Mười một viên đá định tội lấy từ Bích Ngọc Huyền Anh được đặt ngay ngắn trên bàn xét xử.
Thẩm phán có tội vẫn cần ân điển của Thần để hoàn tất thủ tục cuối cùng. Nếu kim chỉ của Thánh Thành vượt qua vạch tử, lời thề Thần ngữ sẽ mất đi một chiều bảo vệ, cho phép thiên sứ hành quyết. Ngược lại, nếu trắng án, Thần ngữ sẽ hoàn toàn biến mất.
Kim chỉ la bàn bắt đầu chậm rãi chuyển động…
Từ vị trí cố định, thánh quang tỏa ra khắp đại đình, khiến mọi người xung quanh nhất thời bị ánh sáng chói lòa, bất giác đưa tay che mặt, hoặc quay đầu đi.
"Keng~~~~"
Kim chỉ thánh án dừng lại hẳn sau khi vượt qua vạch "có tội".
Điều đó đồng nghĩa Mạc Phàm chắc chắn không thoát khỏi án tử.
Các giáo tài nội vụ, bất luận là thánh tài hay thánh ảnh, đều hớn hở vui mừng, càng thêm tin tưởng vào sứ mệnh của bản thân.
Dưới ánh quang minh, không ai có thể chiến thắng.
Dị đoan, các tổ chức hiệp hội, chung quy chỉ phục tùng mệnh lệnh của họ.
Trật tự thế giới cuối cùng vẫn đi theo con đường của các đại thiên sứ trưởng.
Lão thần quan thẩm đá vui sướng tột cùng vì đã hoàn thành trách nhiệm.
Nhưng...
Michael lại không có vẻ gì là đang tận hưởng chiến thắng. Hắn hoàn toàn không có bất kỳ biểu cảm tự nhiên nào.
Là một thần lĩnh chấp chưởng đứng đầu, dưới ánh hào quang chiến thắng, Michael tỏ ra vô cùng kỳ quặc. Ánh mắt hắn lướt qua các đoàn đại biểu, mang theo vài phần nghi hoặc khó hiểu.
"Các vị, sao các ngươi lại có vẻ mặt như vậy? Chẳng phải các ngươi đã làm rất tốt sao?" Đại thiên sứ trưởng Michael chậm rãi bước đến trung tâm Thánh Đình.
Rõ ràng kết quả đã ngã ngũ, chín phiếu đen, hai phiếu trắng, Thánh Thành chiến thắng, nhưng người chấp chưởng Michael vẫn hăm dọa những kẻ xem thường luân lý, ném phiếu trắng.
Chẳng lẽ đây mới là mưu tính thực sự của Michael?
Việc xử lý dị đoan chỉ là màn kịch phụ, mục đích chính của hắn là lợi dụng thái độ biểu quyết để tiện tay loại bỏ tận gốc những mầm mống chống đối Thánh Thành?
Toàn trường xôn xao.
Dễ đoán nhất, có lẽ là Parthenon Thần Miếu và Hiệp hội Ma pháp Châu Á, những thế lực luôn đối đầu với Thánh Thành.
Nếu kết quả này không được xác nhận, họ có thể sẽ không bao giờ rời khỏi Thánh Thành được nữa.
"Michael, không cần thiết phải làm vậy. Dị đoan đã xác nhận có tội, cứ diệt trừ là xong, không cần phải trừng phạt thêm ai cả," Remiel lên tiếng.
Mục tiêu của Thánh Thành, hay chính xác hơn, của riêng Michael, là những thế lực bỏ phiếu trắng, muốn buộc họ ngoan ngoãn nghe lời một lần nữa.
Áp lực mà hắn tạo ra thực sự vô cùng lớn.
Thậm chí cả hai đại thiên sứ tọa trấn Đông, Tây Thánh Đình cũng không thể ngồi yên.
Thánh pháp sư Raphael và Raguel rời khỏi vị trí, cùng phát ra quang ảnh di chuyển về phía Michael.
"Chúng ta cần xử quyết kẻ có tội trước," Đại thiên sứ Raguel đặt tay lên vai Michael, nói.
