Mặt trời đứng bóng, nắng trưa gay gắt.
Viện trưởng Pogba vốn đã đen như than, đứng dưới nắng càng bóng nhẫy như một viên ngọc trai đen.
"Ngọc trai đen" nhăn mặt...
Muốn đánh vỡ mặt ta ư?
Không biết tự lượng sức mình!
"Khẩu khí lớn đấy, nhãi ranh! Đùng trách ta không cho ngươi cơ hội. Đừng hòng khiêu khích uy nghiêm của Âu Châu học phủ này. Cho dù ngươi có thể đánh bại vài lão sư ở đây, thể hiện chút trình độ, thì trước mặt ta, ngươi không có tư cách ngông cuồng!" Viện trưởng Pogba mặt mày cau có, chỉ tay vào Mạc Phàm.
"Hai... Viện trưởng, người bình tĩnh chút đi! Huynh... đệ, à không, tiên sinh thần bí, người cũng bình tĩnh đi! Đây là Parthenon Thần Miếu, đứng trước tượng Thần nữ cao quý, nên kiềm chế tâm tình. Chúng ta đừng nên lưỡng bại câu thương!" Lão sư Lucas vẻ mặt bất lực, không biết phải xử trí ra sao.
"Ha ha ha, mấy năm nay ta chưa thấy ai tự cao tự đại như vậy!" Viện trưởng Pogba cười khẩy, "Lucas, ngươi lui ra sau, cẩn thận quan sát ta thi triển ma pháp, ghi nhớ kỹ xảo. Đây là học viện của chúng ta, chúng ta có quyền kiêu ngạo trên mảnh đất này!"
Mạc Phàm khinh thường.
Tư cách, tư cách, hai chữ này chỉ dành cho kẻ khoác lác.
Hắn không quan tâm bối cảnh hay thế lực của đối phương ra sao, cứ giẫm là giẫm!
"Đừng nhiều lời!" Mạc Phàm nói, chỉ tay về phía viện trưởng Âu Châu học phủ, "Lão lang, xé xác hắn!"
"Lão lang là ai?" Viện trưởng Pogba ngơ ngác.
Cái gì là lão lang?
Không phải ngươi muốn đánh ta sao, còn có đồng đội à?
"Gào gừù!!!"
Dưới hố sâu tránh nắng, một tiếng sói tru kéo dài vang lên.
Nhận lệnh chủ nhân, việc đầu tiên của Hoàng Văn Thương Lang là giải tỏa nỗi bực dọc vì phải canh giữ lũ bại não nằm dưới kia.
Giậm mạnh một cái để trút giận, Hoàng Văn Thương Lang nhảy vọt lên khỏi miệng hố, xuyên qua hàng ngàn mét xung quanh, bụi đất tung bay, chậm rãi lan tỏa, vô cùng khoa trương.
Hoàng Văn Thương Lang bộc phát tốc độ kinh người, vừa tạo ra màn khói bụi từ cú giẫm chân đầu tiên, rồi lại giẫm thêm một cú nữa, lao thẳng về phía viện trưởng Pogba mà cắn xé.
Vị viện trưởng Âu Châu học phủ bị đánh úp bất ngờ, thấy Hoàng Văn Thương Lang hung hãn xông tới, làm gì còn thời gian để ý lão lang là ai, vội vàng triệu hồi ma cụ phòng thân bảo vệ mình.
"Tê tê tê tê! ! ! ! ! !"
Móng vuốt sắc bén vung ra, ở cự ly cận chiến, mười mấy luồng trảo phong ác liệt xoay tròn tốc độ cao, phá nát toàn bộ ma cụ của viện trưởng Pogba.
Nhưng Pogba phản ứng rất nhanh, kịp thời thoát chết, chỉ bị đẩy lùi cả trăm mét, vai bị xước nhẹ, không đáng kể.
"Triệu hoán sư?"
Viện trưởng Pogba nhíu mày. Lúc mới đến, hắn chỉ chú ý đến những dao động âm thanh còn vương vấn quanh Mạc Phàm, những dao động này tương đồng với vết cắt ở chân của mấy vị lão sư. Hắn đỉnh ninh tên ngông cuồng này là một pháp sư âm hệ cường đại, ai ngờ Mạc Phàm lại có triệu hoán thú trốn dưới hầm.
Hoàng Văn Thương Lang sắp tiến vào chí tôn quân chủ, thực lực không thể xem thường.
Trình độ này thì đám Katty không thể nào đấu lại được.
Thở dài, Pogba trừng mắt nhìn Lucas, trách lão sư trẻ tuổi không nói trước cho mình biết đối phương còn có một con quân chủ cấp triệu hoán.
"Ầm ầm ầm! ! ! !"
