Quốc gia phản chiếu của Michael tạo ra một vùng xác thực rộng lớn trên lục địa châu Âu này, những cồn cát trước mắt có lẽ đã vượt qua biên giới Italy.
Ma pháp hủy diệt của Mạc Phàm phá hủy tòa thành cũng chưa tác động đến nơi này, chỉ là dư chấn từ quá nhiều cấm chú và đế vương gây ra để lại một ít đổ nát nhà cửa.
“Không tro tàn hỏa diễm, không hắc ám khí tức, không tử vong xác thối nặng nề… nơi này thật thích hợp.”
Triệu Mãn Duyên, kẻ đã dụ dỗ hai ba đại pháp sư của tòa thành đuổi theo một quãng đường dài, dừng lại.
“Hình như hắn đã dừng lại.” Một nữ pháp sư truy đuổi phát tín hiệu cho quân đoàn bao vây mục tiêu.
Dưới một thôn thị thuộc lãnh thổ Italy, Triệu Mãn Duyên nhìn lên những khuôn mặt đang điên cuồng đuổi theo mình như chạy cướp, đoán chừng khoảng bảy mươi người.
Phần lớn trong số họ đều là nhân viên Thanh Y Thánh Vũ, lực lượng quân đội riêng của Michael giao cho Farl tiếp quản. Tuy rằng họ chưa thể tiếp cận chân chính năng lượng thiên sứ, nhưng thực lực tổng thể vượt xa Thánh Tài Giả!!
Từ một thân một mình, đến bị vô số tông đoàn mạnh mẽ vây quanh, Triệu Mãn Duyên như thể bước vào cái bẫy mình đã tỉ mỉ chuẩn bị.
Thực tế, cái bẫy này không phải dành cho hắn, mà là Farl chuẩn bị để tiếp ứng một đọa lạc thiên sứ. Chỉ là Triệu Mãn Duyên đi trước, dẫn dắt bọn họ đi để giải nguy cho huynh đệ mình.
“Quá ngu xuẩn, ngươi vốn dĩ có thể tin rằng bản thân sẽ theo đại thiên sứ trưởng Gabriel trốn thoát, dù cơ hội phi thường ít ỏi, nhưng lại không biết phận, dám quay lại cứu người.” Thần tài Obunu lộ vẻ khinh bỉ.
Ở Thánh Thành, không kể đến đại ác ma Mạc Phàm được đích thân lãnh tụ Michael săn sóc, hay những ly tai giả cấp bậc tà thuật yêu nghiệt, phản thiên sứ, đọa lạc thiên sứ và lực lượng Thần Miếu mạnh mẽ, một nam nhân tuấn tú đến từ liên minh thương hội như Triệu Mãn Duyên xác thực dễ đối phó hơn nhiều. Tuyệt đối là giấc mơ ban ngày hoàn mỹ nhất để lập công trạng, vừa có thể bắt làm con tin uy hiếp.
Sao phải tốn công vô ích, đâm đầu vào chỗ chết, khi đối phương vô tình chạy đến, mở ra một con đường đơn giản hơn, được trực tiếp chọn làm mục tiêu phù hợp, quyết định sống chết đeo bám.
Bầu không khí hân hoan này khiến Triệu Mãn Duyên buồn cười. Hóa ra cái gì quang minh theo dõi, cái gì thế gian tôn quý, thần thánh chi địa, so ra cũng chẳng khác gì hắn là bao.
“Nói nhiều như vậy cũng chỉ là vì các ngươi vốn muốn nhân tiện cắn đuổi kẻ mà mình nghĩ là dễ bắt nạt hơn thôi.” Ánh mắt Triệu Mãn Duyên lộ ra vẻ tự tin, cười cợt nhìn đám Thanh Y pháp sư.
Đều là những kẻ ngụy tạo, ham sống sợ chết, ưa chuộng việc nhẹ nhàng hơn là khó khăn, ảnh hưởng đến tính mạng.
Phổ biến tài tử phóng đạt như thế… hóa ra Thánh Thành cũng tồn tại.
