Logo
Chương 170: Hành Hình Thể Xác

Chứng kiến Mạc Phàm bộc phát vật chất tối, Tiểu Mei kinh hãi tột độ, trong đôi mắt mê người ánh lên vẻ lo lắng và bất an. Nàng vội vàng tìm một chỗ bằng phẳng, không chút do dự trải tấm khăn dày quấn quanh người xuống, đồng thời ra hiệu cho mọi người chọn nơi này để nghỉ ngơi.

Tiểu Mei hiểu rõ vật chất tối, niềm tự hào của Lucifer. Bao năm qua nàng là sinh linh khế ước, nàng biết rõ, và dễ dàng đánh giá được sức mạnh của nó ở mức độ nào. Chỉ sợ những sinh mệnh nhỏ bé thậm chí không đủ sức phá tan nó, cần phải bổ sung nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn mới có thể miễn cưỡng cầm cự được.

Tình huống khẩn cấp, may mắn mọi người đều thông minh và hiểu chuyện. Chỉ cần liếc mắt giao tiếp, họ đã hiểu ý nhau mà không cần nói thêm lời nào.

Một người đỡ Mạc Phàm ngồi xuống nơi Tiểu Mei chỉ định, để hắn hít sâu không khí mát dịu từ xa thổi tới, rồi nhắm mắt tiến vào trạng thái minh tu.

Bee chủ động lùi lại phía sau, nhường chỗ cho nữ tinh linh chi đế xinh đẹp lóa mắt khai triển đại trận.

Thật ra, gọi là trận pháp có phần khoa trương. Nếu không phải nhờ khế ước không gian của tiểu bảo bảo Viêm Cơ, Tiểu Mei thường ngày vẫn quen bố trí những con hồ điệp thiên thanh ở các góc phòng; đơn giản là để nằm thư giãn, hoặc trị liệu, bồi bổ cơ thể.

Trong phòng có cửa sổ kính lớn, vào giữa trưa, ánh nắng chan hòa. Hồ điệp thiên thanh rất thích ánh sáng này, càng tiếp xúc, chúng càng dễ sinh ra mật ngọt tăng cường sinh mệnh.

Đàn hồ điệp nhỏ dưới ánh nắng vàng rực rỡ uyển chuyển nhảy múa, nhẹ nhàng và ưu nhã, phát ra tiếng kêu êm tai mỹ diệu. Mỗi lần vẫy cánh, vô số phấn trắng lại rắc xuống, khiến người ta có cảm giác mê mang không thể rời mắt.

“Tóe Tóe Tóe Tóe Tóe Tóe~~~~~~~~~~~!”

Tiểu Mei ra tay…

Trên người nàng không còn mảnh vải che thân, thay vào đó là hai luồng thánh quang chói lóa, một màu thiên thanh hồ điệp chậm rãi thả mật, màu còn lại tựa hồ là huỳnh sa diệu thế, đại diện cho huyết thống của nàng.

Trong chùm sáng, người ta chỉ có thể lờ mờ thấy vóc dáng thánh khiết thuần mỹ. Tiểu Mei nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt hai tay lên môi, cất lên một âm thanh không ai hiểu được. Tuy nhiên, âm thanh du dương ấy nghe như một khúc nhạc, một khúc thần ca ngân nga êm tai vô cùng.

Tựa hồ như thiên thần đang cầu nguyện, từ trên cao độ kiếp cho vạn vật.

Bee giữ thái độ bình thản quan sát quá trình thi pháp của Tiểu Mei. Đến khi giai điệu thần khúc vang lên, ánh mắt hắn biến đổi, thốt lên:

“Ngươi đang liều mạng sao?”

Không nghỉ ngờ gì nữa, đây là Thần Khúc Trì Dũ!!!

Xét ở một góc độ nào đó, nó thuộc về cổ đại thần thánh ma pháp, khác biệt lớn so với bạch ma pháp của nhân loại. Đúng hơn thì bạch ma pháp của nhân loại vốn dĩ được mô phỏng dựa trên quyền năng của bạch tinh linh, dù vẫn còn một vài truyền thừa nhưng không thể phát huy tối đa tinh hoa thật sự.

Bee là một trí thức giả chuyên sâu trong lĩnh vực này, đương nhiên biết rõ. Nhưng dù thế nào hắn cũng không ngờ Tiểu Mei ngay từ đầu đã dùng đến ma pháp mạnh nhất của mình.

