Logo
Chương 179: Đế Vương Cấp Cảnh Giới

Mạc Phàm muốn tấn công Côn Lôn, đó là tư duy phản biện lấy công làm thủ, nhưng vẫn chỉ là suy nghĩ của hắn. Dù thế nào, cũng không nên can thiệp vào quân đội!

"Các ngươi nghe ta nói, chuyện này không vội được. Chúng ta còn chưa có vé thông hành mà đã muốn đơn độc xông trận? Thí mạng thì đừng hòng lôi gia gia này đi..." Triệu Mãn Duyên kiên quyết.

Mạc Phàm nhìn Triệu Mãn Duyên, cũng không biết nên phản ứng thế nào, quả thật lời hắn nói có lý.

Yêu ma có thể ăn được mấy cái?

Người còn dễ bị ăn thịt hơn yêu ma nhiều!!

Đây là tư duy đi trước một bước, nhưng nếu tính toán sai lầm, sẽ thành ngu dốt liều lĩnh, thậm chí không kịp thông báo cho quân đội quốc gia đề phòng.

Vấn đề khó xử nhất hiện tại là làm sao vào được Côn Lôn sơn mạch. Nếu không tính Kỳ Liên Sơn, thì còn Mộc Cách Sơn, Bạch Đằng Sơn, Côn Lôn Thánh Sơn. Nhưng chỉ có Côn Lôn Thánh Sơn là có đường thông đạo, còn lại vẫn phải di chuyển từ các dãy núi.

Mà Côn Lôn Thánh Sơn, như tên gọi của nó, mang phong vị của Thái Sơn Bắc Đẩu, kiêu ngạo, huy hoàng như thần giới bên trong yêu quốc, dĩ nhiên là lãnh thổ trọng yếu, khởi nguyên của yêu ma quốc nội, nơi tụ tập đông đảo ma thú. Nếu bọn họ lại vào đây, chẳng khác gì bứt dây động rừng.

Thậm chí, đi vào Côn Lôn Thánh Sơn, nhiều lúc còn cho người ta cảm giác như xuống Hắc Ám Vị Diện vậy. Nếu nó là một địa phận chết chóc, thì trận chiến này căn bản không thể nói thắng bại, chỉ có thể tự nộp mạng cho chúng.

"Tỷ phu, không phải lần trước chúng ta vẫn từ Minh Lang thôn tiến vào Côn Lôn Thánh Sơn sao?" Tiểu Mei phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Đúng là như vậy, nhưng lúc đó... Ah!!!" Mạc Phàm lập tức ý thức được điều gì.

Nhưng hắn chưa kịp nói, một giọng nói khác chen vào: "Lúc nãy ngươi nói Vĩ Linh Hoàng là Trung Đẳng Đế Vương?"

Người vừa nói là giáo sư Stein, ông hướng về Tương Thiểu Nhứ hỏi.

"Giáo sư, người ở Mỹ không biết, truyền thuyết Côn Lôn của chúng ta, nhiều sử sách đều nhận định cấp bậc Vĩ Linh Hoàng còn hơn Lãnh Nguyệt Yêu Mâu Thần năm đó gây hạo kiếp ở Ma Đô." Tương Thiểu Nhứ trả lời.

"Không, ta thắc mắc cụm từ 'Trung Đẳng', sử sách nào ghi như vậy?" Giáo sư Stein hỏi.

"Giáo sư, cấp bậc yêu ma là do loài người chúng ta nhận định, hệ thống phân chia chẳng phải rõ ràng sao? Cảnh giới lớn là Nô Bộc - Chiến Tướng - Thống Lĩnh - Quân Chủ - Đế Vương. Cảnh giới nhỏ hơn về sau được phân chia tùy tiện thêm vào cấp bậc như Á - Chính Thống - Trung Đẳng - Đại - Chí Tôn..." Linh Linh lễ phép giải thích với giáo sư Stein.

"Bậy bạ, tuyệt đối bậy bạ!!!" Giáo sư Stein gạt tay phủ nhận, ánh mắt lão kiên định hơn. "Cảnh giới lớn thì ta không cần nói, nhưng ở Đế Vương lực lượng, nếu tiếp tục chia nhỏ cấp bậc, tuyệt đối là sai lầm, là sai lầm nhận thức dẫn đến hệ lụy to lớn!"

Mọi người lập tức chú ý đến giáo sư Stein, như thể đang chờ đợi được giảng giải tiếp.

"Đế Vương cảnh giới có sự chênh lệch rất lớn về tu vi, không thể tùy tiện gán một cái Trung Đẳng, Đại Nhược, Chí Tôn gì đó vào để mà nói. Thước đo như vậy càng làm cho nhân loại đánh giá sai thực lực. Ví dụ một Chí Tôn Quân Chủ có thể đàn áp mấy Quân Chủ khác, nhưng không có khả năng vùng vẫy trước mấy chục con. Nhưng một Đế Vương khủng bố ở cảnh giới cao, nó có khả năng tiêu diệt một đội ngũ Đế Vương thấp bé!" Giáo sư Stein nhấn mạnh.

"Ý ngài là một cảnh giới khác?" Linh Linh trở nên nhạy cảm với thông tin.

"Không, không có cảnh giới khác, hoặc vị diện không thể chịu nổi. Nhưng các ngươi đem từ ngữ phổ cập Trung Đẳng ra để nói, đây là hạ thấp lực lượng, chỉ là truyền miệng nhau nhưng tạo ra sai lầm lớn." Giáo sư Stein khẳng định.