Hủy diệt chước văn trên thân lang quân chủ kích thích thiêu đốt lực, tụ trên móng vuốt của nó.
Vuốt cào qua, trang viên vỡ làm hai mảnh, kéo dài vài dặm, rộng gần bằng một con sông. Dưới sự gia trì của hủy diệt chước văn, móng vuốt sói bổ ra, tạo thành những lưỡi đao rực lửa đỏ rực, cho dù Pogba có thân thể cứng như kim cương, những lưỡi đao này cũng có thể xé tan.
Pogba lùi lại, thấy móng vuốt Hoàng Văn Thương Lang đuổi theo, lập tức huy động thổ tức ma pháp, huyễn hóa ra một con Kinh Ngư đại địa.
Kình ngư đại địa rộng hơn trăm mét, há miệng có thể nuốt chửng một tòa Thần Nữ Phong bên ngoài chính điện. Nó xuất hiện trước mặt Pogba bảo vệ, dễ dàng nuốt trọn móng vuốt.
Kình ngư đại địa được tạo ra từ đất, nên trong bụng nó không có nội tạng, chỉ chứa cát. Cát và móng vuốt của Hoàng Văn Thương Lang va chạm, tạo thành một cơn bão cát. Kình ngư đại địa thổi một hơi ra ngoài phản đòn.
Bão cát ập đến, Hoàng Văn Thương Lang bị thổi bay, xoay tròn trên không trung, bị cát bao phủ, cào xước da thịt.
Kình ngư đại địa lao đến, lần này sẽ nuốt trọn Hoàng Văn Thương Lang.
Đối mặt sinh vật khổng lồ hơn mình quá nhiều, Thương Lang không thể phá tan lớp cát dày đặc, nó chủ động bỏ chạy tìm cơ hội, nhưng vẫn bị hút vào, bộ lông sền sệt bị Kình ngư đại địa nhai nghiến, đất phù sa nhấn chìm nó, cuối cùng hất văng ra xa.
"Gào gừ! ! ! ! ! !"
Hoàng Văn Thương Lang lại gầm lên, giận dữ hơn.
Thương Lang khí tức tăng vọt, bộ lông đẫm máu không hề suy yếu, mà chước văn cổ xưa phát sáng, khiến Hoàng Văn Thương Lang càng thêm hung hãn.
Đã là thượng vị quân chủ cấp, chút xây xát này không đáng gì.
Viện trưởng Pogba xoay chuyển bàn tay, trên lòng bàn tay hắn đã sẵn một luồng lực lượng tỏa ra vô số đằng xà đen tối.
"Đằng Xà Thương Khung!"
Đằng xà đen trên tay Pogba được phóng thích, bay lên không trung, lao về phía Hoàng Văn Thương Lang.
Đăng xà này có chút kỳ lạ, vừa bay lên đã biến mất, chỉ thấy Hoàng Văn Thương Lang bị kéo chặt xuống bóng của chính nó, đột ngột xuất hiện dưới đất.
Nắng trưa chiếu gay gắt xuống Thần sơn trang viên, bóng của Hoàng Văn Thương Lang kéo dài, Hoàng Văn Thương Lang hòa làm một với cái bóng của chính nó, toàn thân cứng đờ, vô số đầu Đằng Xà như xiềng xích đen quấn quanh, trói chặt nó.
Hoàng Văn Thương Lang hoảng loạn, lăn lộn vùng vẫy muốn thoát khỏi xiềng xích, hất ra những đằng xà quái lạ, nhưng đằng xà siết chặt, cắn vào da thịt, khiến nó cảm thấy sinh mệnh đang héo mòn.
Đằng xà nguyền rủa cái bóng, hút bóng của Hoàng Văn Thương Lang, giam giữ đối phương, còn điên cuồng gặm nhấm đầu, cổ, vai, chi sau, rút cạn linh hồn của con quân chủ sinh vật này.
Mạc Phàm kinh ngạc!
Nguyền rủa hệ thật cường đại, đây ít nhất cũng là cấp độ bán cấm chú.
Viện trưởng Âu Châu học phủ này cũng có chút bản lĩnh.
"Gào gào grừ gừ ~~~~!!”
Hoàng Văn Thương Lang tức giận, bị giam cầm quá lâu, nó rất muốn thể hiện năng lực cho Mạc Phàm xem.
Nhưng lại gặp phải đối thủ khó xơi, chưa kịp thể hiện đã lâm vào khốn cảnh, không thể phản kháng, chỉ biết vểnh mặt lên thè lưỡi cầu cứu chủ nhân.
Đột nhiên, ánh mắt Mạc Phàm sắc bén lóe lên, bên cạnh hắn xuất hiện một làn hơi sương ẩm ướt, khiến người ta có cảm giác như mặt gương bị nhiễu nước.
