Logo
Chương 117: Tinh Phách Đế Vương

Tháp Ninh Bàn vẫn phủ một màu xanh băng giá. Có lẽ do các loại vi khuẩn, trùng bệnh hiện tại chưa có phương pháp hữu hiệu nào để giải quyết nên Mạc Phàm cũng không giải trừ hoàn toàn lớp băng mà để nó tiếp tục duy trì.

Điều hắn lo lắng hơn là Mục Ninh Tuyết, cái thai đã gần bốn tháng, giai đoạn quan trọng cho sự hình thành hồn phôi và duy trì thần thức. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Mạc Phàm muốn đưa cô đến Thần Miếu Parthenon ở Hy Lạp để an tâm dưỡng thai. Dù sao, vị thần nữ cao quý kia, người vợ nhỏ của hắn, là một pháp sư toàn năng hàng đầu, có thể đảm bảo an toàn về mặt sinh mệnh.

Ban đầu, Mục Ninh Tuyết không đồng ý. Dù quan hệ giữa hai người rất tốt, cô vẫn hiểu Diệp Tâm Hạ đang bận trăm công nghìn việc. Nhờ vả cô ấy trong chuyện này có chút ngại ngùng. Nhưng cuối cùng, Mạc Phàm phải dùng hết mọi cách thuyết phục, cô mới miễn cưỡng đồng ý.

Nhắc đến Athens xa xôi, Mạc Phàm càng nhớ Diệp Tâm Hạ. Từ khi nhậm chức lãnh tụ thần miếu đến giờ, anh vẫn chưa có cơ hội gặp lại cô. Mạc Phàm đành liên lạc với Hải Long để hỏi thăm tình hình. Toàn bộ Hy Lạp đã phong tỏa biên giới, trở thành một trong số ít quốc gia không có ca bệnh nào. Bản thân Diệp Tâm Hạ cũng bế quan dài hạn sau khi từ Thánh Thành trở về, đây là lần bế quan lâu nhất từ trước đến nay, có lẽ tu vi của cô sẽ càng thêm vững chắc.

Do khoảng cách nửa vòng trái đất và các sân bay quốc tế vẫn tê liệt, Mạc Phàm phải tự tay vẽ trận đồ truyền tống để đưa cô đến đó.

Ma pháp truyền tống có thể dịch chuyển trên khoảng cách rất lớn, ngắn thì mười mấy kilomet, công suất lớn có thể lên đến hàng trăm, thậm chí hàng nghìn kilomet. Khi bước vào trận truyền tống, bất cứ ai hay vật gì đủ tải trọng đều biến mất khỏi tầm mắt, việc rời khỏi quốc gia trở nên vô cùng đơn giản.

Phần lớn trận truyền tống là một công trình khổng lồ, tùy theo khoảng cách mà kích thước có thể ngang ngửa một sân bay lớn. Cần nhiều pháp sư lắp đặt trong hàng tuần, hàng tháng, tốn kém tài nguyên và đạo cụ để cố định vị trí, định vị, nên rất tốn kém và không ai có thể mang theo bên mình.

Dù Mục Ninh Tuyết cũng là một pháp sư không gian hệ mạnh mẽ, nhưng ở cấp độ mà một người có thể tùy ý vẽ được vô số giản đồ tinh tọa liên kết nhau, có lẽ Mạc Phàm là người duy nhất trên thế giới này làm được, hoặc ít nhất là anh chưa từng biết ai khác có thể.

Việc anh đơn giản đan dệt ra ma pháp truyền tống thẳng đến đại điện thần nữ Parthenon chỉ mất khoảng năm phút. Mạc Phàm nói với cô rằng nếu anh nắm vững hơn nền tảng cơ sở thứ nguyên, nhuần nhuyễn hơn không gian chi nhãn, khoảng cách nửa vòng trái đất có thể rút ngắn xuống đơn vị giây.

Mọi việc xong xuôi!

Mạc Phàm nán lại Phàm Tuyết Sơn để gặp gỡ Du Sư Sư và những người khác, sắp xếp công việc của Mục Ninh Tuyết rồi lập tức trở về khách sạn Liên Hoa ở Tây Hải, đón tiểu Mei để lên đường đến Tam Dương Thị.

Đúng vậy, anh muốn điều tra, chính xác là về địa phương đầu tiên bùng phát dịch bệnh trên thế giới!

…………….

…………….

Lá ngả màu vàng úa, gió nhẹ thổi xao xác những ngôi nhà sàn cổ kính, cuốn những chiếc lá bay lên rồi rơi xuống lả tả. Con đường se lạnh co ro trong ánh hoàng hôn tím ngắt, được bao bọc bởi dòng sông xanh biếc êm đềm. Cảm giác ấy khiến lòng người bỗng chợt buồn man mác, hiu quạnh.

