Học viện bắn các vụ.
Đi cùng Tùng Hạc vào bên trong, Mạc Phàm càng cảm thấy Đế Đô đã thay đổi quá nhiều so với gần mười năm trước khi cậu rời đi.
Từ giảng đường, giảng khoa, ngoại viên, phòng triển lãm, tháp bộ, cho đến cả đường đi...
Mọi thứ đều vô cùng rộng lớn, Mạc Phàm suýt chút nữa ngỡ mình đang lạc vào một tòa thành như thánh học phủ Ojos ở tận Mỹ Châu xa xôi. So với tất cả các học viện ở Hoa Hạ, nơi này dường như là một khái niệm hoàn toàn khác. Chẳng lẽ Đế Đô đang muốn chơi trội để cạnh tranh với Minh Châu?
Phòng viện trưởng được xây trong một khu biệt lập, giống như một tòa biệt thự cổ kính, có vườn hoa, có chim hót líu lo, có hồ nhỏ trồng thủy sinh để nghe tiếng nước róc rách. Bắt ngang hồ là một cây cầu đá, vài cây liễu rũ bóng. Một người phụ nữ nổi bật đang hững hờ đứng trên cầu, tay cầm quyển sách, ánh mắt chăm chú nhìn đàn cá ba đuôi màu cam, màu vàng đang quấy động mặt nước.
Ánh nắng len lỏi qua lớp vải váy phục màu đỏ cổ điển, khiến cô thêm phần quyến rũ. Vẻ đẹp ấy có chút chững chạc của phụ nữ, không phải kiểu "tiểu thịt tươi", nhưng dáng vóc vẫn thuộc hàng mỹ nhân thượng hạng, đặc biệt còn toát ra một mùi hương quyến rũ, gợi nhớ đến hương vị tình đầu.
Mạc Phàm nhận ra cô, nhưng cố tình lờ đi vấn đề tuổi tác. Nếu cô ấy "cho" thì sao?
Ăn chứ, ăn ngon lành... Nhưng dù sao, cô ấy cũng là phụ huynh.
Cậu thấy cô, và cô cũng thấy cậu. Đôi môi đỏ mọng khẽ run lên, gợi nhớ về những nét thanh xuân.
Cô không có hành động gì quá khích, mà bước dọc theo thành cầu, từ từ tiến lại gần, rồi bất ngờ sà vào vòng tay cậu.
"Đường Nguyệt lão..."
"Siết ~~~~~~"
"...sư!" Mạc Phàm có chút ngơ ngác. Cậu bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé trong vòng tay quen thuộc của người thầy.
"Ngươi đã cao lớn đến thế này rồi sao..." Đường Nguyệt cảm khái nói, rồi điều chỉnh lại cảm xúc, buông Mạc Phàm ra.
"Đường Nguyệt lão sư, cô khỏe chứ?" Mạc Phàm ngượng ngùng hỏi.
"Ta rất khỏe!" Đường Nguyệt đáp.
Cô vẫn giữ nét mặn mà, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng những trải nghiệm theo thời gian. Chỉ là, cậu đã khác xưa rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Mạc Phàm không kìm được hỏi: "Cô chỉ nhìn một cái đã nhận ra em sao?"
Đường Nguyệt nhìn Mạc Phàm, rồi nhìn sang Tùng Hạc, bất giác mỉm cười: "Sao ta lại không nhận ra ngươi?"
"À, đa số mọi người đều không nhận ra em!" Mạc Phàm kinh ngạc chớp mắt.
"Tiểu tử, dù ngươi có thay đổi thế nào, thì kiểu thở, ánh mắt, bước chân của ngươi, thầy cô đều vô cùng quen thuộc.” Đường Nguyệt cười nói.
"..." Mạc Phàm muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tình cảm thầy trò cao cả như tình thân phụ mẫu. Dù cậu có thế nào đi nữa, cô vẫn không quên được học trò.