Thần Khúc Trì Dũ là hóa thân thần mang trì dũ, đem bạch thần niệm khúc cực kỳ cường hãn giáng lâm xuống vị diện. Bee biết rõ nó tổn hại tinh lực vô cùng lớn.

Nếu Tiểu Mei dồn toàn bộ ma năng để chữa trị cho Mạc Phàm, việc này quá khó tin. Về lý thuyết, ở thời điểm hiện tại, nàng thi triển Thần Khúc Trì Dũ là hoàn toàn không thể. Nhưng nếu nàng đã thi triển được, nghĩa là nàng đã đem sinh mệnh của mình ra đánh cược, giống như lấy hồn thương quy đổi về cho mình. Nhẹ thì tu vi tụt lùi, nặng nhất có thể héo mòn linh hồn.

Đó là còn chưa kể đến việc dù có sức mạnh lớn như vậy cũng chưa chắc có thể thắng được vật chất tối!!!

Dẫu vậy, nàng đã tiến vào niệm thần khúc, không thể nghe thấy Bee nói gì, hoặc không thể diễn đạt, đáp lại lời nói.

“Oài yah, các ngươi có thể lý trí một chút được không?” Bee oán thán nói.

Hắn chậm rãi tiến lại gần Tiểu Mei, trên tay đeo một chiếc nhẫn ma cụ kỳ quái. Nhẫn ma cụ phát sáng màu vàng chanh, cũng là màu mắt của Bee lúc này.

Đưa tay chỉ, vận động ma pháp chuyển biến. Một đạo hào quang hồn ảnh từ trên trời rơi xuống, ảo diệu như u linh xuyên qua mái ngói khách sạn, đáp xuống đại sảnh trong phòng.

Hồn vũ có cánh, nhưng mờ ảo không đếm được, mang theo lực lượng chúc phúc, thả vào người bạch linh chỉ đế.

Nồng hậu lắm, lượn lờ trên thân Tiểu Mei, vừa vặn ăn khớp với cơ thể nàng, khiến hình dáng bạch tinh linh nữ thần vốn có chút không chân thực trở nên tinh tế, nồng hậu hơn.

Nhận được hồn vũ chúc phúc, Tiểu Mei lập tức tăng cường khí tức, tinh lực lên đến cực điểm, có thể nói đạt được hơn một nửa trạng thái toàn thịnh.

Nàng nhanh chóng mở mắt, một mảng xanh tươi dày đặc hồ điệp tụ lại một chỗ, điên cuồng đón nhận thánh linh chi lực vô tận, bắt đầu đón nhận Thần Mang Trì Dũ, hóa thành từng sợi dây len, như một sân khấu nghệ thuật mùa thu đặc biệt, uyển chuyển quấn quanh cơ thể Mạc Phàm.

Vật chất tối ở bụng Mạc Phàm phản ứng dữ dội như gặp đại địch, mạnh mẽ lao ra cắn xé những sợi len xâm lấn.

Mảng đen quấn ngang mảnh xanh, mảnh xanh cố gắng bao bọc lại mảng đen, không ai chịu nhường ai, tranh giành thống trị.

Khí tức va chạm hình thành một hải dương du hồn. Mạc Phàm yên lặng du hồn trong Minh Tưởng thế giới, hoàn toàn không biết thân xác bên ngoài đang ngâm trong mảnh đại dương hồn phách chiến tranh đáng sợ này.

Hào quang của hắn bị ức chế ở khu vực có hạn, mọi chống cự đều bị đại dương hồn phách này làm cho suy yếu.

Thịt nát, thối rữa do vật chất tối hủy hoại đang mọc lại. Xương cốt vừa đứt rời tự nhiên muốn tái tạo. Vết sẹo chưa ngưng tụ thì da thịt mới đã thay thế. Ngược lại, khi mọi vết thương có thể lành lặn chữa trị, người ta vẫn có thể thấy chi chít điểm đen ấn ký bên trong.

Ấn ký tái phát chớp chớp vài cái, vật chất tối lại bùng phát hủy hoại da thịt, cắn nát nội tạng Mạc Phàm, cũng cắt xé dây sinh mệnh của Tiểu Mei.

Quá trình này không bên nào chịu nhường bên nào, ăn tức sinh, sinh tức diệt, diệt tức tái, tái lại về vòng đời bị ăn.

Nếu Mạc Phàm không tiến vào thế giới Minh Tưởng, có lẽ hắn sẽ phải trải qua những đau đớn nhất cuộc đời, một trải nghiệm hành xác vô cùng nặng nề, tương đương với hành hình tàn nhẫn nhất!!!