Logo
Chương 24: Ma Pháp Mỗi Người Học Mỗi Cách

Thánh Thành trên không đang dần bị cuốn vào vết nút đáy, kéo theo đất đai, địa mạch, cả tòa thành lẫn bình nguyên sơn hải bắt đầu trượt về phía hố tử thần.

Quá trình này lúc đầu còn chậm chạp, nhưng khi đã vào guồng, nó sẽ như một bầu trời hàng trăm, hàng ngàn kilomet vuông sụp đổ từ độ cao hàng chục dặm xuống Thụy Sĩ.

Lại như một cái cống bị niêm phong chặt dưới hàng triệu tấn nước, việc tìm nắp đã khó khăn, nhưng một khi nắp bật ra, áp lực thoát ra sẽ kinh khủng gấp bội.

Chắc chắn rằng thảm họa Khufu gây ra có thể đẩy cả lục địa Âu Châu trở về thời kỳ sơ khai.

Tại vực xoáy, Khufu đứng sừng sững, phong bão cuốn cát, phù sa lớp lớp bốc lên, tốc độ biến thiên vượt quá sức tưởng tượng của con người.

“Đông đông đông !!!!IIIIIIIII”?

Từ tâm bão rung chuyển, một luồng sức mạnh màu xanh nhạt đột ngột lóe lên, nhanh chóng bao trùm hàng chục kilomet vuông lân cận.

Cát, đất trong quỹ đạo bão táp bỗng trở nên rõ ràng hơn, chậm rãi, đều đặn hơn…

Phù sa, bụi mịn cũng dần lắng xuống…

Hàng vạn vong linh đang gào thét cũng như thước phim quay chậm…

Chậm lại...

Chậm hơn nữa…

Chậm vô hạn…

Đột nhiên, mọi thứ dường như bất động, cơn bão tử thần vốn cực nhanh trở nên chậm chạp trong tầm mắt Khufu, cơn bão cát cuồn cuộn chỉ còn như luồng khí hỗn loạn, dễ dàng nhìn thấy từng hạt cát lơ lửng.

Ngay cả đế vương vong linh cũng bị áp chế, không thể tự do di chuyển theo ý muốn.

“Thứ tự thời gian!!!”

Michael cũng nằm trong khu vực bị khống chế, lập tức nhận ra một loại ma pháp hỗn độn tối cao vừa giáng xuống.

Nhưng có gì đó quỷ dị, không giống cấm chú hỗn độn hệ!

Không ai hiểu rõ chuẩn tắc ma pháp hơn Michael, một thiên thần huyền thoại có thể truy ngược nguồn gốc sức mạnh thông qua việc khống chế đối phương.

Michael chắc chắn rằng thứ tự thời gian này không đến từ tinh vũ bỉ ngạn trong hỗn độn hệ, mà mang đậm khí tức không gian ma pháp, được đan xen nhuần nhuyễn, có chủ đích.

“Ngươi thoải mái thừa nhận mình dùng tà thuật đi, còn hoang đường tái tạo cấm chú tối cường khi chưa đủ cấp bậc, dị đoan yêu pháp, ta không bất ngờ với thân phận của ngươi!” Michael nhấn mạnh như khẳng định, không cần quay lại cũng biết kẻ đứng sau lưng là ai.

“Ngươi bị ngốc à? Ma pháp quy tắc chính thống khai sinh dựa vào tinh tử nối mạch, ta không tuân theo bản nguyên của nó, ngươi làm sao biết ta dùng loại cấp bậc gì?” Mạc Phàm khinh thường, không muốn phí lời với Michael.

Hắn tu luyện ma pháp nhân loại, từ ngày thức tỉnh đã có Tinh Trần, Tinh Tử, linh hồn lớn mạnh nhờ các hệ ma pháp.

Dị đoan tà thuật đâu cần tuân theo bản nguyên tinh tử, sức mạnh của chúng không bắt nguồn từ hệ thống pháp thuật này, Michael làm sao trích xuất được cảnh giới hỗn độn hệ của hắn?