Đứng bên ngoài với vẻ già nua, Tùng Hạc vuốt vuốt râu, không nhịn được lên tiếng: "Mạc Phàm, cô ấy là người suốt năm qua đã lao tâm khổ tứ chạy tới lui ở Thánh Thành, thúc giục quân đội, hiệp hội ma pháp trong nước đấy. Có thể nói, cô ấy là hậu phương vững chắc nhất cho cậu, đã tốn rất nhiều tâm sức!"
Cậu bị bao vây ở Thánh Thành, không phải là quốc gia không có tình nghĩa với cậu sao?
Không hề. Việc Trương Tiểu Hầu mang cả không gian Sát Uyên tới Thiên Không Thành chưa hẳn đã là chỗ dựa chủ yếu của Hoa Quân Thủ, chưa kể đến việc sắp đặt Cổ Lão Vương giáng Kim Tự Tháp xuống để trả đũa Quang Minh Thần Điện.
Nghị trưởng Thiệu Trịnh và Hoa Quân Thủ đều là những người nắm quyền trong quân đội, chính trị, một vài việc lén lút phía sau có thể không thành vấn đề, nhưng công khai đứng ra bảo vệ Mạc Phàm thì họ không thể làm.
Chính Đường Nguyệt là người đã gây áp lực lên mọi phương diện, chính cô là người muốn đưa học trò của mình trở về lành lặn nhất.
Mạc Phàm cảm động, cậu có chút ngượng ngùng nhìn Đường Nguyệt.
Cậu hơi khom người xuống, gần như muốn quỳ xuống, cúi đầu hành lễ.
"Lão sư, cảm ơn cô..."
Chứng kiến tên ma đầu ban nãy còn hung hăng ngang ngược, vậy mà đứng trước mặt Đường Nguyệt lại biến thành một kẻ mè nheo lễ độ, Tùng Hạc cảm thấy có phần thất thần, thậm chí còn ghen tị.
Đây chính là nghệ thuật. Nghệ thuật "chăn nuôi" đấy.
Ài, Bàng Lai lão hữu của ta chắc cũng oán hận lắm, cả đời say đắm với Triệu Hoán hệ tu luyện, nhưng thế thì làm sao, có được con khế ước nào ra hồn đâu?
Còn Đường Nguyệt, hậu bối chỉ mới ngoài ba mươi đã nuôi được một con khế ước cấp độ hủy diệt Hoa Hạ rồi. Nói cô ấy bây giờ mở xích, thả nó ra cắn thì mười Bàng Lai cũng không đáng làm mồi.
"Tốt rồi, không sao là tốt rồi, đứng lên đi!" Đường Nguyệt đỡ cậu dậy, lòng tràn ngập niềm vui.
Ba người sau đó chậm rãi đi vào phòng khách, không tiện đứng ngoài quá lâu.
"Lão sư, không ngờ cô lại chuyển công tác làm viện trưởng Đế Đô học viện!" Mạc Phàm hào hứng hỏi.
"Viện trưởng?" Đường Nguyệt đang định mở cửa phòng, bỗng có chút ngạc nhiên.
"Phải phải, cô làm viện trưởng thì tốt quá, học sinh sẽ rất thích cô, đặc biệt chăm chỉ học hành. Ban đầu em còn nghĩ có khi lão Phong Ly muốn về hưu hưởng già ở Đế Đô. Không phải là ý gì lão không xứng, nhưng lão quả thật có bộ mặt rất khó đăm đăm, đa phần ngơ ngác thộn thộn phi thường khó coi. Nếu mà lão làm viện trưởng, chỉ e quá nửa số học viên đều muốn chuyển trường vì sợ hãi mất. Ha ha..." Mạc Phàm vốn không giỏi ăn nói thảo mai, những gì cậu nói ra chắc chắn là lời thật lòng.
"Tiểu tử, ta không phải viện trưởng, ta chỉ đến đây có chút việc..." Đường Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng trong nụ cười ấy, Mạc Phàm cảm thấy mười phần bất an khi mở cánh của đó.
Nhưng Tùng Hạc đã động tay mở cửa, ông ta nhếch mép cười gian xảo nhìn Mạc Phàm, ha hả nói: "Tuổi trẻ, vào thôi!"
