Không gian đen kịt, rỘng lớn vô tận.
Nhân loại vốn chỉ biết đến một phần nhỏ bé, mờ mịt. Những ai từng đặt chân đến đây cũng chỉ như một hòn đảo nhỏ nhoi giữa đại dương bao la. Nếu cứ nhắm mắt đi, chẳng ai biết mình sẽ lạc đến đâu, thậm chí dễ dàng rơi vào lãnh địa của một Hắc Ám Vương nào đó không thân thiện.
Mạc Phàm từ khi lĩnh hội hắc ám, đã chủ ý chọn nơi này, một địa phương liên quan đến gia tộc hoàng thất cao quý nhất trong thế giới bóng đêm. Đơn giản là để tìm một người bạn cũ, mà lại thuộc về một vị trí phi thường cao, một vị trưởng lão tối cao trong hoàng tộc.
Áo choàng đen trùm kín đầu, khí chất tỏa ra như một tử thần tôn quý, khiến Mạc Phàm dễ dàng nhận ra, không khỏi mỉm cười hài lòng.
Đó là Ảnh Duệ Trưởng Lão!
Sự xuất hiện của hắn đồng nghĩa với việc cả khu vực hắc ám này không còn mấy ai dám nghênh ngang tỏ ý thù địch với Mạc Phàm. Ở vị diện nguyên thủy này, sự phân chia cấp bậc, vai trò, chủ nô hết sức rõ rệt.
“Thú vị thật, ta ngửi thấy khí tức tà năng tín ngưỡng nồng nặc từ ngươi, cứ tưởng nhân vật lớn lao nào đến diện kiến”, Ảnh Duệ Trưởng Lão hả hê bình phẩm về Mạc Phàm.
Đã một thời gian dài Mạc Phàm không sử dụng hắc ám vật chất. Loại tinh cương này vốn là môi giới năng lượng để mở ra cánh cổng cho Ảnh Duệ tộc du hành.
Do đó, những gì diễn ra xung quanh Mạc Phàm thời gian qua, vị tôn giả này chỉ nắm bắt được một cách không mấy rõ ràng, chi tiết.
“Ồ, chuyện những năm qua, chúng ta sẽ ôn lại sau! Mà ngươi vẫn thích xuất hiện lén lút sau lưng người khác nhỉ? Gan ta mà bé hơn chút nữa, thật khó nói... nhưng dù sao ngươi đến cũng rất đúng lúc”, Mạc Phàm nói.
Sự xuất hiện của Ảnh Duệ Trưởng Lão thực chất là một phần kế hoạch then chốt của Mạc Phàm, giúp hắn làm người dẫn đường, đồng thời đóng vai trò sức mạnh quan trọng nhất trong hắc ám vị diện. Trong tình huống Mạc Phàm chỉ còn nửa cái mạng, gánh chịu sự bào mòn của thiên sứ tội ấn, thời gian hỗn độn trôi qua... nếu Ảnh Duệ Trưởng Lão không. ra tay, hắn không đủ tự tin để đối phó với những sinh linh bóng đêm mạnh mẽ trên đường đi. Thậm chí, mục tiêu tiến về luyện ngục đại môn cũng hoàn toàn xa vời, không có chút khả thi nào.
Ngoài dự liệu của Mạc Phàm, việc ghi tên vào danh sách những người đứng trên đỉnh tà miếu đã giúp năng lực và cảm quan về hắc ám vượt qua tầm nhìn và hiểu biết của bất kỳ cá nhân hay sinh vật nào trong ma pháp vị diện. Lần đầu tiên hắn nhận ra rõ ràng cảnh giới thực sự của vị đứng trước mặt mình…
Đế vương cấp bậc…
Cái tên tự tại, phong thái đó… thực sự là đẳng cấp đế vương chính thống.
Hơn nữa, trong môi trường hắc ám, hắn còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, có thể sánh ngang với viễn cổ cự long của đại thiên sứ trưởng Remiel… những thế lực đứng đầu chuỗi thức ăn trên thế giới này.
Trước đây, trên bàn cờ của Hắc Ám Vương quái đản kia, hắn không hề nói sai, tựa hồ chỉ dùng một phần nhỏ sức mạnh để giúp đỡ Mạc Phàm, nhưng không ai đủ khả năng nhận ra điều đó ngoại trừ Hắc Ám Vương, ngay cả lão cũng tỏ ra đặc biệt tôn trọng Ảnh Duệ Trưởng Lão.
Vì vậy Mạc Phàm mới vỡ lẽ, từ trước đến nay, gã tôn giả hắc ám vị diện này vẫn giấu nghề, dù có quan hệ khế ước. Điều này không khỏi khiến người ta thất vọng!
Bất quá, mọi chuyện coi như tốt đẹp.
