Từng bước trong kế hoạch được vạch ra: đầu tiên, bí mật phát tán một mẫu khuẩn trùng thử nghiệm vào dân chúng, chờ cho cả thế giới dốc sức đối phó, sự việc lắng xuống đúng thời điểm, vừa vặn phá vỡ mọi lý thuyết khoa học hiện có về khuẩn trùng. Cuối cùng, mới tung ra thị trường nguồn hàng nhiễm độc tố thực sự.
Đây không chỉ là một kế hoạch sơ sài, mà là một âm mưu thâm độc đến tận cùng. Theo như Mục Bạch và Mạc Phàm tính toán, đợt tấn công thứ hai này sẽ khiến phần lớn các quốc gia và tổ chức hoàn toàn bất ngờ, bởi họ đã chủ quan tin rằng đại dịch đã kết thúc và không kịp trở tay. Điều đáng sợ nhất là, lần này độc tố được phát tán qua đường dược phẩm và hàng hóa, khiến cho việc truy lùng và vây quét trở nên vô cùng khó khăn.
Rõ ràng, đây mới chỉ là những nhận định ban đầu, là cách thức và lý do sơ bộ mà Vĩ Linh Hoàng sử dụng để bày ra một kế hoạch tấn công quy mô lớn như vậy. Chắc chắn đây không phải là kiểu việc làm ăn của thợ săn tiền thưởng, chỉ truy tìm, điều tra hung thủ rồi vây bắt để nhận thưởng.
Thực tế, ai cũng biết rõ thủ phạm là ai. Thậm chí, Mạc Phàm tin rằng nữ lãnh chúa yêu tộc kia gây án xong cũng chẳng hề sợ hãi mà trốn tránh, ngược lại, rất có thể ả đang ngồi đâu đó nhấm nháp bánh ngọt, thư giãn, chờ đợi có người mang lý lẽ và bằng chứng đến buộc tội mình, rồi đáp trả bằng một nụ cười khẩy đầy ngạo mạn, đại loại như “Ừ, ta làm đấy, thì sao nào?”
Đó là quyền năng của kẻ mạnh, của kẻ cường giả về thực lực lẫn trí tuệ trên đỉnh cao thế giới này mới dám nói!
Vì vậy, điều quan trọng nhất lúc này là hai chữ "bình tĩnh," cần phải được truyền đạt đến các cấp lãnh đạo để đưa ra chiến thuật phòng chống kịp thời. Đó mới là giải pháp!
Tuy nhiên, thật may mắn là vẫn còn manh mối. Ít nhất, có thể thử chút vận may, gửi mẫu dung môi gốc này cho Linh Linh, Trần Khương, hoặc vị giáo sư bên Tự Do Thần Điện để nghiên cứu. Biết đâu họ có thể tìm ra phương pháp chữa trị. Tất nhiên, đó chỉ là trường hợp lý tưởng nhất, chỉ là cầu may thôi!
"Chúng ta dọn dẹp nhanh rồi đi thôi!" Triệu Mãn Duyên nói, giọng điệu lộ rõ sự lo lắng và lạnh lùng chưa từng thấy. Hắn không thể nuốt trôi việc có kẻ dám đem tài sản của Triệu Thị ra làm lưỡi dao giết người, biến nó thành một trò tiêu khiển giết người hàng loạt chỉ để cho vui.
Mục Bạch và Mạc Phàm cũng hiểu rõ tâm trạng của Triệu Mãn Duyên, nhưng họ không biết nói gì hơn, chỉ im lặng siết chặt tay.
"Được!" Tương Thiểu Nhứ cố gắng điều hòa lại nhịp thở, khẽ đáp.
"Đúng, ta có cảm giác ở đây càng lâu, càng giống như đánh động đến Vĩ Linh Hoàng!" Farl nói, sắc mặt hơi tái mét.
Khi thảm họa xảy ra, Thánh Thành hoàn toàn không hề hay biết. Chỉ đến khi gia nhập đội ngũ này, cô mới hiểu rõ, mới nhận ra hành động lỗ mãng trước đây của mình đã gây ra sai lầm lớn đến mức nào. Trên đời này, không phải việc gì cũng nằm trong tầm kiểm soát của thiên sứ, mà những con người này, họ mới là thế hệ có thể gánh vác di sản văn minh nhân loại.