A...
Mạc Phàm giật giật khóe miệng, cung kính hai tay mở cửa. Cậu có chút oán hận Tùng Hạc, ông ta rõ ràng biết mà không nói gì, cứ để cậu nhận vơ Đường Nguyệt làm viện trưởng. Lão hồ ly này rất thích làm chuyện này.
Quả nhiên, đập vào mắt đầu tiên là cái bàn làm việc lớn.
Trên bàn có vài cuốn sách, một chén trà thanh thủy, toàn là nguyên liệu quý hiếm đắt tiền. Học viện này quả thực rất xa xỉ, khu vực này thật có phong cách, so với văn phòng của Tiêu Viện Trưởng ở Minh Châu thì đúng là một trời một vực, tựa như hai thế giới giai cấp vậy.
Một người đang vừa đọc sách, vừa bóp ngón tay tính toán, đó là một khuôn mặt khỉ nhăn nheo không thể thộn hơn. Ông ta đang chìm đắm trong những suy tư sâu xa, không muốn nói gì.
Bên góc bàn có một tấm áp phích bằng ngọc tràm cỡ một mét, trên áp phích khắc tên Viện Trưởng Phong Ly.
Quỷ thần xui khiến, lại là Phong Ly lão sư.
Đây đúng là họa từ miệng mà ra...
Cái gì mà trời đánh còn tránh bữa ăn, Mạc Phàm tin rằng nếu có một loại cẩu huyết nào đó giống mình, thì chắc chắn tên này là Phong Ly không sai.
"Ha ha, em đột nhiên nhớ ra mình có cuộc hẹn..." Mạc Phàm lúng túng nói, ánh mắt căm phẫn nhìn Tùng Hạc.
Còn Tùng Hạc thì xòe hai tay ra, bĩu môi, như muốn nói: "Ngại quá, có gì đâu..."
Đường Nguyệt bật cười, cô chỉ biết cười thôi, chuyện này... quá sức tưởng tượng!
Phong Ly mặc bộ công vụ màu xám, chậm rãi đứng dậy, cầm quyển sách bước ra khỏi ghế, không nói gì, đi đến bên cạnh Mạc Phàm.
"Ngươi khỏe chứ?" Phong Ly nói, tiện tay đưa quyển sách ra trước mặt Mạc Phàm, hất hất mắt ra hiệu cậu cầm lấy.
"Có chút không khỏe, ngài tốt..." Mạc Phàm ậm ừ trả lời, mặt mày xấu hổ đến muốn độn thổ. Cậu bất đắc dĩ cầm lấy quyển sách.
"Ta thấy ngươi ăn no, ngủ kỹ, Thánh Thành chăm sóc còn rất tốt!" Phong Ly bình tĩnh nói, rồi tự nhiên đi về chỗ ngồi của mình.
Ý gì đây? Chẳng lẽ lão muốn bảo Thánh Thành nên chăm sóc cậu lâu hơn đấy chứ?
Mơ hồ hiểu ra, Mạc Phàm cầm trên tay cuốn sách màu vàng, bìa cứng được thiết kế đẹp đẽ. Cậu tò mò lật ra trang đầu, lập tức rùng mình.
Đó là một cái tiêu đề in đậm nét, rất rõ ràng nổi bật bốn chữ: "Sách dạy làm người!"
Quả nhiên... lão già thối...
Đây là thù cũ nợ mới đều ghi hết lại, chỉ vỏn vẹn đưa cậu quyển sách như thế để dằn mặt.
"Sách dạy làm người" bốn chữ này đơn giản, nhưng sức công phá khiến người ta dở khóc dở cười.
Ông đây hai năm nữa là tròn ba mươi rồi. Cần phải học làm người sao?
Mạc Phàm câm nín, cậu rất muốn đánh cho Tùng Hạc một trận. Không cần phải quay lại nhìn, cậu cũng hình dung được cái bộ mặt đang cười khúc khích rất đáng ghét của lão hồ ly kia.