"Ta cần ngươi giúp dẫn đường xuống luyện ngục đầm để cứu một người", Mạc Phàm không khách khí, đi thẳng vào vấn đề.
Hắn coi Ảnh Duệ Trưởng Lão như một chiến hữu, cộng sự. Mặc dù phong cách chiến đấu có phần biến thái, tương đối đáng sợ để tưởng tượng, nhưng hắn đã giúp đỡ Mạc Phàm không ít.
"Cứu một kẻ đã bị kéo xuống luyện ngục cõi chết, ngươi định lấy xương cốt về làm ma cụ trang trí sao?”, Ảnh Duệ Trưởng Lão nói.
Xương cốt…
Ma cụ trang trí?
Bình thường, Mạc Phàm biết tên này có chút vấn đề về đầu óc, thường nói và làm những việc theo sở thích cá nhân. Nhưng luyện ngục này…
Chính hắn đã trải nghiệm qua, dù cho nắm giữ thần cách linh hồn mạnh mẽ nhất thế giới cùng thể chất trác việt, cũng không có khả năng sống sót!
Do đó, lời của Ảnh Duệ Trưởng Lão như một đòn giáng mạnh vào Mạc Phàm.
Chậm lại đã…
Mạc Phàm tự độc thoại, trấn an quyết định của mình.
Ta đến đây không phải để nghe những lời hiển nhiên như vậy rồi từ bỏ…
Người chết rồi, ta sẽ mang ra khỏi đó, không để nàng tiêu biến với chấp niệm trong đầm lầy lạnh lẽo…
Người còn sống, dù cho toàn bộ hắc ám vị diện muốn giữ lại nàng, ta cũng không cho phép!!!
"Dẫn ta đi là được".
"Hê hê, trước hết ta nói cho ngươi biết, hầu hết sinh vật hắc ám vị diện đều không biết đường đến luyện ngục đầm lầy, bao gồm cả ta", Ảnh Duệ Trưởng Lão hả hê nói.
Mạc Phàm đau đầu, không biết nên nói gì với loại não điên đỉnh cấp này. Suýt chút nữa hắn đã muốn lao vào cắn xé một trận.
Mẹ kiếp, cái tôn giả ngáo nghệch này, thế thì đừng tỏ ra hiểu rõ! Lão tử vừa nãy còn tin tưởng hắn, cứ như tự dội nước lạnh vào mình.
“Đùng thất vọng, ta không biết nhưng hoàng tộc chúng ta chắc chắn có người biết”, Ảnh Duệ Trưởng Lão nói tiếp.
Ảnh Duệ bộ tộc?
Đúng rồi, mình đang ở lãnh thổ của hắn, rõ ràng là đại gia tộc hoàng thất có tính thống trị và cổ xưa nhất trong hắc ám vị diện này.
Cửu U Hậu từng nói hắc ám tập khu không chỉ có một Hắc Ám Vương. Vậy thì nơi đây chắc chắn tồn tại một thực thể thực lực không kém cạnh Hắc Ám Vương năm xưa, thậm chí còn mạnh hơn.
Nhắc lại cũng trùng hợp, người đứng đầu Ảnh Duệ bộ tộc không phải là Ảnh Duệ Vương sao?
Vị Thần ma bí ẩn nhất trong tứ vương... Mạc Phàm chưa từng nghĩ mình có cơ hội là nhân loại duy nhất diện kiến cả tứ vương hắc ám, tính cả bản thân hắn.
Chuyện to nhỏ nhân gian, cuối cùng mình vẫn là người sẽ ghi vài dòng vào lịch sử… Hây da… đúng là kiến thức luôn tìm đến người không cầu…
“Chúng ta đi thôi!”
“Người chúng ta đi gặp, cũng tính là có giao tình với ngươi!”
“Giao tình với ta ở hắc ám vị diện sao?”
Mạc Phàm đi về phía trước cùng Ảnh Duệ Trưởng Lão. Trong lòng hắn tò mò về nhân vật kia, không biết mình có quen biết gì với họ. Trong bóng đêm tĩnh mịch này, trí nhớ thật đễ quên. Bất quá, người ta thường cho rằng loại giao tình này không dễ dàng gì là nam nhân hay cốt xương sa hoàng nào đấy, xác suất là nữ nhân khẳng định cao nhất đi.
Thế giới như một trục hoành trải ra dưới chân hắn. Con đường này khác biệt, không phải rừng mây đen nghịt, cũng chẳng có nhuyễn trùng xác chết.
Trước mắt hắn, dọc theo hai bên đường là một vườn Bỉ Ngạn hoa, ửng đỏ vô cùng tươi đẹp, có thể thấy rõ những cánh hoa dạng sóng nhăn như một đám ô mờ.
