Logo
Chương 184: Ngươi Rốt Cục Là Ai?

Nếu nói Lục tuần trưởng lão khiếp sợ trước ma pháp của Mạc Phàm tám phần, thì sự xuất hiện của Viễn cổ hắc ám chân long, cùng tiếng gầm rền vang của nó, đã khiến lão ta kinh hoàng tột độ, nỗi sợ hãi lên đến mười phần.

Lục tuần trưởng lão chỉ là một gã cấm chú khế ước với hắc ám lực lượng, cao lắm cũng chỉ miễn cưỡng cầm cự được một chút thời gian trước Á đế vương cấp. Nhưng đứng trước khí tức của đại đế cảnh giới, đến không gian để thở cũng không có, nói gì đến phản kháng.

Huống chi… hắn còn chẳng thể bỏ chạy. Cả cơ thể bị Ma thương cự ảnh mạnh mẽ niêm phong trong một vòng xoáy đen lơ lửng, tinh thần lực đình trệ, ma pháp bị phong ấn. Chỉ cần nhúc nhích, thân thể liền truyền đến những cơn đau đớn thấu tận linh hồn.

Mấy chục năm bế quan tu luyện, không bước chân ra ngoài chiêm nghiệm thế giới, hôm nay hắn mới cảm thấy cấm chú cũng có lúc yếu ớt đến vậy, mới hiểu được thế nào là hối hận muộn màng…

Vì sao đọa lạc thiên sứ lại lang thang đến Côn Lôn sơn mạch?

Vì sao đọa lạc thiên sứ lại sở hữu một đầu thượng cổ đế vương khủng bố đến thế?

Vì sao mình lại đi trêu chọc hắn, nảy sinh sát niệm với hắn…?

Hắc long đại đế hóa ánh chính là chân thực long hồn, long hồn trở thành nghĩa hồn trong thiên địa hỗn độn, được Nhất Thu hi sinh bản thân bồi dưỡng, dùng tinh hoa làm nguồn sữa nuôi nấng. Cuối cùng, long hồn đã trở nên lớn mạnh đến mức không gì sánh được, dần dần trở thành thần hồn, thần cách cung phụng cho Mạc Phàm.

Long thân bị hủy.

Long trang thế giới vĩnh viễn biến mất…

Long hồn bị tổn thương cứu Asha Corea một mạng.

Bản thân Hắc Long tồn tại chỉ là long thức chìm trong dằn vặt quá khứ. Nhưng kể từ khi tiến hóa thành thần hồn, nó tự nhiên có khả năng tái hiện hoàn mỹ chính mình thời kỳ đỉnh phong, thậm chí còn dạt dào sinh mệnh và khí tức hủy diệt nồng đậm hơn trước.

Thần cách trở lại, long ảnh tái sinh, thân thể diễn hóa…

Hắc long đại đế vừa cất tiếng gầm,

Long ngâm trực tiếp phát tán thần uy. Bất kể sinh vật nào trong phạm vi mười, hai mươi km, đều bị Hắc Long trường ngâm cùng bạo khí tràn ngập, khiến toàn bộ lưu dân Tây Hải thành, không riêng gì Minh Lang thôn, cảm nhận sâu sắc một trận kinh hoàng đến từ tận sâu trong linh hồn!

Phích Lịch Điểu chí tôn quân chủ nhẹ nhàng như vậy bị long ngâm áp chế đến mức vỡ vụn. Lục tuần trưởng lão may mắn hơn một chút, vốn dĩ được Mạc Phàm cố ý lưu lại tính mạng.

“Tê tê tê tê tê ~~~~~~~~~~~~”

Đột nhiên, dưới mặt đất – nơi từng là bãi tha ma ủ xác của đàn Rêu Hạt bị lôi chớp đánh chết – mọc lên um tùm từng nhánh hoa mây đủ màu. Hoa mây sớm phát triển thành một khu vườn, rồi dần dần mở rộng thành thảm bình nguyên rừng mây. Chúng quấn lấy xác thối Rêu Hạt mà điên cuồng lan rộng, bắt đầu di động nhanh chóng, như một cơn bão táp khủng bố bao trùm mấy chục km.

Trong phạm vi hoa mây cuốn lên từ mặt đất, có thể thấy vô số sợi dây hoa tựa như thân cây dẻo dai kéo dài đến tận đỉnh Minh Lang sơn.

Mạc Phàm trong chớp mắt cảm nhận được một cái ma lồng cấm chú đang bao quanh khu vực hắn đứng, giống như có ai đó đã đặt bẫy ở đây từ trước.

Chưa dừng lại,

Gió mạnh mẽ kéo đến, ảnh hưởng đến toàn bộ chiến trường. Hắc long ma sơn hồn ảnh ngửa đầu, đột nhiên nhận ra phía xa xa trăm dặm, liên tiếp hai, ba, thậm chí bảy, tám đại đao thanh mang khổng lồ ùn ùn kéo tới.

