường Thương thất tinh cũng dường như khó mà chịu đựng!
Bên ngoài.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Tô Chanh vào cũng mười phút rồi chứ? Không thấy thông báo qua cửa, cũng không thấy thông báo bị loại, lạ nhỉ!”
"Điều này chứng tỏ Tô Chanh chắc chắn gặp phải trùm cuối không thể tưởng tượng nổi!"
"Vậy trùm cuối đó mạnh cỡ nào?"
"Huyết Tinh Đồ Tể quỷ vương cấp 35 bị hắn giết một thương, giờ mười mấy phút rồi, nghĩa là hắn đã đánh nhau với trùm cuối mười mấy phút mà chưa phân thắng bại, trùm cuối phải khủng khiếp cỡ nào?"
"Ít nhất cũng phải trùm cấp 40 chứ?"
"Có khi còn mạnh hơn!!”.
"Vậy Tô Chanh còn cơ hội qua cửa không?"
"Tôi lại thấy Tô Chanh gặp trùm cuối có thực lực tương đương, nên mới đánh nhau lâu thế, mà nếu vậy thì có nghĩa là, cậu ta có thể thông quan, hoặc bị loại, tỉ lệ năm ăn năm thua!"
Thời gian trôi nhanh.
Cuộc chiến của Tô Chanh và người kia trong mộng cảnh, đã kéo dài ba mươi phút!
Cả hai.
Đều trọng thương!
Nhưng vẫn chưa phân thắng bại!
Người kia.
Toàn thân nhuốm máu, mặt nạ Quỷ Vương cũng bị rách một đường dài.
Hắn lạnh lùng nói: "Phải nói, ngươi mạnh hơn ta tưởng!"
"Nhưng!"
"Kết thúc thôi!"
Vừa dứt lời.
Máu trên người người kia bắt đầu điên cuồng thiêu đốt!
Phía sau hắn.
Một con Huyết Ma cao mười mét, ma diễm cuồn cuộn, như Tu La giáng thế, há miệng nanh vuốt!
"Đốt máu thành ma!"
Người kia phẫn nộ gầm lên.
Cùng lúc đó!
Tô Chanh cũng tung ra kỹ năng mạnh nhất!
Tinh thần lực bắt đầu điên cuồng thiêu đốt!
Xung quanh hắn, Ác Ma Chiểu Trạch trong phạm vi ba trăm mét, ầm ầm hạ xuống!
Từng con thủy quái đầm lầy ngang ngược, phát ra tiếng kêu quỷ dị bén nhọn!
Từ đầm lầy ác ma, bò ra!
Đại chiến lại bùng nổ!
Triệu hồi vật đấu với triệu hồi vật!
Tô Chanh và người kia chém giết!
Khiến dãy núi bị phá hủy tan hoang...
Tô Chanh túm lấy cổ người kia, đầu ngón tay Tử Linh Bao Tay đâm xuyên cổ hắn, máu tươi bắn tung!
Đối mặt "bản sao" y hệt.
Tô Chanh không hề lưu thủ!
Ngược lại càng tàn nhẫn!
Cùng lúc đó, đối phương cũng đâm xuyên ngực Tô Chanh, bóp nát nội tạng!
Đau đớn tột cùng.
Truyền vào não hải!
Tô Chanh như không cảm nhận được gì, ánh mắt càng thêm hung ác!
"Chết!"
Hắn hừ lạnh!
Ác Ma Gào Thét phóng thích!
Thống kích tỉnh thần mãnh liệt!
Trực kích linh hồn đối phương!
Nhưng.
Đối phương đã sớm phòng bị, tung ra tinh thần công kích "Quấy Nhiễu" và "Thống Kích Tinh Thần" va chạm!
Trong không gian.
Lực lượng vô hình nổ tung!
Khiến ngũ quan cả hai nứt toác như đồ gốm, máu trào ra...
Cuộc chiến của cả hai, có thể nói là thảm khốc đến cực hạn!
Nếu có người xem.
Chắc chắn rợn cả tóc gáy!
Mẹ kiếp đây có phải là cách đánh nhau của con người không vậy?
Có điều.
Cả hai đều không dùng Bản Mệnh Thần Thông!
Thứ nhất.
Bản Mệnh Thần Thông chủ yếu dùng để đối phó quỷ vật!
Thứ hai.
Tiêu hao tinh thần lực quá lớn!
Mà trong mộng cảnh này, không thể dùng dược tề hồi phục tinh thần lực!
Sau khi phát hiện điều này.
Tô Chanh biết.
Chỉ có thể so kỹ năng và thực lực bản thân!
Chiến đấu kéo dài nửa tiếng!
Dù là Tô Chanh!
