Napoli là điểm tận cùng trên biên giới Hy Lạp, tiếp giáp trực tiếp với Đại Tây Dương. Thị trấn được xây dựng theo kiến trúc đặc trưng thời Phục Hưng, một kiệt tác nghệ thuật đồ sộ, ảnh hưởng sâu rỘng đến thế giới.
Khi bình minh còn chưa ló dạng, từng đoàn người chỉnh tề đã đổ ra đường phố. Trên tay mỗi người là một đóa hoa đỏ thắm, tay trong tay cùng người mình yêu thương.
Hôm nay là ngày lễ lớn của thị trấn: Ngày Mạn Đà La nở!
Người ta nói Napoli là đóa hoa cuối cùng mà tạo hóa ban tặng cho nhân gian, nhưng cũng có người cho rằng đó chỉ là truyền thuyết ngàn năm vô thực.
Đúng vậy, câu chuyện này đã có từ ngàn năm trước, một câu chuyện xưa cũ, nơi thái dương vĩnh hằng suýt chút nữa đã lụi tàn, nơi văn minh ma pháp lần đầu tiên được ghi chép…
"Bỉ Ngạn trắng, ta đã nguyền rủa ngươi hơn ngàn năm rồi. Ngươi biết không? Ta muốn ngươi chỉ nở ở nơi này, ta muốn ngươi trải qua bao nhiêu luân hồi sinh tử vẫn phải khuất phục, thủ hộ cho nàng, mãi mãi không được biến mất!” Giọng nam trầm khàn vang lên trên bãi đá kỳ dị ở ngoại ô Napoli.
Nơi này có vị trí đặc biệt, luôn được ánh mặt trời chiếu rọi, dù là góc khuất âm u nhất cũng trở nên sáng bừng.
Dưới chân người đàn ông, những cụm hoa trắng mọc dày đặc. Nhưng không hiểu sao chúng lại rũ xuống, mang một vẻ nặng trĩu khiến người ta cảm thấy xót xa, một nỗi đau đớn tuyệt vọng đến tận cùng.
Hoa nở không lá, lá mọc không hoa. Hiện tượng kỳ lạ của Mạn Đà La sao lại nhuốm màu u buồn đến vậy?
Người đàn ông mặc đồng phục hoàng gia màu xám trắng lịch lãm, cài một huy hiệu tưởng niệm nhỏ trên ngực phải, khom người nhìn chằm chằm vào gốc cây, dáng vẻ đầy hoài niệm.
"Kiếp trước, ta đã không bảo vệ được người mình yêu, để nàng cô độc ở bên kia bờ. Kiếp này, ta cũng không thể đền đáp, không thể nhận ra hơi thở của nàng. Nhưng... ta có thể trả lại cho nàng thế giới mà ta đã từng vay mượn, hãy tin ta!" Người đàn ông hoàng y thì thầm.
Tâm trạng phức tạp, anh ta vô thức hái một cành Mạn Đà La, ngửi rồi vo lại, thổi đi.
Người ngoài nhìn thấy hành động này có lẽ sẽ rụt rè muốn tránh xa, cảm thấy bất an, sợ hãi. Thật giống một kẻ tâm thần!
"Thời gian trôi qua quá lâu, ta không cảm thấy mình còn sống... Càng chịu đựng nỗi đau này, linh hồn ta càng mục nát!" Người đàn ông hoàng y ngồi bệt xuống gốc cây, tựa lưng vào thân gỗ, ngâm nga:
"Hoàng Tuyền rẽ nhánh đôi đường,
Bỉ Ngạn rồi cũng trổ bông,
Tranh hoàn mỹ, hoa đã nở,
Nhân gian kiếp nạn vạn trùng,
Ta đứng nơi này, lời thành khúc,
Người nói hoa nở, ngày trùng phùng..."
Một năm, một trăm năm, một ngàn năm, không biết bao mùa hoa Mạn Đà La đã trôi qua. Anh ta thậm chí đã trở thành mỘột thi sĩ sỉ tình, trút hết nỗi đau không dứt, chưa từng được đáp lại. Nhưng dù vậy, trái tim anh ta vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Yêu đến cùng, tựa như hoa nở đến cuối cùng, thật lớn lao và chan chứa biết bao?
"Soạt soạt soạt soạt ~~~~~~~~~"
Tiếng bước chân rộn ràng của một nhóm người từ chân núi vọng lại. Âm thanh chậm rãi, không vội vã, giống như những du khách đến thăm thú.
"Oa, hoa Mạn Đà La thật này, mụ mụ, tỷ tỷ, Mạn Đà La thật sự nở kìa!!!" Perseus reo lên thích thú khi nhìn thấy những đóa hoa trắng muốt trên bãi đá.
Diệp Tâm Hạ gật đầu, đây có lẽ là lần đầu tiên cô được thấy loài hoa hiếm có này. Cô có cả một vườn hoa ở Parthenon Thần Miếu, tự tay chăm sóc từng chút một, cảm thấy rất gần gũi với thiên nhiên. Nhưng đứng trước vẻ đẹp thần bí của Mạn Đà La, cô cũng muốn ôm chúng vào lòng.