Thật khiến người khác không khỏi lắc đầu thất vọng.
Bất quá, ta rất thích đạp lên những kẻ giống mình!!!
“Ngươi không chạy sao?” Thần tài Obunu cười cợt, cố ý trêu đùa.
Bọn họ cùng nhau tiến lên, bao vây Triệu Mãn Duyên. Nếu đối phương không đồng ý giải quyết bằng vũ lực, thì chỉ có thể buông tay chịu trói.
Tuy trên mặt có chút mếu máo, nhưng Triệu Mãn Duyên từ đầu đến cuối không hề tỏ ra yếu thế.
"Ta thường ngày là một kẻ sợ chết, nhưng thế giới này tồn tại một đạo lý các ngươi nên hiểu, con người dù nhát gan đến đâu cũng sẽ không sợ hãi kẻ yếu hơn mình.” Triệu Mãn Duyên nói.
Lời này vừa thốt ra, tất cả các pháp sư Thánh Thành đều nghe rõ ràng, và đều cảm thấy vô cùng khó chịu!
Càng mang theo sự mất mát tôn nghiêm cao nhất.
Thanh Y Thánh Vũ pháp sư, chưa kể còn có những thần tài cường giả trong danh sách riêng của đại thiên sứ trưởng Michael, bất cứ ai trong số họ cũng có thể tự mình chống đỡ một phương trời.
Ấy thế mà Triệu Mãn Duyên, cái tên dân buôn này lại dám xảo ngôn trước mặt bảy mươi người.
“Chúng ta sẽ lột da ngươi xuống, cùng xông lên!” Thần tài Ohunu trừng mắt giận dữ.
Bầu trời âm u nhưng không có lấy một giọt mưa. Đột nhiên, nửa phút sau, cả vùng thôn làng phản chiếu một màu thanh hồng bao phủ.
“Rít rít rít ~~~~~~~~~~~~~~”
Hàng ngàn vạn tia ý niệm đung đúc khổng lồ như những tòa nhà mấy trăm tầng từ trên cao thả xuống, cùng với ma pháp hủy diệt lẫm liệt phóng ra từ ma pháp nâu vàng, hóa thành những mũi tên sắc bén, mang theo vô số mảnh quang huy như hồng nhạn sa trường, sắc bén và nóng rực ánh sáng, trong khoảnh khắc ngắn ngủi lóa lên kín cả bầu trời.
Ở hướng ngược lại, cảm giác như có cát lún với đầy răng cưa to nhỏ, rồi từng vòng từng vòng, tiếp hợp thành đại lốc xoáy răng cưa lớn như cây cổ thụ, trung tâm là đao kiếm to nhỏ, bên trong như răng nanh móng vuốt sắc nhọn của quái vật!
Quả thực là một cái máy xay sinh tố khổng lồ, không xay hoa quả, mà xay nhà cửa, gạch đá, và máu tươi của bất kỳ ai vô tình rơi vào.
Mới vừa rồi còn gió yên sóng lặng, đột ngột xuất hiện bao nhiêu cỗ máy giết chóc như vậy, tiếng kêu xé rách không khí vang lên, khiến người ta kinh sợ đến tột cùng.
Quần công cường giả trảm xuống như vậy, tầng tầng lớp lớp, liền thiên địa cũng muốn vì thế mà nứt ra, chẳng khác gì mấy cấm chú mạnh mẽ phát huy.
Triệu Mãn Duyên hít sâu một hơi, không tỏ ra mấy phần đánh giá cao.
“Hoàng Bào Nhân Tác!”
Hắn đứng ở trung tâm của mọi ma pháp đổ về, giữa ngực phát ra một luồng hào quang thuần túy, hư hư thực thực, óng ánh như kim đan thôn phệ. Từ một điểm nhỏ nhoi phía trước, sắc ánh tỏa ra dọc theo cơ thể, dần dần đan thành một cái hoàng kim khải y, sáng như bình minh, khiến Triệu Mãn Duyên khí chất ngời ngời vạn phần, tương đồng với một số vị thần tài vương giả.