"Tê tê tê tê ~~~~"
Đang phủi những hạt bụi trên quần áo, đột nhiên Mạc Phàm cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào sống lưng. Từng đợt tê dại lan tỏa, đó là một dấu hiệu, nhưng không phải dấu hiệu cảnh báo nguy hiểm, mà giống như một tín hiệu quen thuộc.
"Hắc ám dấu ấn?"
Hắc ám dấu ấn có khả năng lưu lại dấu vết, chỉ có hắc ám pháp sư mới có thể phân biệt được khí tức hắc ám, tính ứng dụng của nó rất cao, nhưng thường chỉ tồn tại trong vài ngày. Mạc Phàm thì khác, hắn hiện tại giống như một trạm trung chuyển năng lượng, mang trong mình nguồn hắc ám vật chất khổng lồ, nên dấu ấn sẽ không bao giờ tan biến.
Vốn dĩ khả năng truy kích của hắn đã rất mạnh, nay lại có thêm hắc ám dấu ấn, khả năng định vị mục tiêu càng tăng lên gấp bội. Hắn muốn tìm ai thì người đó khó lòng biến mất, cho dù đó là một cường giả quang hệ pháp sư cũng khó mà nhận ra, chứ đừng nói đến những kẻ chỉ có khả năng suy yếu vật chất của hắn.
Mạc Phàm nhắm mắt lại, cả thế giới chìm trong màu xám đen. Hắn liên tục truyền niệm thức xuống lòng đất, đào bới và tìm kiếm trong vô vọng.
Bắt được tín hiệu! Tín hiệu nằm rất gần với nơi Vĩ Linh Hoàng từng đặt dung môi cũ. Mạc Phàm mở mắt, một luồng sáng mạnh mẽ lóe lên trên tay hắn, một vật thể hình chữ nhật nhỏ, dẹt, gọn gàng xuất hiện.
Những người khác không khỏi ngạc nhiên. Mục Bạch tiến lại gần hỏi: "Ngươi vừa tìm được gì vậy?"
"Là thẻ tín dụng của Mục Ninh Tuyết!" Sắc mặt Mạc Phàm trở nên lạnh lùng và trầm ngâm.
"Tốt..." Mục Bạch định hỏi thêm, nhưng rồi lại lắc đầu quay đi.
Thật trùng hợp, đến nằm mơ cũng không thể ngờ được!
Lần trước gặp mặt, Mạc Phàm đã cố ý để lại một hắc ám khí ấn trên chiếc thẻ này, cẩn thận sắp đặt một tình huống để tiện theo dõi gã đàn ông châu Âu đầy khả nghi kia.
Quả nhiên, hắn đã không qua mắt được. Nhưng trái lại, có vẻ như chính mình mới là người bị theo dõi, là một quân cờ nằm trên con đường đã được vạch sẵn của hắn.
Trong ký ức của Mạc Phàm, Bee chắc chắn không cùng chiến tuyến với Vĩ Linh Hoàng. Vậy cách giải thích duy nhất là gã này đã sớm nhìn thấu chân tướng, thậm chí còn biết trước Mạc Phàm sẽ đến đây điều tra, nên đã để lại chiếc thẻ này bên cạnh ao dung môi sâu trong lòng đất của Vĩ Linh Hoàng.
Có lẽ, do quá tự tin vào suy luận của mình, Mạc Phàm đã không để ý đến hắc ám dấu ấn. Hắn đã dồn toàn bộ sự tập trung vào việc gieo trồng và tìm kiếm ao dung môi bằng Ám Ảnh hệ. Đến khi tìm được bằng chứng, hắn đã bỏ qua khí tức hắc ám dấu ấn này. Nhưng nghĩ lại, nếu cả đội không thể tìm ra chân tướng, Mạc Phàm sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra dấu hiệu của mình. Vậy đây chắc chắn là một lời gợi ý, một sự chỉ điểm của Bee!
Rốt cuộc gã này có trí tuệ và mưu mô đến mức nào?!