Thanh biếc đại đao cảm tính không rơi xuống, mà quanh quẩn trên bầu trời, trực tiếp đánh tan cả mây đen lẫn long ngâm huyền âm còn sót lại.

Bát đại đao hợp thành một cái phong vũ lồng tám cánh phủ ngang Minh Lang sơn.

Đó là một cái máy khoan gió lốc cực kỳ quy mô, trên đỉnh đầu những người bên dưới, không ngừng tỏa ra thánh mang màu xanh chói lọi trên bầu trời cao, như một thanh loan đao màu xanh, có thể tùy tiện chém nghiêng trời, bổ đôi núi rừng.

Đang yên bình bỗng rơi vào trong thiên la địa võng chiến trường, Mạc Phàm trước mắt không biết phải dùng biện pháp gì để ngăn lại, chỉ có thể dựa vào khả năng khống chế gió, tạo ra vô số ma ảnh của mình để thăm dò.

Thảm thực vật nơi đây coi như hoàn toàn bị phá hủy. Có thể thấy không ít bản thể Mạc Phàm bị xé toạc, chi chít vết cắt, vết đâm, vết quấn.

Bất kể là Phong hệ thanh đao hay hoa mây, cả hai đều tồn tại một loại hiệu ứng quấn chặt… đều có sức phá hủy cực mạnh, khiến sinh thái không thể vẹn toàn.

“Minh Lang thôn quả nhiên có vốn liếng thật nhiều, tự mình sinh ra một lúc ba vị cấm chú, hẳn không muốn báo cáo cho Cấm Chú hội một tiếng!” Hình thiên sứ Farl đứng ở bên ngoài quan sát, lập tức nhận ra có hai vị khách khác muốn gia nhập chiến trường.

“Thế giới này vận hành tự nhiên là vậy, thiên hạ rộng lớn, mỗi người sinh tồn một cách. Các ngươi dựa vào căn cơ quang minh thần uy của ngàn năm, vạn năm để hấp thu tu luyện, người khác sẽ tìm kiếm cơ duyên cùng lực lượng hỗn độn trên đại lục, trên hải dương. Tương tự, cũng sẽ có người sinh ra ở những nơi khắc nghiệt, lấy chiến tranh nuôi chiến ý, chiến ý bồi dưỡng cơ thể, cơ thể tự nhiên cuối cùng sẽ nhận được tinh hoa phần thưởng. Các ngươi bây giờ không thể quản lý hết thảy,” Bee khẩy khẩy sóng mũi, buông một câu đầy ẩn ý.

Farl nghe xong, ánh mắt bắt đầu chăm chú nhìn Bee. Thời gian qua, nàng không tìm hiểu nhiều về nhân vật xưng huynh gọi đệ với Mạc Phàm này, vì vậy thông tin về hắn vô cùng mù mờ, Chỉ là không hiểu sao, từ người đàn ông Âu Châu này, Farl luôn cảm thấy một chút thánh khí quen thuộc, khiến nàng muốn nghiêng mình sùng bái hơn.

“Ta có thể hỏi ngươi một câu được không?” Farl chỉnh giọng, trang trọng hỏi.

“Hình pháp sứ khách sáo vậy thật ngại quá, cô muốn hỏi gì cứ hỏi,” Bee vừa quan sát chiến trường của Mạc Phàm, vừa đáp lời Farl.

“Theo lý luận của ngươi, Thánh Thành hẳn là trước đây ngươi có quen biết… Thứ cho ta kiến thức hạn hẹp, ngoài pháp văn và hình thư ra, quả thực còn rất nhiều điều ta chưa chiêm nghiệm,” Farl đi thẳng vào vấn đề.

“Ta không ngại nói cho người ta là tuần du thiên sứ trưởng. Cô có tin không?” Bee cười nửa thật nửa giả.

“Thiên sứ trưởng hiện tại khuyết ba vị, cũng có khả năng này,” Farl hoài nghỉ nói.

“Vậy nên ta mới nói thế hệ các cô làm toàn chuyện trái ngược quy tắc cổ xưa của Thánh Thành. Từ khi nào bốn chữ 'tuần du thiên sứ trưởng' có thể dễ dàng thốt ra như vậy? Lúc vinh danh, tuần du thiên sứ chỉ là một kẻ phàm phu lang thang, không danh vọng. Ta cao lắm chỉ là kẻ dẻo miệng thích lừa người, cái vị trí nhạt nhẽo ấy tôi không đảm nhận nổi đâu,” Bee vẫn cười cợt nói.

Thánh Thành cổ xưa quy tắc, vậy cũng là nhắc đến Thiên quốc cổ thành.