Hay đối diện.
Đều đã đến bờ vực trọng thương, chỉ cần bị thương thêm chút nữa là đối mặt với cái chết!
Lúc này.
Trong ánh mắt lạnh băng của đối phương, tràn ngập vẻ kiêng dè, thậm chí là sợ hãi...
Còn Tô Chanh.
Trong mắt vẫn chỉ có lãnh huyết và bất khuất!
Vì.
Hắn biết đây chỉ là bí cảnh, chết cũng chỉ bị loại, không gây tổn hại gì đến bản thể...
"Giết!"
Hừ lạnh một tiếng.
Thương thế khiến hắn không còn sức để nói lớn, tiếng "giết" này, đến từ gào thét của linh hồn!
Tô Chanh lê thân thể đầy thương tích, lảo đảo đứng dậy, run rẩy tiến về phía đối phương...
Đối phương bắt đầu sợ hãi!
Dần lùi lại.
Tô Chanh thấy vậy.
Cười lạnh trong lòng.
Cuối cùng!
Tô Chanh đến trước mặt người kia!
Trường thương chỉ vào thân thể đầy vết thương của hắn, không chút do dự!
Một thương!
Chặt đứt cổ hắn, đầu bị sức mạnh bùng nổ của Tử Linh Trường Thương chấn thành bột mịn...
【Chúc mừng đã thông qua thử thách, chiến thắng xiềng xích bản thân, mời nhận phần thưởng.】
[Cửa thứ hai đã mở, có muốn khiêu chiến ngay không?]
Trong hư không, vang lên âm thanh như chuông lớn!
Thương thế trên người Tô Chanh.
Biến mất hoàn toàn...
Cảnh vật xung quanh!
Cũng vô thức thay đổi!
Hắn đang ở trong một đại điện cổ kính!
Trước mắt.
Là phần thưởng cho việc qua cửa!
Trong đại điện.
Là một xoáy nước xanh thẫm, lối vào cửa thứ hai...
Nhưng lúc này Tô Chanh.
Lại nhíu chặt mày!
Không nhận phần thưởng, trên mặt không có vẻ vui mừng.
Mà suy tư âm thanh vừa vang lên.
"Chiến thắng xiềng xích bản thân?"
Hắn không hiểu.
Chiến thắng một bản sao của mình, là chiến thắng xiềng xích bản thân?
Xiềng xích của ta, là chính ta?
Hay là...
Bỗng nhiên.
Ánh mắt Tô Chanh ngưng lại, giật mình: "Thì ra là vậy, xiềng xích của ta không phải là ta, mà là bản sao đó... Hắn!"
"Hắn đại diện cho xiềng xích!"
"Ta chiến thắng xiềng xích, không phải là phá vỡ xiềng xích bản thân, mà chính xác hơn là, ta hôm nay, thực sự thấy được xiềng xích của mình, là cái gì..."
"Đó là... Sợ hãi cái chết, là khi sinh mệnh đến giây phút cuối cùng, không dám cầm thương, đối diện với kẻ địch!"
Trong khoảnh khắc.
Tâm cảnh Tô Chanh, bắt đầu biến đổi kịch liệt...
Hắn biết!
Giờ phút này đứng ở đây không phải là hắn!
Mà người vừa chết mới là hắn thật sự!
Vì.
Trong trận chiến này, Tô Chanh biết, đây chỉ là thử thách trong mộng, chết không phải là chết thật, chỉ là bị loại!
Nên.
Hắn có thể khi trọng thương ngã gục, sức chiến đấu gần như bằng không, vẫn cầm thương, tiến lên giết địch!
Hắn biết, chết không phải là chết thật, nên hắn không sợ chết...
Nhưng.
Đối với đối phương, chết là chết thật!
Nên.
Cuối cùng, hắn sợ hãi, hoảng loạn, ngay cả dũng khí cầm thương cũng không có...
Và điều đó phản ánh.
Tô Chanh trong thực tế!
Nếu có một ngày, thực sự gặp phải tình huống sinh tử, Tô Chanh, sẽ giống như "hắn" trong gương, sợ hãi, hoảng loạn, không có khả năng chiến đấu...
"Hóa ra, ta sợ chết..."
Tô Chanh lẩm bẩm, trên mặt không biểu lộ gì.
Một lúc lâu sau!
Mắt hắn khẽ động.
Sau đó.
Ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: "Hiện tại ta đã ý thức được xiềng xích của mình là gì, nếu có một ngày như vậy đến, ta hy vọng, ta sẽ không giống như "hắn" trong gương, ta có thể cầm thương, phá vỡ xiềng xích, làm một Tô Chanh trong mộng cảnh!"