Phượng Hoàng cổ trấn trực thuộc Tam Dương Thị, được xây dựng hơn ngàn năm trước. Nhiều tài liệu chính sử còn ghỉ nhận rằng bạo vương Tần Thủy Hoàng đã cất tiếng khóc chào đời ở nơi đây.

Thời gian thong dong trôi, Mạc Phàm dạo bước trên mảnh đất cổ kính của Trung Hoa. Bất chấp vẻ đẹp lãng mạn, huyền bí, cổ kính của nơi này, anh vẫn chìm đắm trong những suy nghĩ phức tạp. Tiểu Mei đi bên cạnh anh.

Vừa xuống núi chưa được bao lâu, quốc nội đã xảy ra chuyện lớn, hàng không quốc tế cấm vận, xã hội hỗn loạn, khắp nơi nồng nặc mùi hôi thối do thiếu đất chôn cất thi thể. Người vợ lớn của anh phải đóng băng cả tòa thành để bảo vệ mọi người.

Anh đã thu được ba thông tin quan trọng:

Thứ nhất, thông qua Tà Nhãn, mượn năng lực của Apase, Mạc Phàm tấn công vào tiềm thức của Mục Đình Dĩnh và đọc được khá nhiều ký ức liên quan đến Côn Lôn đế quốc. Từ việc Ngải Giang Đồ bị Băng Bích Hạt Chu thao túng, đến việc Vĩ Linh Hoàng tỉnh giấc xuất sơn. Đáng tiếc, Cửu Vĩ yêu vương quá giảo hoạt, nhiều hình ảnh quan trọng trong não bộ Mục Đình Dĩnh đã bị ả theo dõi và thiêu hủy ngay khi có tình huống xấu. Thậm chí, ả còn không cho anh cơ hội nhìn thấy dung mạo của mình.

Thứ hai, tại khách sạn Liên Hoa hôm đó, anh tình cờ làm quen với một người đàn ông châu Âu tóc vàng tên Bee. Ngay từ lần đầu gặp mặt, Mạc Phàm đã nghi ngờ, để ý đến những hành động lạ lùng và ánh mắt của hắn khi nhìn anh và tiểu Mei. Suy đoán một chút, với việc anh thường xuyên ôm ấp những cô gái xinh đẹp, có lẽ đó là bản tính của hắn, hoặc nếu không, hắn đang ngồi đó chờ Mạc Phàm. Nếu hắn giống Triệu Mãn Duyên, chắc chắn người hắn chọn bắt chuyện phải là tiểu Mei, sao có thể từ chối một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy? Điểm mấu chốt là tu vi. Bee chắc chắn là một pháp sư mạnh mẽ, nhưng hắn có thể ngụy trang được tu vi của mình, đến Mạc Phàm cũng không nhìn ra được, giống như một thần phú đặc biệt vậy.

Vì vậy, Mạc Phàm chủ động nhận mình là Lucifer để thăm dò thái độ của hắn, hoặc hắn là người của Thánh Thành, hoặc hắn thực sự là Lucifer. Nhưng Bee quá giảo hoạt, không hề để lộ sơ hở nào. Thậm chí, Mạc Phàm cố tình để Bạch Tinh Linh Mei ở lại khách sạn vài ngày, hắn cũng không hề đả động.

Hắn thực sự rất giảo hoạt, và càng minh mẫn, nhanh trí như vậy, Mạc Phàm càng tin rằng hắn giống Lucifer thật hơn.

Thứ ba là thông tin có sẵn trong ký ức của Mạc Đình Dĩnh. Vĩ Linh Hoàng có lẽ không ngờ rằng ả đã để lại một hình ảnh quan trọng không xóa đi được. Đó là trước khi đại dịch bắt đầu, ở sân bay Hà Tiên, Tây Hải, đám Vĩ Linh Hoàng đã chạm mặt Bee. Thậm chí, người đàn ông phương Tây này còn cố tình kiểm tra lãnh chúa yêu tộc. Mạc Phàm biết rằng Bee đến từ Tam Dương Thị, đám Vĩ Linh Hoàng cũng đến Tam Dương Thị, sau đó đại dịch bùng nổ.

Suy luận chủ quan, dù đại dịch không phải do ai đó vô tình gây ra, Mạc Phàm vẫn cảm thấy một trong hai kẻ đó là thủ phạm. Anh nghiêng về Bee hơn, vì nếu Côn Lôn yêu quốc thực sự muốn tấn công nhân loại toàn diện, cách này có vẻ mất thời gian.