Hắn muốn nghĩ rằng Bee là một người khác, nhưng càng có nhiều sự kiện xoay quanh gã xảy ra, Mạc Phàm càng nghi ngờ liệu Bee có phải là Lucifer hay không. Nếu thực sự là Lucifer, tại sao hắn lại muốn tiếp cận và giúp đỡ mình? Lẽ ra một kẻ có thù với loài người như vậy phải đứng về phía Vĩ Linh Hoàng mới đúng chứ?
"Ngươi đang thách thức ta phải không?" Mạc Phàm cười khổ.
Hắn không nán lại ở đó quá lâu. Sau khi cùng mọi người thu dọn đồ đạc và dọn dẹp lại nông trại, họ nhanh chóng rời khỏi hòn đảo.
……………..
……………..
Việc đi lại bằng đường hàng không vẫn còn trong giai đoạn trứng nước khi đại dịch khuẩn trùng bùng phát. Hầu hết các quốc gia đều chịu ảnh hưởng nặng nề, đường hàng không đóng băng, thay vào đó là đường sắt và xe chở khách chạy bằng hơi nước thay vì những phương tiện hiện đại hơn. Lần này, dịch bệnh lây lan nhanh hơn rất nhiều, không thể đo đếm bằng cấp số nhân nữa, mà đã tăng lên đến cấp số mũ. Nhiều nơi đã sụp đổ trước khi dịch bệnh kịp tàn phá và cướp đi sinh mạng của vô số người.
Chưa đầy một tuần sau khi nhóm Mạc Phàm thông báo tin tức, các tổ chức lớn, các quan chức cấp cao và lãnh đạo các quốc gia đều ra lệnh cấm vận tất cả các sản phẩm. Triệu Thị cũng có những động thái mạnh mẽ, tiêu hủy toàn bộ kho hàng và hàng tấn hồng sâm.
Thế giới một lần nữa chìm vào bóng tối đại dịch. Châu Âu ghỉ nhận ca bệnh thứ năm triệu, Hoa Kỳ tiến gần đến con số tử vong hai triệu. Lần này, quy mô dịch bệnh đáng sợ nhất là nhắm vào các ma pháp sư. Rất nhiều pháp sư đã không thể thoát khỏi đại dịch.
Cũng phải thôi, hồng sâm vốn là một loại tài nguyên bồi bổ sức mạnh cho việc tu luyện ma pháp. Các thế tộc lớn nhỏ trên thế giới không ngần ngại đầu tư cho thế hệ sau của mình.
Có lẽ, đây mới chính là tính toán quan trọng của Vĩ Linh Hoàng… Tiêu diệt pháp sư nhân loại…!!!
Trớ trêu thay, Trung Quốc, nơi khởi nguồn của dịch bệnh, giờ lại trở thành quốc gia hiếm hoi phong tỏa thành công. Tất cả các tuyến giao thương đều bị cấm, trong nước không có bất kỳ ca nhiễm nào.
Ít nhất là cho đến hôm nay, khi một người phụ nữ từ vùng Ấn Độ xa xôi, phía tây Hoa Hạ, cố gắng vượt biên và xâm nhập vào Trung Quốc.
Cô ta bị quân đội bắt giữ ở Hồ Nam, được xác nhận là đã nhiễm độc trùng và lập tức bị giam vào khu cách ly. Đồng thời, hình ảnh của cô ta được công khai trên khắp Trung Quốc.
Khỏi phải nói, mọi người phẫn nộ đến mức nào. Đây chẳng phải là đang yên đang lành thì có kẻ rước họa vào nhà sao!
Trong khi đó, nhóm Mạc Phàm đang ở viện nghiên cứu của học phủ Minh Châu đọc được tin tức này, sắc mặt ai nấy đều tái mét, nửa cười nửa nhạt nhẽo, không biết nên nói gì.
Thật trùng hợp, lại là người quen cả!
Tuy rằng giờ phút này cô ta đã trở thành "kẻ thù quốc gia, nỗi nhục của dân tộc", nhưng cái tên ấy vốn dĩ không dễ gì quên được, thậm chí còn để lại ấn tượng sâu sắc.
Nam Vinh Nghê...!
Ngươi cũng có ngày hôm nay sao!?