Lớp bảo hộ cơ thể đầu tiên là khải ma cụ huỳnh quang này.
Triệu Mẫn Duyên từ bàn tay lấy ra Thủy Phật Châu duy nhất làm hàng rào thứ hai, cũng không đem ra thêm bất kỳ ma cụ nào khác.
Mười tám hạt châu!!!
Thực tế, mỗi khi tu luyện ra thêm một viên Thủy Phật Châu, năng lực phòng ngự thủy hệ của hắn sẽ tăng cường mấy phần.
Còn nhớ cảnh giới trước kia hắn đạt được mười ba viên, ngang với Ngô Khổ, có thể lấy mưa làm thành lũy, trong ngoài tổng cộng ba tầng Thủy Châu bảo vệ, vững như thành đồng vách sắt, không sợ hết thảy.
Mà Thủy Phật Châu của Triệu Mãn Duyên hiện tại có tổng cộng mười tám hạt, đã là cảnh giới cao nhất của thần thánh ma cụ này.
Đại biểu cho phòng thủ thủy hệ, Triệu Mãn Duyên chưởng khống năm lớp siêu tinh tuyệt đối phòng ngự. Ngay cả kết giới bảo vệ thành thị cùng yêu ma cấm chế cũng chỉ đạt tới cấp bậc này.
Sáu lớp thiên giới kết ngự, bên trong huỳnh quang tỏa ra, bên ngoài bích thủy bao bọc, Triệu Mãn Duyên tùy ý vung tay điều chỉnh lam kim cương bất hoại chống đỡ ma pháp hủy diệt tám phương tứ hướng.
“Lão tử chỉ đứng đây phòng thủ, nếu không để tất cả các ngươi xả hết toàn bộ thực lực mạnh mẽ nhất cho đến khô cạn, ta thề sẽ đem toàn bộ gia sản Triệu Thị cho Triệu Hữu Càn!”
“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~”
“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~”
Một hồi công kích khủng bố liên miên đổ xuống, nơi nào lực lượng đi qua, hoàn toàn cuốn văng sự sống, đánh sập vật thể. Nhưng dường như chúng tuyệt đối khuất phục trước phòng ngự lam tinh của Triệu Mãn Duyên. Dù cho rung chấn, áp bức đến cùng cực cỡ nào, bọt nước nổ tung tóe ra, người bên trong vẫn bình yên vô sự.
Thị trấn thôn làng gần như bị san bằng thành thảm họa, áp suất ma pháp để lại kéo sập đất đai xuống vài chục mét. Thật khó có thể tưởng tượng được có vật thể nào tồn tại nổi trong điều kiện kinh khủng này.
Thứ đó, chẳng khác gì hòn ngọc giữa bãi thổ bình nguyên đổ nát.
Thủy Phật Châu xác thực đã là khớp mạch chi tinh với thủy hệ chí cao của Triệu Mãn Duyên. Nếu không đạt tới lực lượng vô thực hủy diệt toàn bộ, thì một hai lớp vỡ lại từ từ phục hồi theo nguyên dạng.
Bất toại kết giới...
“Ài, nói các ngươi là lũ chó thì quả không sai, lão tử chọc đến như vậy mà cắn cũng không rách được quần.” Triệu Mãn Duyên chỉ tay mắng đám Thanh Y Thánh Vũ xung quanh.
Dù sao cũng là nhân viên dưới quyền lực của Michael, tu vi của họ đều là pháp sư đỉnh vị ít nhất. Trong đoàn đội còn có hai ba vị thần tài đã là cấm chú pháp sư. Dù chưa tới mức độc lập thi triển cấm chú, nhưng cùng nhau chắc chắn sẽ tạo nên một chấn động quét ngang thành thị.
Cái loại tiểu tử chợ cá này chửi bới toàn bộ bọn họ, khiến họ tức muốn nổ não, hận không thể xé xác hắn ra.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, không thể xé xác hắn ra được…
Lớp phòng ngự ban nãy, dù đem hết ma năng thi triển hủy diệt cỡ nào, cũng chưa chắc có thể phá vỡ.
