Logo
Chương 223: Thuấn Tức Ma Lôi

Vĩ Linh Hoàng khoác lên mình bộ hồng y rực rỡ, lăng lệ đứng trên đầu Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, thân thể băng sơn đồ. sỘ của nó lừng lững trôi nổi. Ánh bình minh rực rỡ phía sau lưng hắt tới, xuyên qua lớp vải nhung, khẽ lay động mái tóc buông xõa trên vai nàng, tạo nên một hình ảnh tuyệt mỹ. Dù nhìn từ góc độ nào, vẻ đẹp và sự thông thái của nàng đều toát lên khí chất của một vị thần nữ toàn năng.

Mái tóc xanh trắng của nàng tự do bay trong gió. Bàn tay nàng khẽ động, tư thế thi triển huyền thuật đã sẵn sàng. Quanh thân Vĩ Linh Hoàng xuất hiện quang ảnh Bạch Ma Bát Vĩ Hồ, quấn quanh thân hình thướt tha của nàng.

Azazel thấy đối phương ra tay, không chút do dự.

Mười sáu tử sắc chi dực vung lên, Thánh Quang Song Chùy xé gió lao tới, tạo nên âm thanh chói tai. Một đạo thải quang tím ngắt mang theo thần uy vô song, muốn đánh tan nữ nhân trước mặt.

Vĩ Linh Hoàng vẫn bất động, khẽ than:

"Tiểu Bạch!"

“Ngao hống ~~~~~~~~!”

Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân ngửa cổ gầm lên một tiếng, dựng lên một bức tường phong hào vững chắc trước mặt nàng. Chùy khí thần uy kia vừa vặn lao tới đã bị chặn lại, không thể lan rộng, ngược lại bắn tung tóe vào hai bên sơn cốc, khiến đồi núi vỡ nát.

Công kích của Azazel thất bại, nhưng hắn không hề nao núng.

“Thuấn tức ma lôi!”

Một đường hầm Lôi Môn ngân quang lóe lên ngay dưới chân Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Đây là kế hoạch Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn cùng Azazel.

Dung hợp pháp môn, cấm chú không gian, cấm chú lôi hệ.

Lôi Môn mở ra, ngân quang lôi điện cuồn cuộn, vừa trong suốt vừa chói mắt, dày đặc như tảo biển dưới đại dương, không ngừng bắn lên trời, đâm vào da thịt Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.

“Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~!”

Bình minh hồng nhạt bị át đi bởi ngân lôi trắng xóa bắn lên từ địa ngục, tựa như tử quang thần cực bùng nổ, phá tan tinh vân, xuyên thủng chân trời. Một luồng laze điện quang cường hãn và thô bạo trỗi dậy.

“Gào gào........ Grừ ~~>~I”

Sấm sét ghim vào lớp da thịt cứng hơn ngọc thạch kim cương của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Tuy không xuyên qua lân phiến, nhưng lôi điện của Mạc Phàm sinh ra từ Hắc Ma Lôi Hoàng, sở hữu điện thế, điện tai đạt đến cực hạn. Bất chấp mọi cản trở, mọi phòng ngự, nó vẫn mang đến một trận chớp giật cao thế, xấp xỉ một tỉ vôn.

Nhiệt độ trong khoảnh khắc này sánh ngang với Thái Dương Nhật Liệt. Những mảng băng cốc sâu dưới đáy sơn mạch, dù kiên cố đến hàng vạn năm, cũng tan chảy ngay lập tức. Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân từ trong ra ngoài rơi vào trạng thái trì trệ và thống khổ.

Không ghim xuyên được thì trói.

Ngân hoàng lôi từ dưới đất đâm lên, rồi từ trên cao đổ xuống như đảo chiều từ trường, quấn chặt lấy Thần Thú.

Những xiềng xích trắng tỉnh này dường như hấp thụ Lôi nguyên tố từ Lôi Uyên cách đó hàng trăm nghìn km trên bầu trời. Mỗi khi một tỉa hào quang xẹt qua, một chùm chớp giật kịch liệt lại bùng nổ, không chỉ trói chặt và gây đau đớn cho Dị Thú Chỉ Vương, mà còn vung vẩy xung quanh, đánh vào Vĩ Linh Hoàng.

Ngân quang điện mang chằng chịt quấn quanh Vĩ Linh Hoàng, xé rách không ít mao hồ trắng trên da nàng, để lại những vệt máu hồng. Vết cắt xé toạc y phục ở eo và đùi, gương mặt nàng cũng bị điện giật đến rỉ máu.

Vĩ Linh Hoàng đứng giữa Lôi kiếp cuồng nộ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Mạc Phàm. Dưới ánh ngân quang thiểm điện mờ dần, nàng càng thêm thần thánh uy nghiêm, mang đến khí chất vương giả khiến người ta cảm thấy thấp kém và sợ hãi, chỉ muốn phủ phục trên mặt đất.

Gió nhẹ.

Gió từng sợi, từng sợi đan xen lướt qua Mạc Phàm, qua má Azazel.

Cuối cùng, chúng cuộn tròn thành một cơn bão táp phong vũ quanh thân Vĩ Linh Hoàng.

"Nguy rồi, nàng nhẫn nhịn chịu thương để lập trận!" Azazel chợt nhận ra.

Gió tạo thành hào chắn, cuốn đi tàn dư của ngân lôi trên người Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân. Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân thống khổ, đau đớn, nhưng nó cũng là một phong quyển chi vương. Gặp phong quyển, như cá gặp nước.

