Thời tiết hôm nay không tệ, vốn định trời quang mây tạnh sẽ ăn mừng thành quả bội thu, nhưng cơn mưa lạnh lẽo dai dẳng này khiến hắn bực bội.
Hắc vũ nhanh chóng bao phủ Ngoại Than Cố Đô, khí tức đục ngầu như được gột rửa sạch sẽ, âm thầm nhuộm đen Thần Tường, kéo dài hàng trăm km.
Trên đài quan sát cổng thành, Bee chống tay lên bục tháp, ngáp dài, ánh mắt lười biếng nói: “Mang đến cho cậu chút tin tức, mọi chuyện vẫn đúng như tôi dự đoán.”
“Nàng đến rồi sao?” Mạc Phàm cau mày hỏi.
“Vừa từ Nội Thành trở về, suýt chút nữa thì mất dấu. May mà tôi tìm được vài điểm quan trọng, nhận ra ngay nàng là ai,” Bee đáp.
“Tôi có việc cần nhờ cậu. Băng Bích Hạt Chu vốn là yêu thú giỏi ngụy trang, nàng bày ra cái bẫy này có phải để chuẩn bị địa điểm cho Vĩ Linh Hoàng không?” Mạc Phàm nói với Bee trên tường thành.
Bee nhìn Mạc Phàm, rồi liếc qua Apase, Tiểu Mei và cái kén của Băng Bích Hạt Chu. Kén đóng kín, liên tục thải ra những luồng khí đen kịt vun vút lên trời. Bee chớp mắt, dụi mắt cẩn thận kiểm tra lại, kinh ngạc thốt lên: “Cậu đánh nàng ra nông nỗi này cơ à?”
Trong quá trình chiến đấu, Bee đã đánh giá qua sức mạnh của Mạc Phàm; hắn để Mạc Phàm một mình đối đầu với Băng Bích Hạt Chu là để phân tán lực lượng nguy hiểm, chỉ muốn cầm chân ả ta một chút.
Việc này có hai lợi ích. Một là đảm bảo đường lui nếu Vĩ Linh Hoàng bất ngờ tấn công, hai là hắn muốn tự mình trở lại Nội Thành để điều tra thêm.
Trước đó, cả Bee và Mạc Phàm đều có nhận định chung khá giống nhau. Nếu họ theo dõi Vĩ Linh Hoàng quá sát, ngược lại sẽ đánh động, khiến ả ta cẩn trọng hơn. Chắc chắn ả ta đã biết có người đang điều tra mình, và bám sát từng động thái.
Cố Đô Thần Tường chắc chắn là mục tiêu cuối cùng, nhưng một kẻ trí tuệ như Vĩ Linh Hoàng sẽ không dại dột trực tiếp tấn công Thần Tường. Nếu bị nhân loại phục kích thì chỉ có hại chứ không có lợi.
Do đó, Vĩ Linh Hoàng chắc chắn sẽ dùng Băng Bích Hạt Chu đi trước, còn ả ta sẽ ở phía sau đánh giá tình hình.
Không phải ả ta coi Băng Bích Hạt Chu là quân cờ thí, nhưng khi Băng Bích Hạt Chu ra tay, đối thủ dù là ai cũng không dám giấu diếm thực lực, mà sẽ lộ ra sơ hở.
Vậy nên, Mạc Phàm nói Bee đóng vai trò đạo diễn phía sau cũng không hề quá đáng.
Chỉ có một điều không ai ngờ tới, là Mạc Phàm thậm chí có thể đánh Băng Bích Hạt Chu đến mức này! Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Bee.
Đánh cho một trong những yêu đế mạnh nhất Côn Lôn tơi tả như vậy... thật khiến người ta kinh ngạc.
“Coi như thế, nàng mạnh hơn tôi tưởng tượng nhiều… Chuyện này tương đối phức tạp. Cậu có biết hiện tượng này là gì không?” Mạc Phàm nheo mắt nhìn trận mưa to trút xuống.