Thở dài một hơi, Michael quay lưng lại với đoàn đại biểu, bồi thẩm đoàn, rồi tiến đến gần Mạc Phàm.
"Yên tâm, ta sẽ không đối xử ác ý với họ vào lúc này, ta sẽ làm theo lời các ngươi," Michael nói với Remiel, Raguel và Raphael.
Các hiệp hội, tổ chức trong điện thấy Michael dịu giọng, quay người đi thì mới tạm thời lấy lại chút sắc hồng trên mặt.
Lúc này, ánh mắt Michael cuối cùng cũng rơi vào Mạc Phàm.
Nhưng phán quyết đã kết thúc, bản án có tội của Mạc Phàm sẽ khiến cơ chế bảo vệ một chiều này bị rút đi. Chiều còn lại hiển nhiên là hắn sẽ không thể phản kháng, vận dụng ma pháp để trốn thoát.
Cùng lúc đó, Mạc Phàm bắt đầu cảm nhận được sự đau đớn trên cơ thể mình. Lớp giáp hoàng kim nhàn nhạt đang mờ dần, kéo theo sự dằn vặt khôn xiết.
Sự bảo vệ của Thần ngữ lời thề khỏi thiên sứ chi lực không phải là mất đi ngay lập tức, mà chỉ đang dần dần bị bào mòn khỏi cơ thể hắn, rõ ràng sẽ phải mất một khoảng thời gian dày vò.
Michael mở lòng bàn tay, bên trong nắm giữ chín viên đá màu đen.
Kết quả thẩm phán này? Chắc chắn là tử tội!
Nhưng hắn không vì thế mà lo lắng hay sợ hãi.
Địa ngục?
Không phải ta chưa từng đến!
"Ta biết thần nữ của Parthenon Thần Miếu đang đứng đó có thể vì ngươi bôn ba khắp thế giới, cũng có thể giúp ngươi khởi tử hoàn sinh. Vì lẽ đó, ta chưa bao giờ thay đổi quyết định xử quyết ngươi. Những viên đá màu đen này chính là chìa khóa mở ra cánh cổng địa ngục hắc ám. Hãy để những ma quỷ trong địa ngục từng chút từng chút kéo linh hồn ngươi vào đó. Ta rất vui lòng chậm rãi thưởng thức, càng vui vẻ để mọi người trên thế giới nhìn thấy quá trình này... Rất nhanh thôi, linh hồn ngươi sẽ không còn một tia, thể xác ngươi càng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trên tòa Thánh Thành này!"
Michael tung chín viên đá màu đen lên, chúng rơi rải rác sau lưng Mạc Phàm, bất động một cách quỷ dị.
Hắc quang từ trong đá tỏa ra từng điểm, mỗi lần phóng ra một mảnh tối tăm, liền có một vùng không gian lớn bị lõm vào.
Sự lõm vào này không phải là đổ nát từ trên xuống dưới, mà là toàn bộ không gian như bị một sức mạnh thần bí nuốt chửng.
Mạc Phàm lúc này bị treo lơ lửng ở chính giữa khu vực, dần dần chìm vào vùng đá đen thôn phệ...
Sự bảo vệ của Thần ngữ lời thề trên cơ thể hắn đang tan mòn dữ dội dưới phán quyết của kim chỉ la bàn Thánh Thành.
Nhìn thân ảnh dằn vặt, đau khổ của Mạc Phàm, Michael không khỏi cảm thấy thích thú.
Nhưng hắn liền phát hiện một đám kỵ sĩ hùng dũng trong hàng ngũ đại biểu đang tiến về khu vực của mình.
Thần nữ Parthenon, Diệp Tâm Hạ.
Giữa bức tường người, Diệp Tâm Hạ mặc một bộ thần nữ váy trắng, giản dị nhưng cũng vô cùng lộng lẫy, nàng thản nhiên bước qua hàng rào thẩm bồi đoàn, dẫn bộ hạ tiến đến trung tâm Thánh Đình.
Vì sao sự phô trương của Parthenon Thần Miếu còn cao quý hơn cả Thánh Thành của họ?
"Cuối cùng cũng ra mặt," Michael cười lạnh nói, hắn tạm thời thu đá trên tay lại, hướng về phía đội quân Parthenon.