Có Dị Thú Chi Vương làm đồng bọn xây dựng yêu pháp huyền thuật, Vĩ Linh Hoàng thuận thế mượn lực, chỉ một cái phất tay, Bạch Ma Bát Vĩ Hồ sau lưng liền nhảy vọt lên cao, tám cái đuôi quang ảnh ầm ầm hóa thành thần quyển cuồn cuộn!

Thần quyển sống dậy!

"Xá xá xá xá ~==x===sx=sh

Không trung và mặt đất trải dài mấy trăm km phía trước lập tức chìm vào hỗn loạn khí lưu, xáo động khiến người ta khó thở.

Thần quyển gió lớn tàn phá bừa bãi, tràn ngập trong trời đất. Hình ảnh bạo vũ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, tựa như một thanh Tàn Phong Lưỡi Hái, cố ý cắt chém vị diện này!

Thấy Tàn Phong đánh tới, Mạc Phàm bình tĩnh thử phá tan Phong Kiếp Bát Giới này bằng cách dung hợp không gian và Hắc Ma Lôi Hoàng. Nhưng ngay khi chớp mắt trắng xóa điện tai rung động thiên địa vừa xuất ra, Thần Phong chi liêm đã tước xuống, đánh gãy ma pháp lực lượng.

Mạc Phàm nhíu mày, có chút kiêng kỵ!

Tàn Phong Lưỡi Hái uy lực vô cùng. Ngay cả tối cao Sí thiên sứ trong truyền thuyết, hay kẻ hủy diệt ác ma trời sinh cũng không dám dễ dàng bước vào khu vực thần phong bạo tạc cắt ra bát giới. Trong phong kiếp bát giới này, hết thảy sinh vật, nguyên sinh, vật chất đều sẽ gặp phải phong liêm đáng sợ nhất cắt chém, hơn nữa là nhiều lần liên tục.

“Song hành chưởng khống phong nguyên tố, Côn Lôn núi cao là bàn phong. Hai đỉnh vị phong nguyên tố cực hạn đồng thời bạo tạc có thể gọi là hải đăng phong chi trên thế giới này rồi, sánh ngang với Nam Cực Đế Vương chưởng khống băng nguyên tố." Azazel dùng âm hệ phát ra tần số đủ nghe đến cho Mạc Phàm.

“Có ý tưởng gì?” Mạc Phàm duy trì khoảng cách an toàn với Phong Kiếp Bát Giới, đáp lại.

“Thả ta vào bên trong!” Azazel nói.

“Ngươi nói thật sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Phong kiếp chỉ là mở màn, càng kéo dài càng mở rộng, càng gia tăng cường lực không thể phá, thậm chí còn có thể kết hợp Băng kiếp song chưởng, lúc đó e rằng chúng ta đều vô lực chống đỡ. Tâm bão là nơi an toàn nhất, cũng là nơi để phá bão. Thời điểm này cơ thể ta vẫn chịu được. Ngươi có thể dùng không gian chỉ nhãn xác định tâm bão để đưa ta vào không?” Azazel quyết định nhanh chóng.

“Được, nhờ vào ngươi!” Mạc Phàm nói.

Một tia ngân quang đột ngột bừng sáng, một đường hầm không gian cuốn lấy thân thể Nhật Nguyệt thiên sứ Azazel, hắn biến mất.

Điểm đến của đường hầm chính là hạch tâm Phong Kiếp của Vĩ Linh Hoàng và Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.

..........................

“Tê tê tế tê ~~=~=seeeih

Mạc Phàm vẫn bị thu hút bởi Vĩ Linh Hoàng phía trước, nàng vẫn đang vận pháp, không di chuyển.

Nhưng hắn chợt ý thức được điều gì đó, cực nhanh né tránh một tòa băng sơn lao tới như đạn pháo. Hàn phong mẫn diệt khí tức khiến người ta lạnh lẽo kinh người, tốc độ vượt xa con người.

Cùng lúc đó, Mạc Phàm cầm lấy phụ hiệu Hắc Ma Lôi Hoàng tầng thứ hai.

Hồng Ma Hữu Kiếm hắc hồng trường quang rực rỡ đến cực điểm.

Biết rõ có sát ý sau lưng, Mạc Phàm chỉ thở ra một tiếng:

“Cút!!!”

Không phải kiếm sĩ, không am hiểu đấu kiếm đấu pháp, Mạc Phàm dồn hết thần lực ác ma vào mũi Hồng Ma Hữu Kiếm, vung một kiếm chém ngang gọn gàng nhanh chóng. Xiềng xích thiểm điện lít nha lít nhít bện thành một tấm màn trời điêu khắc màu đỏ đen khổng lồ, biểu lộ lực lượng sấm sét vô tận.

Lực lượng sấm sét vô tận vẽ một đạo huyết mực, huyết mực như Ma Lôi Thánh Sơn, khí thế khủng bố!

Mạc Phàm chém ngang, một đạo Ma Lôi Thánh Sơn đầy ắp thánh văn phích lịch quét tới.

Ma Lôi Thánh Sơn thẳng tắp như chớp điện, lướt qua thân thể kẻ đánh lén, hất tung nó đi xa hàng trăm km.

Kẻ bị đánh văng là Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân.

Đòn kiếm chém vào thân băng sơn của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân đánh lén, khiến nửa đoạn long dực của nó nổ tung, vảy lân phiến bị xiềng xích thiểm điện bao lấy, toàn thân lại bị điện giật đến thối rữa.

Mấy vị thành viên cấm chú hội đứng xa quan sát, không khỏi bàng hoàng. Bọn họ cảm nhận được uy lực của một kiếm kia. Đạo thiểm điện to như núi cao nhưng nhanh đến mức gió cũng không kịp phản ứng.