Ở đây, Mạc Phàm không thể kể hết mọi chuyện được. Chẳng lẽ lại giải thích với Bee về việc hắn muốn ký kết khế ước với Băng Bích Hạt Chu?
Theo phản xạ, Mạc Phàm tạo ra một từ trường ý niệm trên đầu, dùng không gian chưởng khống tạo ra một bức tường mờ nhạt kiên cố, nhất định không để mưa độc chạm xuống đất, càng không thể chạm vào hắn, Apase hay Tiểu Mei.
Mưa rơi lơ lửng trên đầu bọn họ, tạo thành một máng nước đen ngòm vô tận. Giống như một cống rãnh bị ngập, không tràn ra ngoài mà chỉ dâng cao lên.
“Không biết, có chút giống phân tán lực lượng, cũng có chút giống không cam tâm. Nhưng nếu tôi là cậu, tôi sẽ chạy thật xa đi...” Bee xòe hai tay lắc đầu.
“Ngoài sinh mệnh lực, tôi không cảm nhận được chút uy hiếp nào…” Mạc Phàm khó hiểu nói.
“À…”
Sinh mệnh lực?
“Nàng đây là…”
“Đông Đông Đông Đông Đông~~==~~==x~>==~=~U
Bầu trời màu chàm, lúc thì lóe lên ánh băng, lúc thì ảm đạm một màu đen bí ẩn. Mây cuồn cuộn chứa đầy mưa độc, dày đặc đến mức khiến người ta cảm giác như bầu trời đang ép không gian lại thành một khe nứt nhỏ hẹp, ngột ngạt!
Lực lượng của Băng Bích Hạt Chu trong kén chuyển sang màu chàm, nàng tan ra thành khí lưu lơ lửng trên cao, nhuộm bầu trời và mặt đất thành cùng một màu.
Mưa tạnh…
Vong Thần Đại Địa khổng lồ hóa thành phù sa, bão cát, không còn bị gió thổi bay nữa…
Không có dấu hiệu biến mất...
Thần Tường cũng biến mất…
Không gian chấn nhiếp bao bọc Ngoại Than Cố Đô cũng không còn tồn tại.
Pháp sư tuyến phòng thủ Nội Thành rung chuyển nhẹ một chút, rồi cũng tan thành hư vô, bất lực trước mọi thứ… Trong khoảnh khắc đó, không ai thấy người đối diện đâu nữa.
Báo động, chắc chắn là báo động. Nhất định có chuyện sắp xảy ra.
“Mau chạy đi... báo động đi....”
“…Nói với họ rằng… Cố… Đô…”
“Âm âm âm~~~~!”
Tường đổ sập, giết chết vị pháp sư xấu số.
Mọi thứ đến quá đột ngột. Tuyến phòng ngự mạnh mẽ như vậy, sao lại vỡ vụn hoàn toàn?
Nếu trước đó họ còn tự an ủi rằng không gian phòng ngự ngoài kia vô cùng mạnh mẽ, rằng tin tưởng vào các pháp sư... thì giờ phút này, cảm giác nguy hiểm quá mãnh liệt, đến mức không thể bỏ qua.
…………
Nhưng càn quét chi lực này yên tĩnh không gợn sóng. Đến khi mắt người nhận ra, một đường giới hạn màu chàm hủy diệt xuất hiện, họ mới đột nhiên ý thức được mình vừa thoáng gặp Tử thần!
Mạc Phàm phát hiện, xung quanh mình đã dần biến thành một Minh Giới vị diện, không có sự sống, không có pháp tắc hỗn độn, là một cõi chết chóc hoàn toàn.
Trong bóng đêm, màu bảo thạch rực rỡ giờ đã biến thành màu đỏ như máu, một cỗ sợ hãi mãnh liệt trào dâng từ đáy lòng Mạc Phàm.
Được thôi, Mạc Phàm phải thừa nhận một sự thật.
Hắn thua rồi…
Băng Bích Hạt Chu đã hóa sinh mệnh mình thành sự sống của Cố Đô, lần này cho hắn biết sự tôn nghiêm kia…
Không được phép khinh nhờn!