Ở Hy Lạp, Parthenon những năm gần đây liên tiếp bị người của Thánh Thành chèn ép, họ vốn không thể thoát khỏi sự kiểm soát và vây hãm của quang minh.
Nhưng Tâm Hạ với tư cách Thần nữ, chắc chắn có đủ khả năng lật ngược thế cờ này.
Nàng vĩ đại, cao thượng.
Ảnh hưởng của nàng không nhất thiết phải dưới các đại thiên sứ chấp quản thế gian.
Michael không muốn điều đó.
Hắn muốn mượn cơ hội này, gán cho nàng một tội danh hợp lý, khiến nàng không thể trở mình.
"Ngươi muốn can thiệp vào phán quyết đã được ấn định?" Đại thiên sứ Remiel tiến lên chặn đường Diệp Tâm Hạ.
Ánh mắt hắn tràn ngập địch ý hướng về thần nữ.
Dùng khí thế nói cho mọi người tại Thánh Đình này thấy rõ, thần nữ của họ tuyệt đối không thể xâm phạm, nếu bất kính quá phận, họ sẽ đem thi thể kẻ đó làm vật tế, bất kể có là đại thiên sứ trưởng đi chăng nữa.
Remiel bị khiêu khích, ánh mắt hắn càng thêm sắc lạnh, cuồng dã, khí tràng tuôn ra như một vị thần linh vô song.
Không cần nói những chuyện riêng tư vặt vãnh, lần trước chính Remiel cũng đã nhìn thấy những kỵ sĩ của Diệp Tâm Hạ giương cung bạt kiếm với thánh ảnh ngay tại quang minh chính điện.
Lần này lại càng ngỗ nghịch hơn, dám chĩa mũi giáo vào người chấp chưởng Thánh Thành.
Michael đứng gần đó không can thiệp, thậm chí hai vị trấn thủ thánh thành pháp sư Raguel và Raphael cũng không có động thái gì, họ tự nhiên sẽ đứng một bên theo dõi.
Ai có thể ngăn cản được Đại thiên sứ trưởng?
"Các ngươi không phải muốn biết lý do ta đến đây sao?" Diệp Tâm Hạ cất lời, không hề lo lắng hay sợ hãi.
Một tay nàng ra hiệu cho Hải Long và Wallis lùi lại.
Diệp Tâm Hạ vẫn xinh đẹp không tì vết, nàng chậm rãi nhìn về phía Mạc Phàm đang chìm xuống, sắc mặt mang theo sự khổ sở, dằn vặt.
Trong lòng nàng càng thêm đau xót như tự mình trải qua.
Hắn từng chỉ là một cậu học sinh nhỏ bé của Bác Thành chạy nạn, nhưng vì mình sợ hãi cô đơn trốn trong tủ lạnh, lại đơn độc xông pha giữa bình cảnh chết chóc, dùng hơi ấm của mình xua tan đi cái lạnh lẽo mà nàng gánh chịu.
Hắn là cao giai đệ nhất trong cuộc tranh đấu ở học phủ, nhưng cũng là người duy nhất giữ vững niềm tin vào nàng, dù đôi khi chính bản thân nàng cũng không chắc chắn.
Nơi mà nàng nhận ra, Mạc Phàm sẽ luôn vì nàng làm tất cả đến giờ khắc cuối cùng…
Nàng quay sang nói với các đại thiên sứ:
"Chúng ta có thể tắt các thiết bị quay, tường thuật trực tiếp trước được không?"
Michael đột ngột nhíu mày.
Diệp Tâm Hạ nở nụ cười hướng về Michael, nàng trầm giọng chắc nịch:
"Thế giới không nên thấy điều này, bao gồm cả Thánh Thành!"
----
----
Một nam tử và một nữ tử trùm đầu đang đi vào bên trong, cố gắng len lỏi giữa dòng người nhốn nháo.
Họ thần tốc phi hành vượt qua khỏi tầm kiểm soát của thánh tài, thánh ảnh khu vực.
Anpơ sườn núi, ban ngày nhưng lại vô cùng lạnh lẽo...