Đối phương nhất định là một dị đoan yêu nghiệt…
Không thể đánh nổi!!!
“Vừa nãy triển khai tầm chắn ma pháp lực lượng khá dày đặc, ta không thể toàn tâm chú ý đến loại tà thuật dị thường của hắn… nhưng chung quy hắn nhất định sở hữu một thần phú phòng ngự siêu thực, là cấm chú pháp sư!!!” Một thần tài khác trong đội ngũ lên tiếng, giọng nói mang theo sự suy yếu.
Triệu Mãn Duyên cười khẩy trước lối suy diễn này của đám quang minh pháp sư.
“Dù đánh bại các ngươi cũng không thể cho ta thêm bao nhiêu danh vọng, nhưng dù sao cũng tốt hơn việc đi đến đâu cũng bị lũ gà vịt tôm tép xem thường. Hôm nay qua đi, các ngươi có thể thoải mái ở lăng tuyền mà tự ngẫm nghĩ, việc chọn ta để ra oai thực tế đáng sợ đến cỡ nào."
Nhân tiện, Triệu Mãn Duyên cũng ném một viên đồ đằng châu xuống chân Thánh Y giả.
Đồ Đằng Châu nhỏ bé đột nhiên tỏa ra hào quang cường thịnh đến cực điểm, khiến các Thánh Tài Giả và Thần Tài Giả hầu như không mở mắt ra được.
Một con hải thú cấp hòn đảo bất ngờ xuất hiện phía trên đại quân Thánh Tài. Khi nó hạ xuống, chính là Thái Sơn áp đỉnh theo đúng nghĩa đen, trong nháy mắt ép vỡ một vùng lớn thôn thị, rừng núi, và áp đảo một nhánh Thánh Tài pháp sư.
"Rầm rầm rầm! ! ! ! !"
Bá Hạ giáng lâm, thân thể kinh khủng của nó gây ra một áp lực vô tận. Một cái quét ngang của Đồ Đằng Bá Hạ đánh bay mấy chục tên Thanh Y Thánh Tài Giả. Từng người từng người thân thể nhỏ bé của họ chẳng khác gì đất cát trước mặt Bá Hạ quái vật khổng lồ!
"Là đồ đằng thánh thú! !"
Có người nhận ra loại cổ lão sinh vật tràn ngập khí tức thần tính này, các Thánh Tài Giả nhất thời có chút không biết làm sao.
Sinh vật khổng lồ này xuất hiện trong chiến dịch Ma Đô và thu được lột xác, trở thành đồ đằng thánh thú chân chính, tiếng vang chắc chắn sẽ lọt đến một vài người trong Thánh Thành.
Nhưng rõ ràng, Bá Hạ đơn độc xuất hiện, dù là Á Đế Vương cấp bậc, thực lực cũng không đủ để một mình áp chế hết thảy Thanh Y Thánh Vũ và Thần Tài pháp sư.
Điều quan trọng là những quang minh pháp sư đã suy yếu. Việc dồn ma năng lên Triệu Mãn Duyên mà hóa vô dụng đã cho thấy tác hại. So với Bá Hạ sung túc tràn trề sinh lực, họ không có cơ hội thoát ra.
“Yêu nghiệt, Thánh Thành hôm nay toàn lũ dị đoan yêu nghiệt lui tới. Năng lực của tên này rốt cuộc là gì vậy, có thể từ trong hủy diệt ma pháp yên lành đi ra, còn có thể triệu hồi đồ đằng thánh thú đế vương cấp bậc…!!!” Thần tài Ohunu mặt mày giận tím tái mà hét lên.
Triệu Mãn Duyên liếc nhìn về phía Mục Bạch đang quyết chiến với hình thiên sứ Farl, chỉ nghe được những lời oán hận của Ohunu văng vẳng bên tại.
Thật buồn cười.
Năng lực của ta sao?
“Ta giàu!”