Những ngày thu đẹp trời, cả vùng đất được phủ lên một lớp áo trắng tình khôi. Mỗi đóa hoa rũ xuống như lời độc thoại của những đôi lứa xa cách. Tâm Hạ cảm thấy nội tâm mình cũng xao động.
Là người sở hữu tâm linh hệ cực thịnh, thức tỉnh toàn hệ bạch ma pháp, khả năng kiểm soát thực vật của cô cũng không hề yếu kém. Cô có thể cảm nhận được nỗi đau ẩn chứa trong những bông hoa này.
Có người ở đây. Một cường giả thực sự, thậm chí còn chưa hoàn toàn rời đi.
"Perseus, dẫn mụ mụ về nhà trước đi, ta có chút việc cần giải quyết!" Diệp Tâm Hạ cố gắng điều hòa nhịp thở, nói.
"Tỷ, nhưng chúng ta mới đến mà…" Perseus ngạc nhiên, cậu bé sáu tuổi vẫn còn thích khám phá những điều mới lạ.
Thấy sắc mặt Tâm Hạ không tốt, thậm chí có chút lạnh lùng, người phụ nữ vội kéo Perseus lại, nói: "Được rồi, hoa cũng đã thấy rồi, đi thôi, để tỷ tỷ làm việc, về nhà đấm lưng cho mụ mụ, ta mỏi quá."”
"A… tỷ tỷ, vậy ta đưa mụ mụ về, tỷ cẩn thận nha." Perseus thoáng buồn, nhưng nhanh chóng tươi tỉnh trở lại, ôm Tâm Hạ rồi nắm tay mụ mụ đi về.
Cố gắng giữ bình tĩnh, đợi đến khi bóng lưng hai người khuất hẳn, Tâm Hạ mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu ở đây có cường giả nguy hiểm, cô khó có thể bảo vệ được họ.
Bước chân chậm lại, cô nhìn về phía cây cổ thụ trên bãi đá, nói: "Nếu có thể xuất hiện, hãy xuất hiện đi. Ta không thể phát hiện ra ngươi, nhưng ta có thể cảm nhận được nơi này lưu giữ rất nhiều cảm xúc u buồn. Ngươi không trốn được ta!"
"Đông!! Đông!! Đông!!"
Hai ba vệt sáng vàng kim rơi xuống từ thân cây, tan biến ngay trước mắt Tâm Hạ, như những đốm lửa xoay tròn, chói lóa.
Kẻ này có chút bất ổn về tâm lý, vừa xuất hiện đã phô trương như vậy. Còn bày trò trước mặt Thần Nữ.
"Phốc!"
Một người đàn ông mặc đồng phục hoàng gia kiểu Phục Hưng bước ra từ vòng sáng vàng kim. Anh ta không che mặt, mái tóc đen cắt ngắn, vuốt ngược ra sau, lộ ra khuôn mặt góc cạnh, phong trần ở độ tuổi tứ tuần. Nhưng chính sự từng trải đó lại tạo nên một sức hút quyến rũ đặc biệt.
Nhưng Diệp Tâm Hạ nhận ra ánh mắt người đàn ông này vô hồn, đen trắng lẫn lộn, giống như một xác chết hắc ám từ địa ngục trỗi dậy. Nếu không cẩn thận, người ta sẽ bị lôi kéo vào vực sâu vĩnh cửu.
"Ngươi là Diệp Tâm Hạ, đúng không?" Người đàn ông hoàng y lạnh lùng nói.
Cô giật mình, suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh. Kể từ khi thức tỉnh hoàn toàn thần hồn, đây là lần đầu tiên cô run sợ như vậy. Khẽ nhếch môi, cô hỏi:
"Vậy, ta nên gọi người thế nào?"
Bỗng nhiên, Diệp Tâm Hạ nhận ra người đàn ông này có liên hệ đến nỗi u buồn của Mạn Đà La, anh ta có lẽ đã tồn tại từ rất lâu rồi. Một sự tồn tại mà cô chưa từng gặp trên thế gian này.
Người đàn ông hoàng y nhìn chằm chằm vào vị Thần Nữ của Parthenon. Đôi mắt vô hồn của anh ta quá rõ ràng, cứng nhắc. Anh ta biết Diệp Tâm Hạ đang cố gắng xâm nhập vào tinh thần của mình. Nhưng dù cố gắng đến đâu, cô cũng không thể thành công, đừng hòng dùng tâm linh hệ trước mặt anh ta.
Giọng anh ta lạnh lùng: "Một số người thành khẩn gọi ta là Tổng Lãnh Thiên Sứ Trưởng, một số khác từng đẩy ta xuống địa ngục thì xem ta như ác quỷ, chúa quỷ....”
Mùi tử vong nồng nặc tỏa ra từ cơ thể anh ta khiến Diệp Tâm Hạ cảm thấy nghẹt thở. Vòng hồn ảnh Athena bất giác hiện ra sau lưng cô để trấn áp.
"Nhưng ta vẫn thích cái tên nguyên thủy hơn. Gọi ta là Lucifer, Lucifer Morningstar!" Người đàn ông hoàng y nói.