"Lão sư, người có nhiều công trình nghiên cứu về yêu ma sinh vật, chúng ta rất vui lòng nghe thuyết giảng." Farl nghiêng đầu, hướng về giáo sư Stein làm một cái lễ.

"Ta đã sớm gửi một công trình soạn thảo lên Tự Do Thần Điện vào năm ngoái, về lý luận đánh giá khí tức và chọn lọc cấp bậc trong Đế Vương cảnh giới. Có lẽ năm sau sẽ được ban hành công bố."

Theo thời gian giáo sư Stein tìm hiểu niên sử nhân loại, ở quá khứ Thánh Đồ Đằng, pháp thần cùng đại yêu ma chinh chiến, Đế Vương cảnh giới được chia thành năm cấp bậc lớn: Á Đế Vương - Chính Thống Đế Vương - Đại Đế - Quân Vương - Đế Hoàng.

Á Đế Vương có thể minh họa bằng Thận Hải Long Vương Nghĩ Mẫu, Sa Nhân Quốc Chủ, Ma Khư Bạch Chu Đế, Ban Lan Yêu Vương, Ma Thần Hải Lâu, Thâm Hải Tích Ma Long... Đây là nhánh nhiều nhất tiếp cận Đế Vương cấp.

Cao hơn một chút là Chính Thống Đế Vương: Cốt Minh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Apollo Cự Thần...

Đại Đế cấp vượt khỏi Đế Vương thông thường, bao gồm: Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương, Băng Ngưu Thú Vương, Minh Thần Khufu, Cổ Lão Vương, Hắc Long Đại Đế, Quang Minh Kim Long, … Ở cảnh giới này, nhân loại cường giả chỉ có thể miễn cưỡng đối đầu.

Quân Vương cấp, tồn tại chúa tể vị diện, có thể san bằng quốc gia, đại lục: Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, Vĩnh Dạ Ma Kiếm, Vĩ Linh Hoàng, Thanh Long…

"Đế Hoàng, ta không cần phải nhắc, chỉ gồm ba vị: Bách Mộ Ma Thần, Sahara Chi Chủ, Nam Cực Đế Vương." Giáo sư Stein kết thúc bài giảng.

Mạc Phàm từ đầu đến cuối im lặng lắng nghe, càng là linh hoạt đánh giá khí tức để hiểu rõ hơn.

Dựa theo thuyết cấp tiến hóa sinh vật của giáo sư, Mạc Phàm hiểu ra.

Băng Bích Hạt Chu nằm ở đỉnh Đại Đế, gần nửa bước vào Quân Vương cấp, nhưng lực chiến đấu khi bạo phát đã không hề kém cạnh.

Mạc Phàm có thể đối đầu sòng phẳng với Băng Bích Hạt Chu, vậy hắn có khả năng đại chiến với Vĩ Linh Hoàng mà không bị lép vế, ít nhất sẽ không nhanh chết. Nếu thêm Michael tương trợ, hắn thậm chí có niềm tin gây trọng thương cho ả…

"Khà khà, vẫn là người thông thái nói nghe hợp lý. Vậy nên, lão có định cùng chúng ta lên Côn Lôn không?" Mạc Phàm hỏi.

"Tiểu tử, lão phu thích nghiên cứu, không phải đánh đấm. Các ngươi người trẻ tuổi thích thám hiểm thì cứ đi một mình, chép chép gì đó, có chết cũng phải gửi về cho lão phu." Giáo sư Stein nghiêm túc nói.

".." Mạc Phàm cạn lời.

Vài câu hời hợt, có thể khiến nội tâm hắn chấn động, nhiều lúc thật muốn thay đổi cái nhìn về lão già mọt sách này.

Mình đi thần tượng lão, vậy mà lão lại đạp vào mặt mình, một đời hào danh lại nhiễm tính sợ chết của Triệu Mãn Duyên?

Vô lý hơn là, lão già thích nghiên cứu lại sở hữu cấm chú tu vi!!!

Mạc Phàm từ hôm nay bắt đầu nhận thức thế giới này rộng lớn hơn, cũng có nhiều thành phần lợi hại hơn. Giáo sư Stein và Bee đều ẩn giấu quá tốt.

"Lúc nãy ngươi giống như muốn nói gì đó thì bị giáo sư xen ngang phải không?" Mục Bạch nhắc Mạc Phàm.

"Ah, đúng rồi, chúng ta còn một quân bài bí mật!" Mạc Phàm cười nói.

"Quả nhiên là Mạc Phàm ngưu bức, tốt tốt, ta lâu lắm chưa gặp lại nàng." Triệu Mãn Duyên hồ hởi.

"Nàng nào, ngươi đang nói cái gì?" Mạc Phàm trừng mắt.

"Diệp Tâm Hạ, nếu kéo được Thần Nữ Parthenon đi, chúng ta sẽ mạnh mẽ lên theo cấp số nhân." Triệu Mãn Duyên nói.

Bản thân Triệu Mãn Duyên cũng kỳ vọng có một bình sạc ắc quy là Thần Nữ hỗ trợ, đó là cảm giác đánh mãi không chết, lại còn được bơm thuốc tận răng.

Hắn lưu ý sắc mặt Mạc Phàm một chút, liền chỉnh sửa lại giọng điệu.

"Ngươi không phải muốn nói nàng?"

"Nàng không đi được, Mạc Ninh Tuyết cũng vậy!"

"Mẹ trứng, các nàng là đồng đội mạnh nhất của ngươi, không có các nàng, chẳng lẽ ngươi định bốc vác cái tên Giang Dục mọt sách theo ghi chép à?" Triệu Mãn Duyên mắng.

"Chuẩn rồi!!!"