Cảng đi sâu vào vườn sâm, có thể thấy cây cối sinh trưởng vô cùng mạnh mẽ, cành lá quấn quýt um tùm, thân cây cũng tráng kiện hơn hẳn so với khu vực bên ngoài.
Bước chân xuống đất liền cảm nhận được hơi ẩm và lạnh, giống như lớp bùn hữu cơ, rễ cây đâm chồi, vươn những dây leo như rắn độc dò thân trong bụi cỏ.
"Tiếp theo chúng ta làm gì?" Tương Thiểu Nhứ hỏi. Cả nhóm đã đi vào trong ruộng sâm được vài trăm mét.
Đây là khu canh tác tự động, không có nhân viên hay người lao động nào. Cổng mở tự do cho du khách vào tham quan, thưởng thức, tất nhiên là sau khi đã mua vé và tuân thủ các quy tắc. Nếu ai cố tình hái trộm hoặc gây ảnh hưởng đến sản lượng, chắc chắn sẽ bị phát hiện. Thỉnh thoảng, từ trên đài quan sát trên đồi, người ta sẽ cử các pháp sư hệ thực vật xuống để điều chỉnh dinh dưỡng cho toàn bộ nông sản hồng sâm.
"Chờ một chút, ta kiểm tra xem có khuẩn trùng hay không!" Triệu Mãn Duyên vội vàng lấy ra thiết bị mắt kính ma cụ, sản phẩm của Trần Khương lão sư, dùng để xác định khuẩn trùng.
Hắn hành động gấp gáp như vậy, trong lòng như lửa đốt. Bởi vì toàn bộ ruộng sâm này là mặt hàng sản xuất trọng điểm của Triệu Thị bao năm nay, thậm chí cả bất động sản từ Đông sang Tây đảo Hồng Sâm cũng do Triệu Hữu Càn sở hữu, mang lại doanh thu rất lớn ở thị trường nội địa. Nếu đại dịch bắt nguồn từ đây, Triệu Mãn Duyên không dám nghĩ đến hậu quả.
"Không được đâu!" Mục Bạch giơ tay cản lại, nhìn sâu vào giữa thửa ruộng một hồi rồi nói: "Về nguyên tắc, Trần Khương lão sư dùng nhiệt để đo và xác định khuẩn trùng, dựa vào tuyến nhiệt mà nó hấp thụ trên cơ thể người. Nhìn xuống dưới chân xem, toàn bộ là đầm lầy lạnh lẽo, làm sao mà dùng được!"
"Kháo, cách này không được thì bắt đầu từ đâu?" Triệu Mãn Duyên bĩu môi thất vọng, nhăn nhó nói.
Đáng tiếc xung quanh chỉ có thực vật, sinh mệnh lực mà thực vật cung cấp quá ít. Nếu có yêu thú hay động vật, khuẩn trùng có thể nhanh chóng bổ sung và dễ dàng hiện ra dưới ánh sáng của ma cụ do Trần Khương phát minh.
"Dừng lại, Mạc Phàm đâu?" Hình thiên sứ Farl chợt nhận ra điều bất thường.
Vừa rồi trên đường đi, mọi người bận tâm suy nghĩ nhiều thứ, không để ý đến xung quanh. Không ai biết Mạc Phàm đã rời đ từ lúc nào. Khi mọi người nhận ra thì ánh mắt đều đổ dồn về phía tiểu Mei.
"A, tôi cũng không thấy, mới chớp mắt đã biến mất rồi!" Tiểu Mei nhỏ giọng trả lời.
Cô ta cũng rất bất ngờ khi nghe Farl nói. Mới đây còn nói chuyện với Mạc Phàm, quay đi quay lại đã không thấy đâu, thậm chí hơi thở của hắn vẫn đều đặn như thể hắn vẫn còn ở đó.
"Soạt soạt..."
Ngay khi cô ta vừa dứt lời, đột nhiên giữa thửa ruộng, ở vị trí mờ ảo, một đốm sáng nhỏ hẹp chói mắt lóe lên, mang hào quang màu bạc.
"Phốc!"
Mạc Phàm bước ra, trở lại trước mặt mọi người. Thời gian hắn rời đi không lâu, nhưng mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Nếu hắn cứ biến mất như vậy, với tu vi của hắn, những người còn lại sẽ không khỏi lo lắng.
"Ngươi vừa đi đâu?" Mục Bạch tiến lên, vẻ mặt dò xét.
"Phía trên kia!" Mạc Phàm chỉ tay về phía tháp quan sát ở hướng bắc hòn đảo.
Thấy mọi người còn mơ hồ chưa hiểu, hắn hít sâu một hơi, cười nói: "Ta đi điều tra thông tin từ nhân viên đài quan sát. Về lý thuyết, kể từ khi đại dịch xảy ra, họ là những người không bị ảnh hưởng công việc vì vị trí của mình, có thể cung cấp thông tin giá trị. Nhưng đáng tiếc, khi đám Vĩ Linh Hoàng đến, họ không theo dõi quá trình bên trong, không biết chúng đã làm gì!"