“Bản nguyên chính thống ta chưa từng rời bỏ, nhưng thế gian rộng lớn, thiên tài vô số, ma pháp mỗi người một kiểu, cấm chú tái tạo đâu nhất thiết phải vẽ ra từ bỉ ngạn lực lượng?” Mạc Phàm phản bác.

Hỗn độn lập trường này thay đổi thứ tự trọng lực, phương vị, không gian, tái tạo cấu trúc đường hầm ba chiều.

Thời gian tuyến là chiều thứ tư, đại diện cho đơn vị cuối cùng phụ thuộc vào không gian đường hầm.

Mạc Phàm là thiên tài giác ngộ, hắn dung hợp không gian với hỗn độn để mô phỏng quá trình đào ngược đường hầm, thay đổi quy chiếu không-thời gian ở một địa phương sang nơi khác.

Ví dụ, Mạc Phàm thay đổi không gian xung quanh cơn bão do Khufu tạo ra so với quy chiếu gốc ở Sơn Phong Chi Thi, tạo ra sự khác biệt về tốc độ thời gian giữa hai nơi.

Nhưng quan trọng là, bên ngoài lãnh địa thiên không, đại địa quang minh lãnh thổ bên dưới, mọi thứ vẫn diễn ra đều đặn.

Vì vậy, dù chưa đạt đến cảnh giới cấm chú hỗn độn và không gian hệ, Mạc Phàm vẫn tái tạo một cách tùy ý một sự thay đổi thời gian chân thực, hoàn mỹ, thậm chí hiểu rõ những gì mình đang làm hơn bất kỳ cấm chú pháp sư nào trên thế giới.

Michael vội vàng, không nói gì thêm, cố gắng phá xiềng xích thời gian thứ tự Mạc Phàm tạo ra, ảnh hưởng đến quy chiếu thời gian của hắn, không chỉ làm chậm chuyển động của bản thân mà còn làm chậm quá trình vận hành ma pháp, vốn cần thông qua mạch nối tinh tử, vì toàn bộ hệ thống tinh trần đã bị đè nén đến vô hạn chậm, dù hắn là sí thiên sứ mười sáu cánh.

Vận hành cấm chú vốn đã khó khăn, nhiều cấm chú pháp sư trên thế giới dù tu luyện cả đời cũng không thể tự mình triển khai, đặc biệt là hỗn độn hệ.

Tinh biến thời gian đòi hỏi cảnh giới tinh thần cao độ, cảm nhận về không gian tuyến, đủ ý chí để vẽ ra cơ sở thứ tự riêng.

Sắc mặt Mạc Phàm rất khó coi, rõ ràng sự thay đổi thứ tự thời gian này không phải năng lực thuần túy, hắn chỉ đang mô phỏng tái tạo, không chỉ không đạt đến cảnh giới tối cường mà còn khiến bản thân lao lực gấp bội, thể xác và tinh thần bị xung kích đến mức muốn vỡ tung, thêm vào đó hồn ảnh Nhất Thu sắp đến giới hạn bào mòn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Mạc Phàm mở rộng ngón giữa và ngón cái bàn tay phải, không gian ở giữa hai ngón đột nhiên xuất hiện tỉa điện màu đen dày đặc lan tỏa.

Hắn nhìn Michael, giao tiếp bằng lời lẽ thẳng thắn nhất.

“Đây mới là cấm thuật ta dành riêng cho ngươi, nếu căm thù hắc ám đến vậy, hãy vui lòng cùng ta viếng thăm địa ngục vị diện một chuyến.”

“Tách~~~~~”

Hai ngón tay khép lại tạo thành một hố xoáy cuồn cuộn.

Khối xoáy không ngừng mở rộng tia điện màu đen, trong khoảnh khắc xé ra một “Hắc ám trường hà” nuốt chủng toàn bộ không gian đã bị niêm phong thứ tự.