Vẫn còn nhiều thứ mơ hồ, nhưng may mắn là đại dịch đã dừng lại trên phạm vi toàn cầu, đây là thời điểm thích hợp để điều tra.

“Reng reng reng ~~~”

Điện thoại di động đột nhiên rung lên, Mạc Phàm giật mình, vội vàng bắt máy.

“Mạc Phàm, quân khốn nạn, cuối cùng cũng chịu bắt máy, có phải quên mất huynh đệ rồi không hả?” Triệu Mãn Duyên hét qua điện thoại.

Nghe giọng nói này, anh nhận ra ngay, vội hỏi: “Các cậu đang ở đâu?”

“Đĩnh Thành, Minh Châu học phủ!” Triệu Mãn Duyên ngớ người, không hiểu sao mình lại phải trả lời anh ta.

“Cùng với Mục Bạch?” Mạc Phàm hỏi.

“Phải, còn có vài người nữa. Cái tiểu nha đầu kia suốt ngày bắt chúng ta làm chân chạy vặt cho nàng tìm manh mối!” Triệu Mãn Duyên chán nản nói.

Linh Linh?

Mạc Phàm nhớ rằng Du Sư Sư có kể chuyện Linh Linh và lão sư của cô ấy là người tìm ra cách thức phát hiện đại dịch.

Haizz, con bé đó, thật khiến người ta hổ thẹn!

Mạc Phàm nói tiếp: “Cứ để nàng ở lại tiếp tục nghiên cứu thuốc giải, vừa hay ta có chút việc cần gặp các cậu, đến Tam Dương Thị đi!”

“Tam Dương Thị, ý cậu là cái địa phương đầu tiên xuất hiện dịch bệnh?” Triệu Mãn Duyên sửng sốt nói.

“Đúng vậy!” Mạc Phàm nói.

“Ha ha, đột nhiên ta lại cảm thấy bị một tiểu nha đầu sai khiến cũng không có gì xấu hổ. Đi theo nàng cũng tốt, học được nhiều thứ!” Triệu Mãn Duyên thay đổi thái độ ngay lập tức.

Chẳng phải sao, Tam Dương Thị... haizz, nhỡ cái địa phương này còn sót lại nguồn bệnh dịch thì đến đó chỉ để nộp mạng thôi. Đi theo Linh Linh vẫn an toàn hơn!

“Cậu thực sự để tôi một mình, không đến?” Mạc Phàm lạnh lùng nói.

“Tít…tít, số máy quý khách vừa gọi đã…” Triệu Mãn Duyên giở trò từ chối.

“Thật đáng tiếc, ta đành dung luyện tinh phách đế vương vậy, vốn định…” Mạc Phàm hờ hững nói.

“Chậm nhất hai tiếng nữa chúng tôi sẽ có mặt, Triệu Mãn Duyên tôi chưa bao giờ để Mạc Phàm huynh đệ phải làm việc một mình!” Triệu Mãn Duyên hùng hổ nói.

Vừa dập máy, Triệu Mãn Duyên đi vào phòng thí nghiệm, nơi Mục Bạch đang ngồi phân tích một số mẫu vi khuẩn.

“Mục Bạch, chúng ta đi thôi!” Triệu Mãn Duyên nói.

“Đi đâu?” Mục Bạch quay đầu lại, ngơ ngác hỏi.

“Đi cứu huynh đệ chúng ta, Mạc Phàm!” Triệu Mãn Duyên bình tĩnh nói.

Mục Bạch khó hiểu hỏi: “Có ai đánh được hắn sao?”

“Chắc chắn có, hắn vừa cầu cứu tôi!”

“…Tôi không đi!”

“Sao cậu lại không đi?” Triệu Mãn Duyên ngơ ngác hỏi.

“Mạc Phàm còn bị đánh thì tôi với cậu ra đó làm gì, tôi thấy mình sống rất tốt!” Mục Bạch lạnh lùng nói.

Nghe những lời này, Triệu Mãn Duyên cảm thấy nghẹn họng, thầm nghĩ không biết có phải Mục Bạch ngày càng lây tính của mình rồi không, sao trông cậu ta còn sợ chết hơn cả mình.

Cuối cùng, Triệu Mãn Duyên đành dùng vũ lực kéo Mục Bạch đi.

“Đi thôi… tôi phải cứu hắn!”

(Tác giả dạo này khá bận việc, mà tương tác trên Facebook lại kém, hơi nản nên tạm ngưng viết mấy ngày!!!)