"Sao ngươi điều tra nhanh vậy?" Farl trợn mắt ngạc nhiên nhìn Mạc Phàm.
Mọi người sắc mặt có phần không tin, vẫn còn nghi ngờ Mạc Phàm. Sao hắn có thể điều tra được chỉ trong vài phút ngắn ngủi? Chắc chắn không phải hắn đang nói dối chứ?
"Ta bẻ tay chúng, dùng bạo lực đe dọa!" Mạc Phàm cười trừ đáp, cảm nhận được thái độ của mọi người.
Thực tế, hắn không nói thật hoàn toàn, không kể về việc lấy cắp thông tin nhờ khả năng đọc ký ức của người khác. Sức mạnh của Apase thực sự rất hữu ích. Nếu chỉ có Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên, hắn sẽ không ngại khoe khoang, nhưng ở đây còn có hình thiên sứ Farl và hai thánh ảnh đại diện. Đồng đội hay không còn chưa biết được.
Không khí lại trở nên trầm tư. Đến tận đảo Hồng Sâm để tìm kiếm manh mối, nhưng mọi thứ không mấy suôn sẻ.
"Kháo, đến rồi mà bế tắc, không tìm được gì. Mọi người đừng ủ rũ vậy, nghĩ thêm đi!" Tương Thiểu Nhứ không nhịn được nói.
"Thực ra, nguyên tắc cơ bản của khuẩn trùng là cần một thực thể động vật sống có nhiệt lượng để sinh trưởng. Mạc Phàm, ta không biết ngươi tìm được thông tin gì về nông trại này, nhưng nó không phải là môi trường thích hợp để khuẩn trùng phát tán. Xin lỗi phải nói rằng chúng ta đang lãng phí thời gian!" Mục Bạch cúi xuống, sờ vào mấy củ hồng sâm trên mặt ruộng.
Ngay khi hắn dứt lời, mắt Mạc Phàm lóe lên một tia hy vọng, đột nhiên quay sang Mục Bạch hỏi: "Khoan đã, ngươi vừa nói khuẩn trùng cần gì để sinh trưởng?"
"Cơ thể động vật mang nhiệt lượng." Mục Bạch theo bản năng trả lời.
Đúng rồi, là nhiệt lượng! Tại sao mình không nghĩ ra sớm hơn!
Trong đầu Mạc Phàm, nhiều manh mối được xâu chuỗi lại với nhau, khóe miệng không giấu được nụ cười.
"Sao ngươi lại cười như thể nghĩ ra điều gì?" Tương Thiểu Nhứ nói. Cô nhận ra dáng vẻ này. Mỗi khi hắn cười như vậy, y như rằng sẽ có ai đó gặp xui xẻo.
"Nhiều lúc ta nghĩ, nếu không phải bận làm một pháp sư toàn năng trừ gian diệt bạo, cứu độ thế giới, có lẽ ta đã mở một văn phòng thám tử, chỉ vài năm là nổi danh thiên hạ rồi!" Mạc Phàm đắc ý nói.
Hai vị thánh ảnh đến từ Quang Minh điện nghe xong suýt nữa muốn đánh hắn một trận. Tự cao tự đại trước mặt sát giả thiên sứ! May mà hình thiên sứ có vẻ nể nang hắn.
"Có liên quan đến nhiệt lượng sao?" Mục Bạch nhận ra thái độ của Mạc Phàm, hỏi lại.
"Đúng vậy, ngươi nói khuẩn trùng chỉ sống trong môi trường cơ thể động vật có nhiệt lượng, đó là điều kiện lý tưởng, phát triển trong vòng 15 ngày rồi chết. Nếu ta đưa ra một giả thuyết, nhốt chúng trong điều kiện không thể phát triển, ví dụ như môi trường khiến chúng bị đóng băng hoàn toàn, không trực tiếp chết, cũng không thể phát triển thì sao?" Mạc Phàm cầm một củ hồng sâm lên, gõ cốc cốc. Có thể thấy từ củ sâm tỏa ra hơi lạnh.
"Ninh Bàn Tháp... Mục Ninh Tuyết đóng băng khuẩn trùng, chính là luận điểm này!" Farl ngạc nhiên nhìn Mạc Phàm.
"Hồng sâm của Triệu Thị chúng ta rất đặc biệt, để đảm bảo dinh dưỡng cao nhất cho các pháp sư, trong quá trình gieo trồng đều đặt giàn khoan đông lạnh dưới rễ, đóng băng khuẩn trùng không phải là không thể!" Triệu Mãn Duyên sửng sốt nói.
Mạc Phàm cười, ném củ sâm xuống đất rồi nói tiếp: "Hồng sâm được nuôi trồng trong môi trường lạnh, bên trong quả chắc chắn đã kết đặc lại, bao gồm cả khuẩn trùng. Đây chính là phương thức giữ sống cho khuẩn trùng trong thời gian dài, cho đến khi có ai đó rã đông, đem hồng sâm nấu lên!"