Sức mạnh này của Mạc Phàm đến từ cấm thuật Tô Lộc năm xưa đã dùng để biến Dubai thành vùng đất chết, hầu như không còn sinh vật sống.

Tô Lộc là một trong tám hồn cách của Tà Thần, nên Mạc Phàm có thể tùy ý thao túng sức mạnh này.

Nước sông hắc ám quỷ dị, không có chỗ trống để né tránh, chỉ có thể để nó xung kích.

Trước đây Tô Lộc không thể điều khiển sự giãn nở này, chính hắn cũng bị nuốt chửng, nhưng cảnh giới hắc ám ma pháp của Mạc Phàm khác biệt hoàn toàn.

Hắc ám trường hà do hắn hoàn toàn điều khiển.

Hắn muốn ai vào vị diện u ám này, kẻ đó sẽ không có cơ hội trốn thoát!

Mạc Phàm không cần đến hỗn độn chi biến ma pháp trước đó, một mình Hắc ám trường hà cũng đủ để dọn dẹp tàn phá Khufu gây ra.

Nhưng chính hắn cũng muốn tự mình vào hắc ám chi địa một lần nữa.

Mạc Phàm nhớ Saga từng nói, ở một vị diện, thời gian trôi qua với vận tốc riêng, vì vậy thời gian trong một vị diện là cố định, tương đương với bất biến. Nếu muốn xuyên qua vị diện, thời gian trong vị diện đó sẽ trôi qua với tốc độ khác, chắc chắn sẽ có chênh lệch.

Nếu hắn vào trong một thời gian, không biết mọi chuyện bên ngoài sẽ diễn ra như thế nào, Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ và Triệu Mãn Duyên có còn sống sót hay không?

Chi bằng tự mình quyết định kết cục, tự mình là quy chiếu thời gian, tự mình phá bỏ quy tắc này.

Dựng lên một thứ tự thời gian chậm vô hạn ở không gian vết rách trên phản chiếu tòa thành, để thời gian chảy qua người mình, chấp nhận gánh thêm áp lực bốn chiều không gian lên linh hồn, để có cơ hội viếng thăm bóng tối vị diện, và đảm bảo rằng khi hắn trở ra, thế giới chỉ mới trôi qua vài năm.

Dòng sông màu đen này không phải chất lỏng thực chất, cũng không có lực phá hoại, nó chỉ kéo mọi vật thể trên đường đi vào một thực tại khác.

Hàng ngàn, hàng vạn vong linh, đất đá, phù sa trong phạm vi thời gian thứ tự không thể thoát, như một không gian rộng lớn đột nhiên biến mất. Khoảnh khắc cuốn qua Khufu, Michael cũng không ngoại lệ, lập tức rơi vào bên trong, dòng chảy xiết màu đen ràng buộc hai sức mạnh vô song, không ai có thể trốn thoát.

Đây không phải ma pháp, không có cách nào chống đỡ, một khi bị cuốn vào sẽ bị dòng sông màu đen dội rửa, như bị dòng chảy xiết thần bí quái lạ kéo vào một thế giới khác, nơi cánh cửa đen ngòm bốc lên huyết quang đang mở ra chậm rãi, đón chào hàng vạn người trong dòng chảy xiết hắc ám!

Minh thần Khufu, tà thần Mạc Phàm hay đại thiên sứ trưởng Michael đều hiểu rõ cánh cổng trước mắt...

Hắc ám vị diện!!!....

-----------

-----------

Trên vai Sơn Phong Chỉ Thi, Cửu U Hậu vẫn đứng đó, nhìn chăm chằm vào mảng đen tối đang nuốt chửng mọi thứ rồi dần đóng lại....

…Biến mất rồi…

Nàng vừa tự hào, vừa phồng mũi.

Học sinh của Cổ Lão Vương, thực sự đã trưởng thành!!!

Nàng mang trên mình kỳ vọng vô tình đã hứa với Mạc Phàm.

“Bát phương vong quân, càn quét!!!”